Nhất Khí Triều Dương

Chương 264: Hái lửa thử pháp, nhìn căn cơ



Năm nay Lương Kế Đạo bốn mươi ba tuổi.

Trong số những người được vào Thượng viện lần này, y thuộc hàng lớn tuổi. Y đến đây cũng là vì một phần chấp niệm trong lòng.

Nhà y đã có phu nhân và tiểu hài tử, nhưng y vẫn đến đây. Y muốn nhìn xem nơi cha mình từng tu hành.

Y mất gần một năm mới đi từ Tam Lương loan tới được đây. Lúc mới vào núi, y tưởng mình khó mà vào được Thượng viện núi Thiên Đô, bởi vì những người xung quanh đều trẻ hơn mình, hơn nữa y biết mình Trúc Cơ chỉ kết được hai đạo pháp ý trong phù lục mà thôi, qua nhiều năm tu luyện cũng không tăng thêm được chút nào. Y có thể cảm nhận được những người cùng lứa đều mạnh hơn mình.

Y vốn cho là mình không vào được nhưng vẫn ôm một chút mong chờ. Chỉ là ngoài dự đoán là lúc y gặp được viện chủ Vô Lượng viện, được hỏi vài câu, trong đó có một câu là: "Nghe nói cha ngươi từng là đệ tử núi Thiên Đô?"

Y trả lời là "phải".

Dáng tươi cười của Kim Linh khiến y cảm thấy kinh diễm, trong trí nhớ của mình thì y chưa từng nhìn thấy nữ tu sĩ kinh diễm như vậy qua, kinh diễm khiến y không dám nhìn thẳng.

Sau đó, y đợi thêm hai ngày nữa, rồi được thông báo là đã qua vòng xét duyệt, nhưng không được giảm học phí. Số linh thạch đó là trong nhà tích góp từng chút một, tuy đau lòng nhưng y cũng thật sự rất vui.

Sau đó, y được phân phối động phủ. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đảo mắt đã qua một tháng. Hôm nay là ngày nghe giảng pháp, y đăng ký học Xích Viêm thần pháp bởi vì y là hỏa sát Trúc cơ.

Đến bây giờ y vẫn còn nhớ cảnh tượng Triệu Phụ Vân năm đó dùng một ngọn đèn phá vỡ quỷ vụ trên mặt sông, chiếu rọi khắp mặt sông, khí thế như thiêu đốt cả dòng sông. Cho nên khi vừa nhìn thấy tên của Triệu Phụ Vân, y mừng rỡ vô cùng.

Mấy ngày nay, y cũng quen biết một số người, cũng gia nhập một nơi gọi là Liên Hoa pháp hội, cũng nghe ngóng được một số tin tức, biết viện chủ hiện tại của Vô Lượng viện là hội trưởng của Liên Hoa pháp hội, cũng nghe người khác nói qua một số chuyện về núi Thiên Đô trong đó có chuyện về Triệu Phụ Vân.

Y nghe nói ba mươi năm trước lúc Triệu Phụ Vân còn Trúc Cơ đã từng quyết đấu với người khác trên tường thành phủ Quảng Nguyên. Tuy rằng đã nhiều năm trôi qua nhưng khi có người muốn đến núi Thiên Đô, chắc chắn sẽ có người kể cho họ nghe những câu chuyện về một số nhân vật của núi Thiên Đô.

Đương nhiên những năm gần đây trong núi Thiên Đô không chỉ có một mình Triệu Phụ Vân tấn chức Tử Phủ mà còn có không ít người đã trở về núi. Y còn hỏi thăm xem những người cùng lứa với mình đến từ đâu.

Theo y biết có rất nhiều người đến từ phủ Quảng Nguyên. Có một số người có chút nguồn gốc sâu xa với núi Thiên Đô. Nói chính xác thì y cũng vậy, chỉ là nguồn gốc của người khác sâu hơn y, có trưởng bối từng tu hành ở Thượng viện, có trưởng bối vẫn còn đang khỏe mạnh ở trong nhà.

Y đến Thanh Phong tiểu điện, những người đến nghe giảng Xích Viêm thần pháp cũng lần lượt đến.

Lương Kế Đạo đếm thầm, đại khái có hơn hai mươi người.

Y nhớ hình như từng nghe nói lần này Thượng Viện chiêu mộ hơn hai trăm vị đệ tử, đến mức không đủ động phủ ở quanh núi này, còn phải ở dưới chân núi thành Đô Hạ nữa.

Vì ít người, nên điện giảng pháp cũng nhỏ.

Có người gọi mọi người vào Thanh Phong tiểu điện đợi.

Y phát hiện trong tiểu điện có bàn ghế, được sắp xếp theo hình vòng tròn. Còn vị trí của đạo sư giảng bài là ở chính giữa.

Ở chính giữa có một cái bàn gỗ, trên bàn có một ngọn đèn dầu, trên vách tường xung quanh cũng treo một ngọn đèn nhỏ.

Mọi người đều chọn ngồi ở hàng ghế đầu tiên để có thể nhìn rõ đạo sư giảng bài và thi pháp làm mẫu. Mọi người thường ngồi cùng bạn bè, chỗ của Lương Kế Đạo ngồi kế một người bạn mà y mới quen được trong mấy ngày tới đây, tên là Tang Cát Vân, dáng người gầy gò. Rất nhiều tin tức mà Lương Kế Đạo nghe được đều là ở chỗ gã cả.

"Lão Lương, ta nghe nói người có tạo nghệ Xích Viêm thần pháp thâm sâu nhất ở núi Thiên Đô là Hà đạo trưởng, còn rốt cuộc Triệu đạo trưởng này có bản lĩnh gì, ta lại chưa từng nghe nói đến." Tang Cát Vân nhỏ giọng nói.

"Ngươi nghe từ đâu vậy?" Lương Kế Đạo hỏi ngược lại, y không cho rằng Xích Viêm thần pháp của Triệu Phụ Vân kém cỏi. Trong ấn tượng của y, hình ảnh Triệu Phụ Vân tay cầm thần đăng, thần bí khó lường vẫn còn rất rõ ràng.

Trước đây, y không hiểu, mà bây giờ y đã Trúc Cơ, mỗi khi nhớ lại vẫn không nhìn rõ lắm. Bởi vậy y cũng hiểu ra giữa tu sĩ Trúc Cơ cũng có sự khác biệt rất lớn.

"Ta nghe nói Hà đạo trưởng đã gia nhập Xích Viêm thần giáo, là Tế tư cao công của Xích Viêm thần giáo. Còn nghe nói năm đó khi Hà đạo trưởng còn tu hành ở núi Thiên Đô, từng thường xuyên xuống núi giảng Xích Viêm thần pháp, bố thí viêm hỏa, khu yểm an thần cho mọi người."

Lương Kế Đạo không trả lời, vì y không hiểu những chuyện này.

Đúng lúc này, bọn họ cảm thấy như có ánh lửa chiếu vào trong điện, quay đầu lại đã thấy một người đi ra từ ánh lửa.

Người này cao gầy, trông có vẻ hơi yếu ớt, mặc một bộ đạo bào mỏng manh màu xanh da trời. Là một bộ đạo bào rất bình thường, Lương Kế Đạo thấy y phục kia thậm chí còn không bằng của một số đệ tử Thượng viện.

Còn về dung mạo và khí chất thì vẫn như trong ấn tượng của Lương Kế Đạo, phiêu dật mang theo vài phần âm nhu, nhìn thoáng qua căn bản không nhìn ra đây là một người tu hành cao thâm mà như một vị quý công tử thế gia vậy.

Khi Triệu Phụ Vân bước vào cửa, cánh cửa không một tiếng động chậm rãi đóng lại sau lưng hắn.

Mà khi hắn đi qua, từng ngọn đèn trên trên vách tường tự nhiên cháy lên.

Rất nhiều đệ tử Thượng viện thấy vậy chợt kinh ngạc. Bọn họ muốn đèn tự cháy cũng có thể thi pháp làm được, nhưng cần phải có động tác thi pháp, mà Triệu Phụ Vân ở trước mắt mọi người lại không hề có chút hành động nào gọi là thi pháp cả.

Triệu Phụ Vân đi đến chính giữa, tim đèn dầu trên bàn tự động cháy lên như đang hoan nghênh hắn đến.

Hắn không đi ra phía sau bàn gỗ mà xoay người đứng phía trước bàn. Lúc này, mọi người đều đã đứng dậy, chắp tay hành lễ với Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân đáp lễ.

Đều là người tu hành, gặp nhau phải có lễ nghĩa, nhưng cũng không cần quá nhiều lễ nghi phiền phức.

Hắn nhìn quanh một lượt: "Mời mọi người ngồi xuống. Hoan nghênh các vị đã vào Thượng viện núi Thiên Đô. Ta xin tự giới thiệu, ta họ Triệu, tên Phụ Vân, phụ trách làm đạo sư giảng giải Xích Viêm thần pháp. Mọi người đi vào núi Thiên Đô, tốn không ít linh thạch, hy vọng mọi người có thể dụng tâm lắng nghe."

"Nhưng mà trước khi chính thức giảng bài, ta muốn xem trình độ của mọi người nắm giữ đạo pháp Xích Viêm thần pháp này thế nào đã."

"Mọi người thấy ngọn đèn trên bàn này không? Đây chỉ là một ngọn đèn dầu bình thường, bây giờ, hãy dùng toàn lực của mình để hái lửa đèn xuống, hái được lửa đèn đại biểu ngọn đèn tắt, xem ai có thể làm được."

Triệu Phụ Vân căn bản không hề điểm danh, cũng không có ý định làm quen với bọn họ.

"Bắt đầu từ hàng đầu tiên bên trái qua, tiến lên đây, hái lửa đèn." Triệu Phụ Vân nói xong bèn chỉ vào người đầu tiên ngồi hàng đầu tiên bên trái.

Sau đó, hắn xoay người, đi ra sau bàn, cũng không động vào đèn, cứ để ngọn đèn ở góc bàn còn hắn thì cầm một chiếc ghế, ngồi ra xa.

Người đầu tiên được Triệu Phụ Vân gọi lên hái lửa đèn là một nữ tu. Nàng trông rất trẻ, khoảng hai mươi tuổi, đương nhiên hiện tại Triệu Phụ Vân cũng trông cũng tầm tuổi này.

Khuôn mặt nàng hơi đỏ.

Phải biết ở những nơi khác, hoặc ở trong nhà, nàng là tu sĩ Trúc Cơ có địa vị cao thượng, tuy còn trẻ nhưng tiếng nói rất có trọng lượng.

Nàng không nói gì, đứng dậy đi đến giữa, trước tiên hành lễ với Triệu Phụ Vân, sau đó mới bước lên trước vài bước đến bên cạnh bàn.

Trò chơi hái lửa đèn này nàng đã chơi từ khi còn là Huyền Quang, dùng huyền quang để bắt lửa sau đó cảm ngộ hỏa ý trong đó, hoặc là dùng huyền quang để bắt nhiếp lửa đi thiêu đốt âm vật.

Bây giờ nàng đã Trúc Cơ, nhiếp hỏa ngự vật là chuyện rất dễ dàng, nhưng Triệu đạo sư này lại bảo mình làm những việc này. Trong lòng nàng tự nhủ nhất định không đơn giản.

Nàng hít sâu một hơi, đưa tay ra, động tác không chậm nhưng trong mắt rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ ở đây, lại thấy rất rõ ràng. Chỉ thấy nàng dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp bên ngoài tim đèn, rồi nhấc lên.

Theo kinh nghiệm của nàng, một kẹp này sẽ khiến ngọn lửa trên bấc đèn tắt mất nhưng ngọn lửa do pháp lực mình nhiếp tới trên ngón tay lại không bị diệt. Chỉ là khi nàng nhấc tay lên, ngọn lửa đèn trong mắt mọi người bị kéo dài ra, sau đó nhìn như nước hoặc như là một sợi tia đỏ dẻo dai nào đó, vì kéo quá dài mà lại trượt xuống giữa hai ngón tay nàng, trở lại ngọn đèn.

Ngọn lửa đèn chỉ hơi tối lại rồi phục hồi như bình thường. Từ đầu đến cuối chưa từng tắt qua, trên tay nàng cũng không hái được ngọn lửa xuống.

Tuy rằng nàng đã thầm nghĩ đến việc mình không hái được, nhưng khi chuyện xảy ra nàng vẫn ngây ngẩn cả người.

Mặt nàng thoáng cái đỏ bừng.

Nàng không cảm nhận rõ ràng cảm giác vừa rồi, lập tức thò tay chộp tới ngọn lửa đèn lần nữa. Lần này nàng dùng cả bàn tay chụp vào ngọn lửa, tốc độ vẫn rất nhanh. Nàng cố gắng chụp bắt nhanh nhất có thể.

Ngay khi bàn tay đỏ hồng của nàng chụp vào ngọn lửa, ngọn lửa lập tức tối sầm lại, rồi nàng lập tức nắm chặt tay lại.

Mọi người đều thấy ánh lửa trượt ra từ kẽ tay nàng, như cát chảy, rơi xuống.

Lần này nàng cảm giác đã rõ ràng.

Bởi vì nàng không cảm thấy gì cả, chỉ thấy ngọn lửa bị kéo dài ra rồi trượt xuống, còn bản thân nàng lại không có cảm giác gì. Trước đây khi nàng bắt nhiếp ngọn lửa, nàng có thể cảm nhận rất rõ ràng như đang nắm sợi tơ, nhưng lần này nàng lại cảm giác như không nắm bắt được gì cả.

Nàng muốn thử lại lần nữa nhưng cảm thấy ngại ngùng bèn thở dài, xoay người trở về chỗ ngồi.

Người thứ hai lập tức đi lên, là một nam tu.

Lúc này động tác của y rất chậm, duỗi kiếm chỉ ra. Kiếm chỉ như cái kéo, đến gần ngọn lửa, đột nhiên tăng tốc, hai ngón tay khép lại, kẹp lấy ngọn lửa.

Ngọn lửa lay động, nhưng phía trên hai ngón tay của y lại trống không.

Y vẫn không cam lòng, thử lại lần nữa, trên ngón tay vẫn trống không như cũ, không bắt được gì cả.

Y không nói gì, hành lễ với Triệu Phụ Vân rồi trở về chỗ ngồi. Người tiếp theo đi lên.

Người thứ ba hành lễ với Triệu Phụ Vân, sau đó chụm hai tay lại phía sau ngọn đèn, y thổi một hơi vào đèn, ngọn lửa đèn đung đưa lay động. Hai tay y nhanh chóng chụm lại, như đang vớt cá nhỏ dưới nước.

Y muốn vớt ngọn lửa này lên, nhưng dù ngọn lửa đèn đã bị y làm cho lung lay, lúc vớt lên vẫn trượt theo khe hở giữa hai bàn tay y chui ra ngoài.

Y không thử lại lần nữa, mà hành lễ với Triệu Phụ Vân rồi đi xuống.

Sau đó, từng người từng người đi lên, bao gồm cả Lương Kế Đạo.

Mọi người dùng đủ mọi cách, thậm chí có người còn niệm pháp chú, sau đó mới nhanh chóng hái lửa. Nhưng dù làm thế nào thì ngọn lửa chỉ xuất hiện đủ loại thay đổi mà vẫn không bị hái xuống được.

Đến người cuối cùng. Người nọ vậy mà tranh thủ trong chớp mắt kéo ngọn lửa đèn ra, ngón tay vung qua đuôi ngọn lửa. Ngọn lửa bị chém đứt.

Ánh đèn tối sầm lại, ngọn lửa trên đèn không tắt, nhưng trên tay y lại có một đốm lửa.

Kết quả này khiến những đệ tử Thượng viện khác không khỏi kinh hô lên.

Y bưng đốm lửa nhỏ trên tay, thi lễ với Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân đứng dậy nói: "Không tệ, đi xuống đi."

"Vâng."

Y buông tay ra, đốm lửa lập tức tan biến. Mọi người thấy từng tia lửa lơ lửng giữa không trung, rồi bay về phía ngọn đèn, ngọn lửa đèn vốn đang nhỏ xíu sắp sửa tắt lập tức sáng bùng lên.

"Ta đã hiểu một chút về mức độ thân thuộc của các ngươi với hỏa diễm rồi." Triệu Phụ Vân thản nhiên nói.

Mọi người nghe thấy hai chữ "thân thuộc", nghe ra đấy nhưng lại chưa từng nghe qua cách nói này, cảm thấy là lạ.

"Khi nào các ngươi có thể dễ dàng hái được ngọn lửa này xuống thì mức độ thân thuộc của các ngươi với hỏa diễm mới coi như đạt yêu cầu. Nếu không lúc các ngươi đấu pháp với người cùng tu hỏa pháp, sẽ lập tức mất đi khống chế đối với hỏa diễm, các ngươi không khu ngự được hỏa diễm, mà hỏa diễm trong cơ thể các ngươi sẽ bị người khác khu động."

Theo lời của Triệu Phụ Vân, pháp lực trong cơ thể mọi người bỗng nhiên run rẩy. Bọn họ cảm thấy rõ ràng, pháp lực bên trong như đang bốc cháy, thân thể nóng ran. Trong lòng mỗi người đều dâng lên sợ hãi, bọn họ cảm thấy pháp lực vốn ngưng kết lúc này đã không còn thuộc về mình nữa, chân sát hỏa diễm dung hợp với huyền quang vậy mà lại muốn quay ngược vào trong tạng phủ, thiêu đốt thân thể bọn họ.

Có người hoảng sợ đứng bật dậy, có người hoảng sợ vẫn ngồi im cố gắng áp chế. Ngay khi có người cảm thấy bản thân sắp bị thiêu chết thì ngọn lửa lại nhanh chóng ngừng lại. Chỉ là cảm giác kinh khủng và hơi nóng còn sót lại trên người bọn họ nói cho bọn họ biết, đó tuyệt đối không phải là ảo giác.

Bọn họ nhìn nhau, đều thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương.

"Đây chính là thân thuộc với hỏa diễm, ta thân thiết với hỏa diễm hơn nên hỏa diễm ở đây đều nghe lời ta, bao gồm cả chân sát hỏa diễm đã dung nhập vào pháp lực của các ngươi."

Lời của Triệu Phụ Vân khiến mọi người hiểu ra, nhưng lại khó mà tiếp thu được. Bởi vì bọn họ cũng từng đấu pháp với người tu luyện hỏa pháp, nhưng chưa từng gặp trường hợp chân sát hỏa diễm đã dung nhập vào huyền quang của mình lại bị tước đoạt.

Ánh mắt bọn họ nhìn Triệu Phụ Vân không khỏi lộ ra vẻ sợ hãi.

Nhưng Triệu Phụ Vân chỉ đứng đó, một thân đạo bào mỏng manh, dung mạo và khí chất có chút nữ tính âm nhu, lại khiến mọi người có cảm giác tương phản, cảm giác hắn cực kỳ thần bí.