Triệu Phụ Vân chỉ một lòng một dạ ở trên mặt vách núi rộng lớn này, nghiệm chứng các loại pháp chú mà mình đã lĩnh ngộ được trong lòng. Hắn vẫn lần lượt lại qua lại hai mặt vách đá, dùng kiếm làm bút viết Trấn Ma pháp chú.
Chỉ là hai thiên pháp chú kia lại được khắc ở hai đầu đông tây của vách núi, cùng với thiên ở chính giữa tạo thành một hình tam giác. Ba thiên pháp chú hô ứng lẫn nhau, chiếu sáng rạng rỡ trong hắc ám, đã khiến cả một mảnh vách núi này trở nên đầy thần bí.
Tiếp đó Triệu Phụ Vân ở trong động phủ gần một tháng không đi ra ngoài.
Lúc này các tu sĩ khác nghe phong thanh mà đến, đều hội tụ ở phía dưới động phủ. Là vì thủy quái ở đây đã bị giết chết, không còn nguy hiểm trực tiếp nữa. Thứ hai là có cao tu ở đây khắc họa phù lục chú văn trên vách núi, đối với những tu sĩ Trúc Cơ này mà nói thì đó là một cơ hội học hỏi vô cùng tốt.
Trong một tháng này đã có người lần lượt sao chép Trấn Ma pháp chú của hắn, ngồi dưới vách núi tụng thầm mỗi ngày từ đó khiến tâm thần của mình trở nên yên tĩnh lại. Trong quá trình tụng niệm Trấn Ma pháp chú, tâm ma đã bắt đầu sinh sôi do ở trong hắc ám quá lâu ngày cũng bị trấn áp lại. Đương nhiên cũng có một số người đến sau sẽ hỏi người trong động phủ là người như thế nào.
Một tháng sau Triệu Phụ Vân lại ra ngoài, hắn bắt đầu vẽ núi.
Hắn không vẽ một ngọn núi khổng lồ bao phủ cả mảng vách núi trong một lần mà là vẽ ra từng ngọn núi, có lớn có nhỏ, có những ngọn dựa vào nhau, có những ngọn cách xa nhau, có xa có gần.
Khi Triệu Phụ Vân vẽ xong cả mảnh vách núi này thì đã trôi qua một năm rồi.
Quá trình hắn vẽ núi này như đang khắc họa ở bên trong lòng mình, khiến khí tức trên cả người hắn đều trở nên ngưng trọng lên trong suốt quá trình vẽ. Pháp lực trong người hắn trở nên phiêu dật trong lúc tấn thăng Tử Phủ đã trở nên ngưng luyện lại, như lại một lần nữa được nện chặt nền móng lại.
Xích Viêm thần pháp cùng với Thái Hư Vô Kiếp chân kinh đều khiến pháp lực của hắn trở nên phiêu dật mà linh động, trở nên như sương như khói không đâu không vào được, nhưng thông qua tu luyện Thái Nhạc Trấn Thần pháp, thông qua vẽ núi, hắn đã khiến pháp lực của mình được ngưng luyện trở lại.
Theo Triệu Phụ Vân thấy, nếu muốn đi xa thì không thể quá mức cực đoan, âm dương hòa hợp, hư thực tương hợp mới vĩnh viễn là vương đạo.
Mà trong một năm này, người dưới vách núi đến rồi lại đi, nhân số vẫn cứ có tầm hơn hai mươi tu sĩ Trúc Cơ. Một số người rời đi có thể là có việc, cũng có thể là cảm thấy Triệu Phụ Vân vẽ núi không có gì đáng xem. Chỉ là họ không nhìn thấy đến cuối cùng, bởi vì mỗi một ngọn núi đều là một đạo Thái Nhạc Trấn Thần phù, chẳng qua Triệu Phụ Vân lại dùng hình thái của ngọn núi để vẽ ra.
Sau đó, Triệu Phụ Vân lại bắt đầu tĩnh tu trong động phủ.
Mà những tu sĩ dưới vách núi lại bắt đầu mô phỏng những ngọn núi với những hình thái khác nhau, mỗi một ngọn núi đối với họ mà nói đều là một đạo phù lục. Thậm chí có người còn có sở ngộ, sau đó sẽ ngồi dưới vách núi dùng đồng thau chế ra sơn ấn, chế thành rồi sẽ vô cùng mừng rỡ.
Hai năm sau, Triệu Phụ Vân lại một lần nữa ra khỏi động. Mà lúc này hắn thấy được bên dưới vách núi đá đã là một doanh trại. Trong doanh trại là từng tòa nhà đất có ánh lửa từ bên trong hắt ra, mà ở chính giữa cả doanh trại lại có một cái hố, trong hố đã có tế hỏa được đốt lên.
Khi Triệu Phụ Vân nhìn thấy cảnh này, trong lòng lại sinh ra một tia cảm xúc. Nhiều năm trước, nơi này cũng từng có một doanh trại như vậy nhưng bị thủy quái kia hủy diệt, ngay cả tu sĩ Tử Phủ trong động phủ trên vách núi cũng chết hết.
Hai ba mươi năm sau, hắn lại đến đây. Dưới vách núi này lại xây dựng nên một doanh trại, vậy thì nhiều năm sau nữa, sẽ lại có yêu quái cường đại tới nơi này hủy diệt cả bản thân và những tu sĩ dưới vách núi đá này đi không?
Triệu Phụ Vân không nhìn tới tương lai xa như vậy được. Nhưng hắn biết được hiện tại thế nào, biết bất luận tương lai như thế nào đều từ hành động của hiện tại mà đến.
Hắn chuẩn bị vẽ Vân văn chen vào những chỗ trống giữa các ngọn núi trên vách núi.
Chỉ thấy thanh phi kiếm đã được hắn ngự sử vài năm hóa thành một luồng linh quang bay lượn trên vách núi, hào quang lúc thì linh động như gió lúc thì nặng nề ngưng trọng. Kiếm quang có lúc liên tiếp dồn dập như mưa rào gõ lên lá chuối, lại có lúc như nước chảy hiền hòa tạo thành những vòng xoáy.
Nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Phụ Vân dùng kiếm khắc họa mà trong mắt sáng ngời, không khỏi kinh ngạc nói: “Không ngờ kiếm thuật của vị tiền bối này lại huyền diệu như vậy, không biết là loại kiếm pháp gì.”
Ngay cả những người trước đây đã từng nhìn thấy Triệu Phụ Vân dùng kiếm khắc núi vẽ tranh cũng cảm thấy kinh diễm, bởi vì lúc trước Triệu Phụ Vân lấy kiếm khắc núi vẽ tranh, kiếm quang đơn giản, từng kiếm từng kiếm vẽ ra đường vân ngọn núi, không có nhiều khúc chiết, như đao chém rìu đục. Đương nhiên, người bình thường không nhìn ra được biến hóa nặng nhẹ trong đó. Nhưng bây giờ Triệu Phụ Vân dùng kiếm khắc vân văn, biến hóa khúc chiết trong đó lại khiến kiếm vung vẩy thành một đoàn khiến người ta kinh diễm vô cùng.
“Vốn tưởng vị tiền bối này chỉ am hiểu phù lục pháp chú, không ngờ kiếm thuật lại cao minh đến vậy.”
Triệu Phụ Vân cũng không thèm để ý người dưới thế nào, hắn chỉ cố gắng thể hiện ra được tất cả Vân văn trong lòng mình lên trên vách núi đá.
Ở trên vách núi, hình thành một mảng tranh mây.
Hắn vẽ vẽ dừng dừng, dừng dừng vẽ vẽ.
Mọi người đều nhìn ra, Triệu Phụ Vân không chỉ đang vẽ tranh mà còn đang ngộ pháp, đang thực hành những sở học trong lòng.
Cho đến năm thứ năm hắn định cư ở đây, mới chỉ vẽ Vân văn được một phần ba vách núi.
Nhưng lúc này, có đệ tử núi Thiên Đô đến, người đến là Dư Hoài An.
Cùng họ với Dư Thần Quang.
Y gọi Dư Thần Quang là cậu, vốn dĩ không nên cùng họ với Dư Thần Quang nhưng mẹ y lại bắt y đổi sang họ Dư, vì mẹ y nói ngoài cậu ra thì nhà họ Dư đã không còn hậu nhân nào khác nữa.
Dư Hoài An đến dưới vách núi, trước tiên đi đến bái kiến Triệu Phụ Vân, cũng mang đến cho Triệu Phụ Vân một số tin tức bên ngoài.
Khi Dư Hoài An nhìn thấy Triệu Phụ Vân, chỉ cảm thấy Triệu Phụ Vân trước mặt mang đến cho người ta một cảm giác vừa nặng nề ngưng trọng, lại vừa phiêu miểu mờ ảo. Như thể tùy thời có thể ẩn vào hư vô, lại có một luồng ý vị như núi trấn áp một phương hư không.
Đây là một sự kết hợp đầy mâu thuẫn khiến y nhìn mà cảm thấy không được tự nhiên, thậm chí khiến pháp lực trong người cũng hình thành một loại vặn vẹo nào đó, khiến y có cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Triệu Phụ Vân nhìn ra được sự khó chịu của y, ngón tay khẽ bấm nhẹ, liền như bấm lấy cả một mảnh hư không, khiến pháp vận hư thực bất định trên người mình lập tức định lại.
Loại cảm giác không thoải mái kia của Dư Hoài An lập tức biến mất. Trong lòng y không khỏi sợ hãi thán phục. Mấy năm không gặp, y vốn tưởng mình tu hành có đột phá mạnh mẽ, có thể rút ngắn khoảng cách với Triệu sư, không ngờ lại càng bị kéo xa hơn.
“Ngươi đến đây làm gì?” Triệu Phụ Vân hỏi.
“Đệ tử đã đến lúc xuống núi, nhớ lại những ngày ở dưới trướng Triệu sư nghe pháp, chỉ cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn. Triệu sư rời đi không biết tung tích, vì vậy đệ tử bèn đến nội viện hỏi thăm mới biết được Triệu sư đến đây canh chừng hắc ám. Thế là đệ tử liền đến, nguyện ở dưới trướng Triệu sư được lắng nghe chỉ dạy lần nữa, nguyện mài mực dâng hương thay Triệu sư.”
“Ồ, chỗ ta nơi đây không cần những thứ này, nhưng nếu ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại, tự mình tìm một chỗ ở dưới vách núi, dụng tâm quan sát ta vẽ phù khắc văn, sẽ có sở ngộ.” Triệu Phụ Vân nói.
Dư Hoài An vui vẻ hành lễ với Triệu Phụ Vân, nói: “Đệ tử, tạ Triệu sư.”
Sau đó, Triệu Phụ Vân lại hỏi y tình hình trong núi, Dư Hoài An nói tình hình trong núi không có biến hóa lớn, mỗi năm đều thu nhận một số đệ tử vào Thượng Viện. Nhưng bên ngoài lại có yêu ma tác loạn hóa thành dịch ngày càng nhiều, hơn nữa nghe nói Phong Lôi tổ sư ở kinh thành đã đấu pháp với La Tiên quan chủ mấy trận, dường như còn chịu chút thiệt thòi.
Nghe nói Phong Lôi tổ sư có quay về núi, muốn thỉnh sơn chủ đến kinh thành nhưng sơn chủ từ chối.
Triệu Phụ Vân biết sơn chủ mà y nói là chỉ Phùng sư huynh, bởi vì vị chưởng môn Nguyên Anh kia đã rất lâu không lộ diện, mọi người đã mặc định bà ấy xảy ra vấn đề.
Triệu Phụ Vân thầm suy tư. Bởi hắn biết tin tức mà Dư Hoài An nghe được chỉ là mặt ngoài, là bụi bặm do gió thổi bay lên mà thôi, chắc chắn y không rõ được tình hình thực tế thế nào.
Phong Lôi tổ sư của núi Thiên Đô dẫn người rời đi là do Phùng sư huynh ngầm cho phép, vừa là đại diện cho sự hợp tác giữa núi Thiên Đô và vương triều Đại Chu, cũng là một lần tinh lọc của chính núi Thiên Đô.
Đương nhiên không có chuyện Phong Lôi sư huynh không được về núi. Dù sao ông ta vẫn là Kim Đan chân nhân của núi Thiên Đô, nếu ông ta thực sự chịu thiệt ở chỗ La Tiên quan chủ mà bị mất mặt, thì cũng là núi Thiên Đô mất mặt.
Chỉ là hắn cũng biết kỳ thật Phùng sư huynh cùng với hai vị Kim Đan chân nhân khác trong núi là Mã Tam Hộ và Tuân Lan Nhân lại không quan tâm đến những thứ này lắm.
Núi Thiên Đô sẽ ghi nhớ một số chuyện, đợi đến một số năm sau, khi những người khác đều cho rằng năm tháng đã xóa nhòa mọi thứ, bị họ gặp phải, bắt được thời cơ đến thì họ sẽ thuận tay báo đáp lại.
Ân oán và tu hành của họ không nằm ở sự tranh chấp một sớm một chiều, mà nằm ở sự tranh đấu trong những năm tháng dài dằng dặc. Những tranh đấu vốn có thể xảy ra trong vòng một năm có thể được kéo dài đến mười năm hoặc trăm năm.
“Ngươi có biết tình hình của Tuân sư không?” Triệu Phụ Vân hỏi.
Dư Hoài An có hơi sững sờ, sau đó mới kịp phản ứng, Triệu Phụ Vân hỏi Tuân sư là chỉ vị Tuân chân nhân kinh tài tuyệt diễm trong núi kia. Cũng bởi vậy y mới biết được mối quan hệ giữa Triệu sư trước mặt và vị Tuân chân nhân kia.
“Ta nghe nói, Tuân tổ sư đến Trấn Hải các luyện pháp rồi.” Dư Hoài An nói xong, Triệu Phụ Vân gật đầu. Hắn biết, thiên phú tu hành của Tuân Lan Nhân cực tốt, lại cực kỳ nỗ lực, chưa từng dừng lại một khắc nào. Mỗi lần hắn gặp nàng đều như thể nàng rút ra một chút thời gian trong tu hành để gặp mình.
“Ngươi có biết Lương Kế Đạo thế nào rồi không?” Triệu Phụ Vân lại hỏi.
“Trước khi đệ tử rời núi, hắn đã rời núi trở về nhà, hắn nói muốn về nhà dạy dỗ ra được một số hậu bối đến núi Thiên Đô học pháp.” Dư Hoài An đáp.
Triệu Phụ Vân gật đầu, nói: “Ngươi đi đi, trong cực dạ này có nhiều nguy hiểm, đừng tự cho mình là đệ tử núi Thiên Đô mà lơ là sơ suất.”
Dư Hoài An nghe thấy Triệu Phụ Vân không hỏi người khác nữa, trong lòng thầm nghĩ có lẽ cả núi Thiên Đô này chỉ có bọn họ là người thân cận nhất với Triệu sư. Đương nhiên y không biết, thực ra có một số người Triệu Phụ Vân còn muốn hỏi nhưng lại không hỏi y.
Ngay khi y sắp rời khỏi động phủ, bên tai bỗng nghe thấy giọng nói của Triệu Phụ Vân: “Ngươi có gặp lại cậu mình không?”
Y vội vàng quay lại, hành lễ nói: “Đệ tử chưa từng gặp lại cậu.”
“Vậy có nghe tin tức của y không?” Triệu Phụ Vân lại hỏi.
“Đệ tử không nghe tin tức của cậu ấy nữa.” Dư Hoài An nói.
Trong động không còn câu hỏi nữa, Dư Hoài An từng bước lui ra, ra khỏi động mới phát hiện không biết từ lúc nào trên người mình đã toát đầy mồ hôi. Vừa rồi, y cảm thấy mình như đang ở trong hỏa ngục. Y không biết đây là ảo giác của mình hay là vì động phủ đó là đạo tràng của Triệu sư, theo một ý niệm của Triệu sư liền có thể sinh ra uy thế như vậy.
Y từ trong động ra, đến dưới núi. Sau đó liền đến doanh trại dưới vách núi. Y muốn xây thổ ốc định cư ở đây.
Thấy y có thể vào động bái kiến Triệu Phụ Vân mà không gặp vấn đề gì, lập tức có người nghe ngóng y về lai lịch của Triệu Phụ Vân trong sơn động.
Y mới biết, người ở đây vậy mà không ai không biết lai lịch của Triệu sư cả. Y lại hỏi tại sao bây giờ còn không biết, thế mới biết tất cả mọi người còn chưa nói chuyện với Triệu sư được mấy câu. Y cũng hiểu chẳng qua Triệu sư một lòng tu hành không để ý đến những người này chứ không phải là không muốn bọn họ biết đến. Lại nghĩ Triệu sư cũng không định che giấu thân phận của mình, bèn nói ra thân phận Triệu sư là đạo sư Thượng Viện núi Thiên Đô.
Thế là lại gây ra một tràng sợ hãi thán phục của các tu sĩ, có người nói: “Thường nghe người ta nói, học phí Thượng Viện núi Thiên Đô đắt đỏ, nhưng nếu có thể vào đó tu hành ba năm năm, sẽ có thay đổi thoát thai hoán cốt. Những ngày này quan sát phù họa trên vách núi có thể thấy núi Thiên Đô quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Núi Thiên Đô thu nhận đệ tử, không chỉ dựa vào học phí mà còn xem duyên pháp nữa.”
Bên cạnh có một tu sĩ Trúc Cơ mở miệng nói: “Ta có một người bạn, năm năm trước muốn vào Thượng Viện núi Thiên Đô, lễ vật đã mang đủ rồi nhưng người thẩm tra lại nói bạn ta vô duyên với núi Thiên Đô.”
“Hặc hặc, chắc chắn ngày thường bạn ngươi không tu thiện quả.” Có người nói.
“Tu sĩ chúng ta, thiện ác chỉ là một niệm, ý nghĩa thiện và ác thông thường sao có thể dùng để trói buộc người tu hành chúng ta.” Người đó có chút tức giận nói.
Lời này được rất nhiều người tán thành và phụ họa.
Dư Hoài An đứng bên cạnh im lặng nghe họ tranh cãi. Y biết rất rõ đây là suy nghĩ chủ đạo của giới tu hành hiện nay.
Mọi người đều cho rằng, người tu hành là tu đạo quả trường sinh bất lão, tu thần thông quảng đại, tu tiêu dao tự tại, đâu cần nhiều quy tắc như vậy. Tu hành chính là phải chặt đứt từng sợi dây trói buộc trong thế tục, trở thành một người thực sự tự do tự tại.
Lúc này có người nhớ đến Dư Hoài An bên cạnh, bèn hỏi: “Dư đạo hữu xuất thân từ Thượng Viện núi Thiên Đô, có thể nói một chút rốt cuộc Thượng Viện núi Thiên Đô chiêu sinh đệ tử là xem những gì không?”
Dư Hoài An trầm ngâm một chút, nói: “Thượng Viện chiêu sinh đệ tử, ngoài việc cần học phí, quả thực cần một chút duyên pháp nhất định. Còn tiêu chuẩn là gì, tại hạ cũng không nói rõ được.”
Y cảm thấy có thể là xem tâm trạng của đạo sư chiêu đệ tử. Cho nên nếu gặp được đạo sư thẩm tra hợp tâm tính chính là duyên pháp.
Lúc này lại có người hỏi Dư Hoài An ở núi Thiên Đô học pháp gì.
Nhất thời mọi người đều nhìn y, đương nhiên đa số người đều biết hỏi như vậy là không thích hợp, nhưng đã có người hỏi rồi cũng muốn nhân cơ hội biết.
Sắc mặt Dư Hoài An lạnh đi, nói: “Mỗi người tu pháp gì đều là bí mật của bản thân, sao có thể công bố cho mọi người, vị đạo hữu này xin hãy thận trọng lời nói.”
Người đó lập tức ha ha cười một tiếng, nói: “Đều là lỗi của tại hạ, thực chỉ là tò mò, không quản được miệng, ta tự vả miệng, vả miệng.”
Nói xong, gã tự vả miệng mình ba cái, bạn bè đối phương bên cạnh cũng hát đệm nói: “Hay là để ta làm chủ, mở tiệc chiêu đãi, tẩy trần cho Dư đạo hữu, thế nào?"
Những người này đến từ khắp nơi, có thể xuất hiện ở đây ngoài việc có một thân bản lĩnh không tầm thường thì đều là người khôn khéo cả, cho nên chuyện không hòa hợp nhỏ nhoi vừa rồi liền lập tức bị hóa giải.
Mà Dư Hoài An liền cũng thuận lợi được tiếp nhận vào trong doanh trại này