Sân phơi là nơi chuyên dùng để phơi linh cốc của địa phương, cũng dùng để tổ chức một số hoạt động như tế trời, tế tổ, tế thần,... Đương nhiên, khi một số gia tộc muốn chiêu mộ người cũng sẽ dựng cờ, hoặc dán thông báo ở đây.
Hơn nữa, mỗi thế gia đều có một nơi như vậy.
Khu vực này là địa bàn của Trịnh gia, những người sống ở đây đều thân cận và đều ít nhiều chịu ơn Trịnh gia, cũng là người mà Trịnh gia biết rõ lai lịch. Cho dù tán tu từ nơi khác đến đây định cư cũng phải là người mà lý trưởng ở đây quan sát nhiều năm. Nếu lai lịch không rõ ràng thì Trịnh gia nhất định sẽ không nhận người.
Kinh Tinh không phải người Lạc Thành nhưng nàng sống ở đây đã nhiều năm, hơn nữa nhiều năm qua, nàng đều làm việc ở vùng này, mọi người đều biết rõ lai lịch của nàng.
Ba huynh đệ Thiết gia cũng là tán tu đến đây định cư, nhưng lại là người liên lạc giữa Trịnh gia và tán tu.
Thiết đại lại là tu sĩ Trúc Cơ lâu năm, chỉ còn thiếu một chút là tâm ý viên mãn. Gã đi phía trước, Kinh Tinh đi phía sau, phía sau nữa là hai huynh đệ của Thiết gia.
"Kinh Tinh, ngươi cũng sống ở Tường Hòa lý này nhiều năm rồi, hẳn là nên biết khi Trịnh gia cần người thì mọi người nên ưu tiên đến Trịnh gia báo danh. Hiện tại tam công tử đang chiêu mộ người, cần nhân thủ, nếu các ngươi không muốn vào U Ngục thì thôi, nhưng các ngươi lại từ chối tam công tử mà đi cùng người khác vào U Ngục, đây là phá vỡ quy củ, chính là không nể mặt tam công tử, không nể mặt Trịnh gia."
Kinh Tinh đi theo phía sau, ban đầu nàng không nghĩ đến những điều này, nhưng sau khi nghe Thiết đại ca nói xong nàng cảm thấy chuyện này e là không dễ giải quyết. Kinh Tinh suy nghĩ một chút, nhưng nhất thời không tìm được lời nào để nói.
Bọn họ đi đến miếu Hà Quang.
Miếu Hà Quang không lớn, hương khói ngày thường đều đến từ người dân ở Tường Hòa lý, nếu có ai cần Hỏa phù hộ thân đều đến đây mua, đương nhiên ở đây cũng bán một ít đèn tế.
Thắp đèn cúng trong nhà, tiểu quái, tiểu yểm bình thường sẽ không dám tùy tiện xông vào.
---
Triệu Phụ Vân ở trong miếu nhìn xem Hi Hòa thần nữ. Dương Tiểu Nga đứng bên cạnh. Không biết tại sao nàng luôn cảm thấy trên người Triệu Phụ Vân có một loại khí chất khác biệt. Bản thân nàng thường xuyên ở trong trạng thái nhàm chán, ngẩn ngơ, hoặc là lo lắng. Mà nàng cảm thấy trên người Triệu Phụ Vân tuyệt đối sẽ không xuất hiện những trạng thái này. Hắn như luôn đắm chìm trong suy tư, luôn cảm nhận, nhìn thấy bất cứ thứ gì đều như đang lĩnh hội "Tính" của nó. Đặc biệt là bây giờ, khi nhìn Triệu Phụ Vân đứng trước Hi Hòa thần nữ, nàng lại cảm thấy Phụ Vân đạo trưởng như đang giao tiếp với thần nữ.
"Ngươi nói xem, chư vị thần thánh trên trời đều đến từ đâu?" Triệu Phụ Vân đột nhiên hỏi.
Dương Tiểu Nga suy nghĩ một chút, rồi nói: "Trong Xích Viêm thánh điển của chúng ta có viết, Thần Quân sinh ra trước trời đất, chiếu sáng khắp đại thiên thế giới, nên vạn vật mới sinh sôi, loài người mới xuất hiện..."
"Thật sao? Vậy trước khi Xích Viêm Thần Quân xuất hiện thì sao? Trời đất lúc đó là như thế nào? Một mảnh hắc ám? Hay là hư vô?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
"Ta không biết." Dương Tiểu Nga mờ mịt trả lời, nàng chưa từng nghĩ đến hoặc là đã từng thấy câu hỏi tương tự nhưng chưa từng suy nghĩ tới. Nàng cảm thấy tất cả những điều này đều vô nghĩa, không cần phải nghĩ đến.
"Có lẽ hình thái lúc ban đầu của trời đất là hư vô, hỗn độn, bên trong không có gì cả, sau đó, Xích Viêm Thần Quân và chư thiên thần thánh mới dần dần được sinh ra trong đó."
"Cũng có thể là sau khi có con người, ý niệm của chúng sinh mới khiến chư thiên thần thánh xuất hiện trong hư vô."
Dương Tiểu Nga càng thêm mờ mịt.
"Có lẽ bọn họ nhờ thiên địa âm dương mà sinh, cũng có thể nhờ ý chí của chúng sinh mà sinh ra." Triệu Phụ Vân nói: "Cho nên nói vạn vật chúng sinh, chư thiên thần thánh, đều từ hư vô mà sinh ra."
"Còn chúng ta, con người từ hư vô sinh ra, cuối cùng cũng sẽ trở về hư vô." Triệu Phụ Vân như có điều ngộ, Dương Tiểu Nga cảm thấy hắn đứng đó, lại có cảm giác căn bản như không tồn tại, chỉ là một luồng khí, một hình ảnh.
"Đạo trưởng?" Dương Tiểu Nga có chút bận tâm gọi.
Triệu Phụ Vân quay đầu, nhìn Dương Tiểu Nga, mỉm cười. Nụ cười đó như niềm vui khi thu hoạch được gì đó. Hắn xoay người, nhìn ánh nắng chiếu vào từ bên ngoài, đưa tay ra hứng ánh nắng. Dương Tiểu Nga lại thấy tay hắn dường như trong suốt dưới ánh nắng, vừa đưa vào ánh nắng đã biến mất.
"Mọi thứ đều từ không đến có, rồi lại từ có đến không, ai biết chắc rằng sự tồn tại của chúng ta không phải là vọng tưởng của một vị thần thánh nào đó."
Dương Tiểu Nga thấy Triệu Phụ Vân quay đầu lại, ở nơi không có ánh nắng chiếu vào, hắn đưa tay ra viết lên hư không.
Có ánh sáng từ ngón tay hắn tỏa ra, giống như mực đỏ, ngưng tụ thành chữ trên hư không.
"Chúng ta đến từ Hư Vô, cuối cùng cũng sẽ trở về Hư Vô, tất cả đều quy về Thái Hư."
Viết đến đây, hắn dừng lại, rồi lại viết: "Thái Hư vô hình, Thái Hư vô tướng."
Lúc này Triệu Phụ Vân như nhìn thấy pho tượng không mặt của Vô Thủy Đạo Tổ ở núi Thiên Đô. Dương Tiểu Nga lại cảm thấy, không chỉ Triệu Phụ Vân tỏa ra khí tức "Hư Vô", mà cả ngôi miếu này cũng trở nên hư ảo.
Pho tượng Hi Hòa thần nữ vốn không có chút thần dị nào, lúc này lại tỏa ra một tầng thần quang.
Tựa hồ lời nói của Triệu Phụ Vân đã chạm đến người.
"Thần Quân cũng cảm thấy ta nói có lý sao?" Triệu Phụ Vân đột nhiên nói.
Dương Tiểu Nga cảm thấy kỳ lạ.
Mà thần quang trên pho tượng thần nữ lại dần dần biến mất, cùng hòa vào ý cảnh Hư Vô trong miếu làm thành một thể. Thậm chí Dương Tiểu Nga còn cảm thấy nếu không chú ý nhìn thì sẽ không thấy được pho tượng đó nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân.
Bốn người Kinh Tinh và ba huynh đệ Thiết gia bước vào miếu Hà Quang bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, cả ngôi miếu này như hư ảo, không tồn tại. Bọn họ ngẩng đầu nhìn tượng Hi Hòa thần nữ, cũng cảm thấy pho tượng này hôm nay có vẻ khác lạ.
Trong nhận thức của bọn họ, bất kể là tượng thần trong miếu nào, chỉ cần có người cúng bái, có hương khói thì khi vừa bước vào miếu sẽ có cảm giác huy hoàng tráng lệ, có hào quang vô hình tỏa ra. Mà bây giờ, ở đây, bọn họ lại có cảm giác như chìm sâu trong biển sương mù, nếu không cố ý nhìn căn bản sẽ không thấy pho tượng đó.
"Tiểu Nga." Kinh Tinh lo lắng gọi.
Nàng bước vào miếu, cái bóng dưới chân nàng cũng dần mờ theo bóng tối trong miếu, rồi biến mất.
Ba huynh đệ Thiết gia cũng bước vào.
"Tiểu Nga." Kinh Tinh lại gọi một tiếng.
"Người đâu?" Thiết lão tam khó hiểu hỏi.
Lúc này, một giọng nói vang lên từ trong bóng tối của ngôi miếu: "Kinh tỷ, bọn ta ở đây."
Giọng nói này tràn đầy nghi hoặc, kinh ngạc, khó hiểu, còn có chút sợ hãi.
Theo tiếng gọi của Dương Tiểu Nga, thân hình nàng cũng xuất hiện trong mắt Kinh Tinh, hai người đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Dương Tiểu Nga không dấu hiệu xuất hiện khiến Kinh Tinh có cảm giác kỳ quái. Mà Dương Tiểu Nga càng thêm kinh ngạc, vì nàng đang đứng ở đây, vậy mà Kinh tỷ lại không nhìn thấy nàng.
Lúc này, thân hình Triệu Phụ Vân cũng từ hư vô hiện ra, như bức tranh người bằng nét vẽ đơn giản trong bóng tối được tô màu, đạo bào trên người hắn nhanh chóng trở nên tươi sáng.
Ba huynh đệ Thiết gia nhìn thấy cảnh này mà nhíu mày, bọn họ cảm thấy người này đột nhiên trở nên cao thâm khó lường, thậm chí còn cảm thấy hắn không hề thua kém Trịnh tam công tử.
"Vị đạo trưởng này, không biết quê quán ở đâu?" Thiết đại ca lên tiếng, gã quyết định hỏi rõ lai lịch của người này trước.
Kinh Tinh và Dương Tiểu Nga cũng muốn biết, đồng loạt nhìn Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân đảo mắt nhìn mọi người, cười nói: "Chúng sinh trên đời đều đến từ hư vô, quê quán của ta ở đâu, ta cũng không nói rõ được."
Ba anh em nhà Thiết gia nhíu mày, nghe thấy Triệu Phụ Vân nói tiếp: "Chúng sinh, trời đất đều từ hư vô mà đến, rồi trầm luân trong hư vô, có lẽ chúng ta chỉ là một chút vọng tưởng, một chút suy nghĩ hoang đường của vị thần thánh nào đó mà thôi."
Lúc này, Triệu Phụ Vân nghĩ đến những gì mà người ta nói ở kiếp trước, những người kia nói tất cả mọi thứ trên thế giới này chỉ là đoạn số liệu mà thôi.
"Ngươi đang nói gì vậy?" Thiết đại cảnh giác.
"Chúng ta đến từ hư vô, rồi cũng sẽ đi về hư vô." Triệu Phụ Vân nói.
"Vớ vẩn." Tuy Thiết đại không cảm thấy lời này có vấn đề gì, nhưng lý trí mách bảo gã phải phản bác. Kinh nghiệm đối phó với những thứ quỷ dị nói cho gã biết, tuyệt đối không được suy nghĩ theo những thứ quỷ dị đó. Lúc này, trong tiềm thức gã đã coi Triệu Phụ Vân là một loại tồn tại quỷ dị nào đó. Một tu sĩ, cũng có thể là một loại tồn tại quỷ dị.
"Ha ha, cho dù ngươi có phủ nhận thế nào thì đó cũng là sự thật."
Lời của Triệu Phụ Vân vừa dứt, trước mặt bọn họ đột nhiên xuất hiện một người, chính là Triệu Phụ Vân vừa mới ngồi ở đó, tay hắn đã đặt lên vai gã.
Sau đó, cả người gã như không thể cử động được nữa, như bị một lực lượng cực lớn trấn áp. Gã muốn gọi hai người em phía sau nhưng miệng lại không nói được, không mở miệng được. Mà gã lại không biết là hai huynh đệ phía sau cũng bị người ta vỗ vai, cũng không thể cử động, không thể nói chuyện được.
"Chúng ta đi thôi." Triệu Phụ Vân vẫy tay với Dương Tiểu Nga và Kinh Tinh.
Hai người nhìn nhau, Kinh Tinh không khỏi nói: "Hắn, hắn, hắn, bọn hắn thì sao?"
"Không cần quan tâm, chúng ta vào U Ngục trước đã." Triệu Phụ Vân đứng dưới ánh mặt trời trước cửa miếu, ánh mặt trời chiếu lên người hắn nhưng cơ thể hắn lại trong suốt, dưới đất không có bóng của hắn.
Hai người có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng vẫn đi theo hắn.
Các nàng không chú ý khi bọn họ đi vào trong ánh mặt trời cũng không có bóng. Mãi đến khi họ đi qua nơi có người, gặp người quen, định chào hỏi, lại phát hiện đối phương căn bản như không nhìn thấy mình thì mới kinh ngạc, sau khi gặp thêm mấy người nữa, phát hiện ra những người quen biết đều không nhìn thấy mình.
"Bọn họ không nhìn thấy ta..." Đây là suy nghĩ trong lòng họ.
Còn đang kinh ngạc thì ba người đến một nơi.
Lối vào U Ngục.
Lối vào U Ngục nằm dưới lòng đất, giống như lối vào của một địa cung.
Bên trên địa cung sẽ có một tòa cung điện, bên trong có hai đội binh lính là đạo binh.
Kinh Tinh muốn nói chuyện, nàng rất sợ hãi, vì nàng biết ở đây có người có rất giỏi phá ẩn, có pháp khí phá ẩn, nhất là "Thiên Nhãn bảo kính" treo trên địa cung có thể nhìn thấu tất cả Ẩn độn.
Nếu có ai đó có ý đồ dùng Ẩn Độn pháp vào địa cung, bị phát hiện sẽ bị nhốt vào Lạc Đô cấm ngục. Người bị nhốt vào cấm ngục đó mà không có ai giúp đỡ, có thể sẽ bị giam cầm cả đời. Hơn nữa nếu có ai muốn tu luyện pháp thuật gì đó thì những người bị giam trong lao ngục sẽ được đưa đến làm vật thí nghiệm cho tân pháp thuật của người khác.
Kinh Tinh muốn nhắc nhở nhưng lại sợ mình lên tiếng sẽ khiến ẩn thân của nhóm người mình bị lộ, lại sợ Triệu Phụ Vân không biết sự lợi hại của Thiên Nhãn bảo kính. Trong lúc hoảng loạn, nàng thò tay nắm lấy quần áo Triệu Phụ Vân nhưng lại chụp hụt, tay xuyên qua cả người hắn.
Chỉ là dường như Triệu Phụ Vân cảm nhận được, hắn quay đầu lại đưa ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng.
Kinh Tinh không nói gì nữa nhưng trong lòng lại thấp thỏm. Bọn họ đến cửa cung điện, thấy một bảo kính giống như con mắt đang tỏa sáng phía trên, nhưng Triệu Phụ Vân một đường đi qua mà không gặp vấn đề gì.
Kinh Tinh nhìn đám thị vệ mà thầm lo lắng. Ánh mắt nàng rơi trên người một trong số đó, người kia như cảm ứng được gì đó, lập tức nhìn qua vị trí của nàng. Kinh Tinh cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra ngoài, nhưng người đó chỉ nhíu mày nhìn tới nhìn lui chỗ mà nàng vừa đi qua, lại như không nhìn thấy gì.
Ba người đi qua cửa cung điện, đi qua bên dưới Thiên Nhãn bảo kính, đi qua hai hàng đạo binh canh giữ. Vào trong cung điện là một đoạn hành lang dài, trên tường hành lang treo đầy bích họa tản ra ánh sáng. Kinh Tinh biết đoạn hành lang này cũng có huyền diệu phá giải ẩn thân.
Kinh Tinh vẫn rất lo lắng, nhưng ba người đi vào, bình an vô sự đi qua.
Kinh Tinh thở phào nhẹ nhõm, một đường thông suốt.
Sau khi đi vào, họ nhìn thấy lối vào của một địa cung. Địa cung có bậc thang đi xuống, nhìn từ trên xuống, sâu hun hút như không thấy đáy.
Triệu Phụ Vân đứng đó, cẩn thận quan sát. Hắn biết, đi xuống bậc thang này là sẽ tiến vào U Ngục trong truyền thuyết.
Triệu Phụ Vân dừng lại ở đó quan sát, cẩn thận cảm nhận, cảm nhận được sự giam cầm của hư không, thông đạo huyền diệu. Hắn cảm thấy nếu có cơ hội ở lại đây lâu hơn thì sẽ có chút lĩnh ngộ. Nhưng hắn không dừng lại lâu mà từng bước đi xuống.
Hắc ám nuốt chửng tất cả, ánh sáng, âm thanh đều nhanh chóng biến mất. Hắc ám từ dưới lên trên ập đến, hắn cảm thấy mình như đang chìm xuống nước, có một cảm giác áp lực khó tả.
Triệu Phụ Vân cảm thấy pháp ý hư vô trên người mình bị gột rửa.
Dương Tiểu Nga lấy đèn ra, chiếu sáng một vùng nhỏ trong bóng tối.
Trên tay Kinh Tinh có thêm một chiếc thuẫn nhỏ màu bạc tỏa ra bạch quang.
Triệu Phụ Vân nhìn bóng tối vô tận trước mặt, hai mắt tỏa sáng, nhìn một lúc nhưng không thể nhìn thấu bóng tối.
Hắn quay đầu lại, bậc thang vẫn còn đó, bậc thang chỉ có mười ba bậc, cao hơn chỉ là một mảnh hư không tối đen.
"Đi bên nào?" Giọng nói của Triệu Phụ Vân có chút hư ảo trong bóng tối.
"Bên này." Kinh Tinh khá quen thuộc với nơi này.
Vì vậy, ba người dựa vào ánh đèn trên tay Dương Tiểu Nga và ánh sáng của tấm tiểu thuẫn trên tay Kinh Tinh đi về một hướng trong bóng tối.
Tiếng bước chân và tiếng gió trong bóng tối truyền đến càng khiến mảnh hắc ám thêm yên tĩnh.