Nhất Khí Triều Dương

Chương 258: Phi Thăng lục



Nữ tu sĩ cầm dù này chính là nữ tu trong đội ngũ của Cao thị Cảnh Dương lộ mà bọn họ gặp trước đó. Nhưng bây giờ không biết vì sao nàng ta lại một mình đến đây. Nàng ta xoay cây dù trong tay, bảo quang lóe lên, người nàng liền biến mất. Phía xa có bảo quang lấp lánh, người nàng xuất hiện trong bảo quang, vẫn cầm dù nhưng lông mày lại nhíu chặt.

Đúng lúc này, trong bóng tối, có một giọng nói chồng chất lên nhau vang lên: "Hồ Hỉ Nhi, mau trở lại..."

"Hồ Hỉ Nhi, mau trở lại..."

"Hồ Hỉ Nhi,... mau trở lại..."

Một trang viên đèn đuốc sáng trưng lặng lẽ xuất hiện trong bóng tối.

Giọng nói đó từ trong trang viên truyền ra. Nữ tu cầm dù vốn đang di chuyển, nghe thấy tiếng gọi này, tốc độ càng lúc càng chậm. Cuối cùng nàng ta dừng lại, ánh sáng trên cây dù trong tay cũng ảm đạm đi, sau đó nàng ta xoay người đi về phía trang viên, từng bước từng bước đi về phía cổng lớn của trang viên. Cổng lớn chậm rãi mở ra, nàng ta đi vào trong.

Cánh cổng lớn lại chậm rãi đóng lại, trong mơ hồ còn nghe rõ được tiếng cánh cổng đó lại.

Trang viên đèn đuốc sang trưng giữa hắc ám trông cực kỳ quỷ dị, đặc biệt những ngọn đèn sáng lóe lên kia trong như những con mắt đang quan sát mảnh hắc ám này vậy.

Dần dần, những ngọn đèn đó lần lượt tắt ngóm, trang viên cũng hòa vào trong bóng tối không nhìn thấy nữa.

Một lúc lâu sau, có ba người xuất hiện trên một sườn núi.

Chính là Triệu Phụ Vân, Dương Tiểu Nga và Kinh Tinh.

"Đạo trưởng, trang viên đó vậy mà lại đuổi theo đến đây, thật đáng sợ." Trong mắt Dương Tiểu Nga còn mang đầy vẻ sợ hãi nói.

Nhưng trong lòng Kinh Tinh lại có suy nghĩ khác, nàng nhớ lại đoạn đường này dường như Phụ Vân đạo trưởng đều có thể biết trước mỗi lần sắp có nguy hiểm lớn, sau đó tránh thoát đi.

"Trong thiên hạ này người và quái nguy hiểm đầy rẫy, chỉ cần không gặp phải là được." Triệu Phụ Vân thuận miệng nói: "Chúng ta đi thôi."

Ba người tiếp tục đi vào sâu trong hắc ám. Một đường vừa đi vừa dừng, thỉnh thoảng lại vòng một vòng lớn mà đi. Tuy rằng trong bóng tối khó mà phân biệt được phương hướng nhưng Kinh Tinh cảm thấy là như vậy, may mà dọc đường đi cũng có gặp phải đủ loại chuyện kỳ quái mà những người như nàng chưa từng gặp qua, nhưng đều không quá nguy hiểm.

Một ngọn đèn lẻ loi chiếu sáng đường đi cho ba người trong bóng tối.

Đột nhiên, trong bóng tối bên phải bọn họ lại xuất hiện một ngọn lửa đèn.

Hai ngọn lửa hiển hiện trong hắc ám, bọn họ đều phát hiện đối phương nhưng không ai muốn giao tiếp, vẫn tiếp tục đi về phía trước. Chỉ là số người trong đội ngũ kia rõ ràng nhiều hơn rất nhiều.

Triệu Phụ Vân bên này đang đi tới, đột nhiên rẽ sang phương ngang mà đi, còn chi đội ngũ kia vẫn thẳng tắp đi về phía trước.

Trịnh Ký đã thấy ngọn đèn từ xa, cặp mắt của y xuyên thấu qua hắc ám thấy được dưới ngọn đèn kia chỉ có ba người. Trong lòng y chợt nghi hoặc nhưng lại nhanh chóng nghĩ đến một khả năng.

Y nghĩ đến có phải là Dương Tiểu Nga đã từng từ chối lời mời của mình hay không, càng nghĩ càng cảm thấy rất có thể. Y định mở miệng hỏi nhưng lại kìm chế lại. Đột nhiên y thấy ánh đèn kia chuyển hướng về qua một bên, biến mất trong hắc ám, trong lòng nghi hoặc. Cặp mắt của y cũng nhìn thấy trong sơn cốc phía trước có một chi quỷ tốt tuần tra hư huyễn đi ra, thân thể cao lớn, hai mắt đỏ máu. Y bèn bảo đội ngũ chuyển hướng, rồi chợt nhớ lại chuyện ba người Dương Tiểu Nga kia đột nhiên chuyển hướng.

"Chẳng trách bọn họ có thể một đường đi vào tới nơi đây."

Trong bóng tối không phân ngày tháng, không biết đi bao lâu, không biết gặp bao nhiêu hung hiểm, tránh được bao nhiêu kiếp nạn, bọn họ cứ đi mãi.

Dương Tiểu Nga cùng Kinh Tinh nhìn thấy một tòa thành, được lập trên dãy Bạch Sơn.

Trong hắc ám, núi này như một dải màu trắng, có rừng cây màu trắng, cũng có kiến trúc màu trắng. Nhưng khiến Triệu Phụ Vân cảm thấy thần kỳ là bên trên không trung lại có ánh sao.

Trong mảnh hắc ám này, Triệu Phụ Vân chưa từng nhìn thấy trời sao, vậy mà ở nơi này lại thấy được.

Bầu trời sao như tranh vẽ treo trên không trung của Bạch Sơn.

Thành trì trên Bạch Sơn là dựa vào núi mà xây, tầng tầng lớp lớp.

"Nghe nói Thái Bạch tinh kim là từ những bùn đất màu trắng này đun luyện mà thành, nơi này nhất định có Thái Bạch tinh kim." Kinh Tinh nói.

Triệu Phụ Vân nhìn tòa thành này, chậm chạp không đi vào.

Cảm giác của hắn rất quái lạ.

Kiếp Tri phản hồi rất bình thản, nhưng nhận thức nói cho hắn biết chỗ này làm sao lại không có nguy hiểm?

"Tòa thành này, ta không cách nào xác định được có gì cực khủng bố hay không. Các ngươi có muốn tiến vào hay không hãy tự quyết định. Nói trước cho các ngươi biết là tiến vào rồi, ta chưa chắc có thể bảo vệ được các ngươi." Triệu Phụ Vân mở miệng nói.

"Đã đến đây thì còn chỗ nào an toàn nữa chứ, cho dù bảo hai chúng ta trở về cũng không thể trở về được." Kinh Tinh nói.

Dương Tiểu Nga ở bên cạnh gật đầu.

Triệu Phụ Vân trầm mặc một hồi mới nói: "Vậy chúng ta đi vào, tóm lại nếu có nguy hiểm, có thể mang các ngươi thoát được thì thoát, không thoát được thì không nên trách ta."

Nói xong hắn đi trước thẳng hướng về tòa thành trì Bạch Sơn.

Mà mặt khác của dãy núi, cũng có một đội ngũ đi về hướng thành trì Bạch Sơn.

Trịnh Ký nhìn xem bầu trời sao kia, nghĩ thầm: "U Ngục vốn không thấy màu sắc, nhưng mà những năm gần đây lại dần xuất hiện mảnh bầu trời sao, hôm nay xem ra quả thật có vấn đề lớn."

Thành trì Bạch Sơn này có rất nhiều cửa lớn nhỏ đi vào, như thể có rất nhiều đường lên núi xuống núi không giống nhau. Đương nhiên cho dù không có cửa bọn họ vẫn có thể đi vào được. Nhưng mà ba người vẫn quyết định đi qua cửa vào.

Bạch Sơn nhìn từ xa tựa hồ không lớn lắm, nhưng đến gần, ngẩng đầu nhìn dãy núi lại phát hiện núi này không biết cao bao nhiêu, nguy nga hùng tráng như một ngọn núi thần.

Như thể đỉnh núi có thần linh.

Có thể xây dựng tòa thành trì như vậy, lại ở nơi này, tuyệt đối phải là người có đại thần thông hoặc thần linh trong truyền thuyết. Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì khiến những đại tồn tại mạnh mẽ như vậy biến mất hết. Trong lòng cảm khái một phen, rồi ba người theo một cánh cửa nhỏ đi vào bên trong.

Bước vào, là một con đường sơn đạo uốn lượn lên núi, có bậc thang màu trắng. Triệu Phụ Vân đưa thay sờ sờ bậc thang, phát hiện đây không phải là đá mà là gỗ.

Hai bên đường có phòng ốc không tính là lớn, vẫn dựa vào thế núi ở những nơi bằng phẳng mà xây nên.

Bọn họ đi lên, sau đó nhập vào một con đường lớn hơn, rồi tới một nơi tương đối bằng phẳng có rất nhiều phòng ốc, nơi đó còn dựng một tấm bảng thẳng đứng viết: "Bạch Sơn là chỗ ở của mọi người, không được tự đào động phủ riêng, người vi phạm sẽ bị trọng phạt."

Ánh mắt Triệu Phụ Vân lướt qua, quyết định tiến vào một tòa nhà nhìn xem có phát sinh cái gì không.

Vì vậy hắn chọn một tòa nhà có bảng đề Đào Nhiên Cư, đẩy cửa đi vào.

Vừa đẩy cửa ra, hắn ngừng một chút, không có cảm giác gì từ kiếp ý mới cất bước đi vào. Trong mắt hắn hiện ánh lửa sáng, nhìn thấy hết thảy mọi thứ trong hắc ám.

Trong phòng rất sạch sẽ, đồ đạc bày biện chỉnh tề. Triệu Phụ Vân nhìn ra đây là một tế đường, bên trong tế một bức tượng thần được điêu khắc từ gỗ trắng. Phía trên tượng thần không có thần quang, hương hỏa khí cũng tan biến hết.

Chẳng qua có thể nhìn ra được tay nghề người khắc tượng này rất khéo, khắc nên một bức tượng với vẻ mặt uy nghi đang nhìn về phương xa. Triệu Phụ Vân chưa từng gặp qua nhưng nhìn khuôn mặt tượng với tướng mạo đường hoàng tựa hồ như rất chính phái.

Khiến hắn chú ý là một tấm thiếp phía trên bàn thờ tượng thần. Hắn đi qua nhìn, bên trên là chữ viết Vân Văn thư.

"Phi thăng lục."

Triệu Phụ Vân thầm nghi hoặc, phi thăng lục cái gì? Chẳng lẽ là danh sách phi thăng?

Vì vậy hắn mở ra, bên trên là văn tự mà hắn chưa từng gặp qua, trang đầu ghi rất nhiều như thể văn tế, cụ thể là gì thì Triệu Phụ Vân không biết, lật giở tiếp phía sau thì có một cái tên. Hắn cất tấm thiệp này đi, sau đó ba người đi tới phòng ngủ. Ngọn đèn trong tay Dương Tiểu Nga soi qua thấy một người nằm trên giường, không nhịn được mà thét một tiếng kinh hãi.

Đương nhiên Triệu Phụ Vân đã nhìn thấy từ lâu rồi.

Người kia đã khô héo thành xương khô. Nhưng nhìn tư thái kia có lẽ chính hắn tự nằm trên giường rồi "Chết" đi. Thậm chí có thể nói là chưa chắc chết đi. Có thể là phi thăng.

Cả tộc, cả nước phi thăng?

Triệu Phụ Vân chợt nảy sinh ý nghĩ như vậy.

Lúc này hắn chợt nghe thấy có người mở ngăn kéo bèn nghiêng đầu nhìn qua, là Kinh Tinh. Chỉ thấy trong ngăn kéo kia có một hộp trang sức, bên trong là một cái dây chuyền vàng. Kinh Tinh lại tiếp tục tìm kiếm, lấy ra một cái hộp, bên trong là một chiếc nhẫn hoàng kim có mặt là một hạt cát nhỏ màu trắng.

"Đạo trưởng, ngươi xem trên mặt nhẫn khảm thứ này."

Kinh Tinh cầm thứ này đưa tới trước mặt Triệu Phụ Vân. Trên mặt nhẫn này là một hạt cát nhỏ màu bạc, trong ánh lửa chiết xạ ra vầng sáng sáng lạn.

Triệu Phụ Vân nhiếp bắt chiếc nhẫn kia, há mồm phun một cái, ánh lửa màu vàng quấn quanh lấy chiếc nhẫn. Chỉ trong chốc lát, nhẫn vàng nóng chảy như nước bùn vàng nhỏ xuống, chỉ là hạt cát trắng sáng kia không có vấn đề gì cả.

"Đây là Thái Bạch tinh kim sao?" Dương Tiểu Nga không nhịn được mà hỏi, nàng biết mục đích chủ yếu của Triệu Phụ Vân là tìm tinh kim này.

Triệu Phụ Vân đối chiếu với miêu tả về Thái Bạch tinh kim.

"Cứng rắn mà mềm dai, có thể cùng quấn quanh Nguyên Từ, có thể khúc xạ ánh sáng..."

Triệu Phụ Vân có thấy hạt cát trắng này có thể khúc xạ ánh sáng nhưng còn một cách xác định nữa, đó là dùng vòng tay Nguyên Từ Hồng Quang của mình thử qua. Hắn khu động vòng tay Nguyên Từ Hồng Quang trên cổ tay mình rồi đưa tới gần, Thái Bạch tinh kim vốn không nhúc nhích chợt nổi lên một tầng sáng.

"Rất tốt, đây đúng là Thái Bạch tinh kim." Triệu Phụ Vân thầm mừng rỡ.

Đi mãi trong u ám này cũng khiến hắn bức bối.

Chẳng qua một hạt này còn lâu mới đủ, còn cần thêm nữa. Vì vậy ba người tiếp tục tìm kiếm, chỉ là trong nhà này đã không tìm được thêm nữa rồi. Tựa hồ Thái Bạch tinh kim ở nơi này cũng rất có giá trị.

Ba người lại đổi qua mấy nhà nữa cũng không tìm được. Cho nên bọn họ không ở đây mà tiếp tục đi lên, trong cả phiến phòng ốc này còn tìm thấy thêm hai hạt nữa. Bọn họ phát hiện càng đi lên trên thì thân phận càng tốt, bởi vì phòng ốc càng lớn, đồ dùng trong nhà bên trong cũng nhiều hơn hẳn.

Lúc này đây đã tìm được bốn hạt.

Bọn họ không ngừng tìm kiếm, tựa hồ quên mất nguy hiểm tiềm ẩn trong tòa thành trì quỷ dị này, tựa hồ quên mất hết thảy thứ khác, chỉ chuyên tâm tìm kiếm Thái Bạch tinh kim.

Trong nơi sâu xa như có giọng nói là ám chỉ bọn họ, càng đi lên thì càng có nhiều Thái Bạch tinh kim. Vì vậy bọn họ không ngừng đi lên đỉnh núi, thậm chí còn không ngừng lại suốt dọc đường.

Chẳng biết lúc nào cả người bọn họ đã đầy mồ hôi, bắt đầu thở hổn hển, chân nặng trịch.