Triệu Phụ Vân nói ý nghĩ của mình cho Hà Kim Đấu nghe, hai người lại thương lượng chi tiết, chuẩn bị vài phương án dự phòng. Nhưng Triệu Phụ Vân biết tuy rằng mình có chuẩn bị nhưng nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cuối cùng vẫn phải dựa vào Tuân sư.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến chạng vạng tối ngày hôm sau.
Hai người Triệu Phụ Vân và xà yêu Tuỳ Phong đến một ngọn núi cách Từ Đường quan hơn trăm dặm.
"Phụ Vân đạo hữu đi đâu cả ngày hôm nay vậy? Không để lại chút dấu vết nào, như thể hư vô, nếu bần đạo không tận mắt nhìn thấy đạo hữu e rằng sẽ cho là Phụ Vân đạo hữu chỉ là ảo giác trong mộng cảnh của bần đạo."
Lúc này, xà yêu Tuỳ Phong và Triệu Phụ Vân đều đang ở trên đỉnh của ngọn núi vô danh này.
Triệu Phụ Vân đứng ở tảng đá trên đỉnh núi, còn xà yêu Tuỳ Phong thì lơ lửng trên không trung. Lúc này người nó không dài lắm, trái lại còn hơi nhỏ, thân dưới cuộn tròn trong một đám sương trắng che khuất phần nửa thân dưới, như đang mặc một chiếc bào phục bằng mây.
Triệu Phụ Vân mỉm cười: "Thế sự như mộng, ai biết được bây giờ có phải chúng ta đang ở trong mộng cảnh hay không?"
"Nói hay lắm, ta từng gặp một vị trưởng bối, quanh năm suốt tháng đều ngủ say trong huyễn mộng của mình. Chỉ cần ta đến gần là sẽ tiến vào mộng kia, chỉ có thể gặp hắn trong mộng." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Ồ, vậy mà lại có trưởng bối như vậy, nếu có cơ hội ta cũng muốn gặp thử." Triệu Phụ Vân nói.
"Nếu có ngày đó, bần đạo nhất định sẽ cùng đạo hữu tới gặp mặt trong mộng cảnh." Xà yêu Tuỳ Phong sảng khoái đồng ý.
Triệu Phụ Vân từng nghe người ta nói, việc gì khiến người khác sảng khoái đồng ý ngay thì chỉ có hai khả năng, một là chuyện đó đối với đối phương chỉ là chuyện nhỏ, tiện tay làm được; hai là đối phương căn bản không muốn hoàn thành, chỉ thuận miệng đồng ý cho xong chuyện.
Triệu Phụ Vân cười tươi, nụ cười rất rạng rỡ: "Ta rất mong chờ, nhưng đó là chuyện của sau này, còn bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Chỉ cần dụ y ra ngoài là được. Chúng ta cách Từ Đường quan hơn trăm dặm, đám Thảo Đầu binh đó không thể nhìn thấy chúng ta." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Ban đêm âm khí nặng, ta cảm thấy đám Thảo Đầu binh đó vào ban đêm sẽ càng mạnh hơn, chúng ta đi vào lúc này không sao chứ?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Ban đêm, đám Thảo Đầu binh trong Từ Đường quan đều biến thành người, không phân biệt được đâu là Thảo Đầu binh đâu là người, cũng chính vì vậy mà Từ Hồng Vũ mới chủ quan dẫn Thảo Đầu binh xông ra khỏi Từ Đường quan. Chúng ta chỉ cần giết chết Từ Hồng Vũ là xong chuyện." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Dụ y đến đâu?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Cứ dụ đến đây đi." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Nếu y không đến thì sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Nếu y không đến thì cứ trực tiếp tập sát." Xà yêu Tuỳ Phong lạnh lùng nói, sát khí đằng đằng: "Loại người coi thường tính mạng dân chúng bình thường như vậy, chết không có gì đáng tiếc, chết sớm ngày nào thì mọi người ở Từ Đường quan được giải thoát ngày đó. Theo ta được biết, trong thân thể mỗi Thảo Đầu binh đều nhốt một thần hồn người, không thể nào thoát ra được."
Nghe nó nói vậy, trong lòng Triệu Phụ Vân sôi trào sát ý. Hắn cảm thấy kẻ này phải chết, nếu không chết thì hắn sẽ không thể nào tĩnh tâm tu luyện được. Chỉ là hắn lại cảm thấy nguy hiểm như có như không, như bị dây thừng vô hình quấn quanh người, muốn trói chặt hắn lại.
Hắn đứng im bất động, đè nén sát ý đối với Từ Hồng Vũ đang sôi trào trong lòng xuống, trên mặt lộ vẻ tức giận: "Cứ trực tiếp tập kích đi, loại người này không nên để y sống trên đời làm điều ác nữa."
Triệu Phụ Vân nói xong, bay lên trời, hóa thành một luồng lửa cuồn cuộn bốc lên từ đỉnh núi rồi vọt lên cao, biến thành một quả cầu lửa kéo theo một vệt mây lửa dài phía sau.
Nhìn bộ dạng nóng nảy của Triệu Phụ Vân, khóe miệng xà yêu Tuỳ Phong không khỏi nhếch lên. Gã lơ lửng giữa hư không, mây mù nhanh chóng hội tụ trên người khiến người ta không nhìn thấy gì nữa.
Triệu Phụ Vân nghĩ đến kế hoạch của mình.
Từ Hồng Vũ đại diện cho triều đình Đại Chu, đại khái đã dùng thần hồn của người khác để tu luyện pháp bảo, đây là điều mà luật pháp Đại Chu không cho phép. Tuy rằng nhiều năm qua vẫn thường có người lén lút hành động nhưng không ai dám quang minh chính đại làm như vậy.
Từ chỗ Hà Kim Đấu, Triệu Phụ Vân biết được Từ Hồng Vũ còn có một thân phận khác, đó là mật thám Tuần Kiểm ti của Đại Chu. Thảo Đầu binh của y có thể được bố trí khắp các nơi, giám sát địa phương, là một thành viên quan trọng giúp triều đình Đại Chu duy trì và giám sát sự yên bình của địa phương.
Chẳng qua chính Từ Hồng Vũ có thể đang dung túng cho phu nhân của mình luyện chế Mộng quả trong mộng cảnh, đã vi phạm luật pháp Đại Chu.
Trong luật pháp Đại Chu có một điều là không được phép dùng thần hồn của người khác để luyện bảo tu pháp, nếu vi phạm còn tùy theo mức độ nặng nhẹ mà chém đầu hoặc là bị tống giam vào thiên lao.
Dựa vào triều đình thì dễ tu hành hơn, hơn nữa bản thân y lại là người giám sát người khác nên khó tránh khỏi việc không nhịn được việc muốn tìm đường tắt đi nhanh hơn thay vì cứ tịch mịch chậm rãi tu hành.
Triệu Phụ Vân vốn định bảo Hà Kim Đấu đi tìm chủ quan của Tuần Kiểm ti địa phương nhưng Hà Kim Đấu lại nói tốt nhất là đừng làm vậy. Y nói tuy nhìn thì thấy Tuần Kiểm ti Đại Chu có quyền lực rất lớn, mà quả thật chức quyền lớn có thể giám sát tu sĩ ở địa phương, có quyền bắt giữ, giam cầm nhưng từ lúc vừa mới bắt đầu thành lập Tuần Kiểm ti đã là rồng rắn lẫn lộn.
Có tu sĩ địa phương, có tán tu, cũng có tu sĩ của các môn phái, đủ loại thế lực đan xen lẫn nhau. Nơi này giống như một cái sàng, nếu muốn bắt ai đó, đối phương sẽ nhanh chóng nhận được tin tức.
Cho nên, Hà Kim Đấu nói nếu đi tìm chủ quan của Tuần Kiểm ti bản địa thì chưa đến Từ Đường quan, Từ Hồng Vũ đã biết rồi.
Hơn nữa, Từ Hồng Vũ là người của Tuần Kiểm ti là chuyện mà tu sĩ bản địa gần như dễ dàng biết được.
Nghe nói, Từ Hồng Vũ còn từng tiếp xúc với một vị Vương tử nào đó ở kinh thành.
Không biết tin tức này là do ai truyền ra, có lẽ là do chính y, cũng có thể là do người khác. Dù sao nhất định là có mục đích, nếu là do chính y thì là y đang tạo thêm một lá bùa hộ mệnh cho mình, nếu là do người khác thì là đang tạo thêm kẻ địch tiềm ẩn cho y.
Bây giờ Triệu Phụ Vân muốn bắt giữ Từ Hồng Vũ trước, đến lúc đó người đứng sau xà yêu kia nhất định sẽ xuất hiện để giết hắn, vừa hay có thể xem thử sau lưng xà yêu còn có ai.
Phương thức rất đơn giản mà trực tiếp.
Khi hắn nói kế hoạch này cho Tuân sư nghe, nàng chỉ nói một chữ "được".
Triệu Phụ Vân hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ mang theo thanh thế to lớn đi đến Từ Đường quan, rồi đột nhiên nổ tung, trong một chớp mắt tạo thành một màn mưa lửa rơi xuống dưới tòa thành trong ánh hoàng hôn.
Mà trong thành, đồng thời vang lên một tiếng gầm rú.
"Ngươi còn dám đến đây, ta phải giết ngươi."
Một người từ trong thành quan xông ra, tay cầm một tòa bảo tháp, vọt bay lên trời. Đồng thời y vung tay ném ra, Tỏa Linh Trấn Yêu tháp hóa thành một luồng ánh sáng vàng bay trên đỉnh đầu Triệu Phụ Vân, thân tháp nhanh chóng hiện hình giữa hư không, vừa hiện ra liền tỏa ra khí tức tỏa linh trấn yêu.
Triệu Phụ Vân cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt bèn hóa thành một luồng cầu vồng, bay về phía xa.
Chẳng qua độn pháp của hắn không liên tục, thoát ra một đoạn đường lại hiển lộ ra thân hình như thể độn pháp này tiêu hao rất lớn, chỉ có thể bay một đoạn nên phải liên tục hiện hình, cần dừng lại để thi pháp tiếp.
Từ Hồng Vũ ở phía sau liên tục đuổi theo, như thể sắp bắt được người phía trước vào trong tháp.
Ngay sau khi Từ Hồng Vũ ra khỏi Từ Đường quan, có một bóng người từ bên ngoài đi vào. Người này mặc đạo bào bát quái, tay cầm phất trần, đầu đội đạo quan màu đen, trên mặt nở nụ cười nhạt.
Gã muốn vào trong lấy "phù lệnh binh chủ Từ Đường quan".
Gã không khỏi cảm thán, trù hoạch mấy năm nay rốt cuộc đã được thực hiện, trong lòng không khỏi có chút lâng lâng.
Gã biết lý do Từ Hồng Vũ lại mất lý trí, xông ra khỏi Từ Đường quan như vậy. Bởi vì tuy rằng Mộng quả mà y ăn có thể gia tăng tu vi nhưng cũng khiến người ta trở nên cực đoan, bốc đồng, nóng nảy, mất lý trí.
Cho nên mới dễ dàng bị dụ ra ngoài.
Trong Từ Đường quan có hai thứ mà gã muốn có được, một là "phù lệnh Thảo Đầu binh chủ", hai là vào Linh Thảo bí phủ hái một loại Yểm Mộng thảo trợ giúp gã tu pháp. Còn phù lệnh Thảo Đầu binh chủ có thể luyện thành một pháp bảo rất lợi hại, thậm chí gã còn nắm chắc luyện nó thành linh bảo được.
Gã đi trên đường, phát hiện đám Thảo Đầu binh đang trong quá trình biến từ người rơm thành người bèn rảo bước nhanh hơn.
Không ai nhìn thấy gã, bởi vì gã bước chân trên đường như đi trong mộng cảnh.
Gã đến trước cửa thành quan, không chút do dự bước lên bậc thang, rồi xuyên qua khe cửa nhanh chóng đến trước tòa mật thất.
Gã biết, nơi đây cất giữ "phù lệnh Thảo Đầu binh chủ".
"Phù lệnh" đó đương nhiên không phải là lệnh bài binh phù thật sự mà là một người rơm, nghe nói là được tạo thành từ thân thể của quốc vương nước Thảo Nhân năm xưa, được đặt ở đây tế lễ qua nhiều năm, mỗi một binh chủ đều thông qua nó để khống chế người rơm trong thành.
Gã tin rằng chỉ cần bỏ chút công sức là có thể tế luyện nó thành linh bảo.
Mật thất này không có khe hở nhưng gã nhìn thấy cánh cửa, trong mắt hiện lên sương mù, cánh cửa như ở trong giấc mộng của gã mặc cho gã tự nhiên đi xuyên qua khe cửa vào.
Trong tích tắc khi tiến vào bên trong, cả người gã cứng lại như vào trong xà quật, toàn thân run lên như rớt vào hầm băng, cả người lạnh như băng.
Bởi vì gã nhìn thấy trước mặt lại có người.
Có hai người.
Một nữ tử cầm một nén nhang trong tay, đang ở nơi đó tế bái một người rơm trên điện thờ.
Nữ tử này mặc một thân pháp bào màu đen, tóc đen thả dài đến ngang lưng, đỉnh đầu đội một cái mũ pháp quan đỏ cực kỳ bắt mắt.
Gã không nhìn thấy mặt nữ tu, bởi vì ánh mắt gã nhanh chóng chuyển đến bên cạnh, người kia có một tầng ánh sáng bạc quanh người.
Không, đây không phải người, mà là Ngân Giáp thi khôi.
Đây là Ngân Giáp thi khôi mà Triệu Phụ Vân từng dắt theo, sao nó lại ở đây?
Đầu óc gã thoáng trở nên hỗn loạn.
Ngay sau đó gã nhìn thấy trong hai mắt Ngân Giáp thi khôi dâng lên vòng xoáy màu đen.
Trong lòng gã đầy kinh hãi, định lui về phía sau, muốn rời khỏi nơi này.
Chẳng qua là phía sau lưng gã lại đụng trúng cánh cửa mật thất.
"Thế sự như mộng, hết thảy đều là mộng của ta....Thế sự như mộng, hết thảy đều là mộng của ta....." Ý niệm trong đầu gã nổi lên, muốn hóa hết thảy thành cảnh trong mộng. Nhưng hai mắt Ngân Giáp thi khôi này như một mực hút lấy ý niệm thần hồn của gã.
Gã phát hiện mình càng lúc càng lún sâu vào trong vòng xoáy kia, dần dần, vòng xoáy kia dường như đã thành giấc mộng của gã.
Một phần ý thức nói cho gã biết đây không phải là mộng mà là pháp thuật của là địch nhân, một phần ý thức khác lại nói cho gã biết hết thảy chỉ là ác mộng của mình, là mình gặp phải ác mộng, cứ thả lỏng, ngủ một giấc dậy sẽ hết.
Nữ tu kia bái lạy xong, duỗi ngón tay cắn nát đầu ngón tay, dùng máu bôi lên ngũ quan người rơm kia.
Mặt của người rơm thoáng cái trở nên dữ tợn, sau khi ngón tay nữ tu chỉ lên mi tâm nó, nó lại dần trở nên bình tĩnh lại, dần dần trở nên ôn hòa.
Lúc này tất cả những người rơm ở trong thành đều quay đầu nhìn về phía thành phủ này. Trong chốc lát sau tất cả quay đầu trở lại, thân thể người rơm cũng dần dần hóa thành người thường, có nam có nữ, có già có trẻ, bắt đầu đi lại khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành.
Nữ tu trong mật thất khẽ vươn tay, người rơm trên điện thờ như có sinh mệnh, thả người nhảy lên bàn tay của nàng. Hơn nữa nó còn nhanh chóng thu nhỏ lại có thể bỏ vào trong túi áo được.
Mà hai mắt đạo nhân tựa ở cạnh cửa đã mất đi tiêu cự.
Qua một hồi lâu sau, gã mới mờ mịt đứng dậy, chỉ thấy gã vươn tay, cái cửa bí mật này đột nhiên trở nên vặn vẹo như trong mộng cảnh, trở nên không chân thật, gã cất bước đi qua, nữ tu cùng Ngân Giáp thi khôi cũng đi theo ra ngoài.
Sau khi bọn họ đi qua, cánh cửa lập tức khôi phục lại hình dạng ban đầu.
Bọn họ đi qua từng hành lang dài hẹp, lướt qua từng thị nữ. Những người này không phải là người thật mà là Thảo Đầu binh, chúng không ngăn cản bọn họ mà còn hành lễ với nữ tu.
Nữ tu đến trước một căn phòng có kết cấu giống miếu thờ trong phủ, nơi đó có một bệ thờ.
Trên bệ thờ trống không, vốn dĩ nên có một tòa tháp đặt ở đó. Tòa tháp đó tên là Tỏa Linh Trấn Yêu tháp.
Nhưng bây giờ đã bị mang đi.
Nữ tu nhìn xung quanh, Ngân Giáp thi khôi vẫn luôn đi theo nàng đến góc bên trái phía nam, đứng im bất động. Còn nàng thì tìm một chiếc ghế, ngồi xuống góc bên phải phía nam.
Trên bệ thờ có một bức tranh vẽ ác quỷ đang há miệng đối diện với cửa ra vào, như muốn hút hết dương khí trên thế gian, lại như đang giãy giụa sắp chết vì không thể hô hấp được.
Còn những bệ thờ khác thì khắc kín phù văn, những đường vân này cuối cùng đều hội tụ trên bệ thờ, nơi đó điêu khắc một tấm thạch kính. Bên trên khắc hai chữ - Dũng Bí.
Đạo nhân mặc đạo bào bát quái đưa tay ấn lên gương đá, hư không nổi lên gợn sóng. Trong mắt gã, ngôi miếu thờ này như chìm vào giấc mộng của gã. Sau đó gã như nhảy vào trong giếng nước, chui thẳng vào trong gương đá, tích tắc sau đã đi vào trong.
Mà đúng lúc này, trời bên ngoài nhanh chóng tối sầm lại như có một tấm màn đen che khuất cả bầu trời.
Dù trời có tối đến đâu cũng không thể nào không có chút ánh sáng nào, huống chi dù trời có tối thì trong trời đất vẫn còn chút ánh sáng, là những ánh đèn nhân gian. Nhưng lúc này giữa trời đất lại đột nhiên tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón.
Tiếp đó, một giọng nói hưng phấn vang lên trong bóng tối.
"Thật không ngờ núi Thiên Đô lại phái một Kim Đan đến, thật khiến người ta kinh hỉ!"
"Hơn nữa còn là một Kim Đan mới, không nghĩ tới, không nghĩ tới, Dạ Tinh ta vậy mà lại có cơ hội tham gia vào cả hai vụ giết chết Kim Đan núi Thiên Đô. Dạ Tinh ta cuối cùng lập được một sự nghiệp lừng lẫy vang trời đến vậy."
Giọng nói của người tự xưng là Dạ Tinh này tràn đầy hưng phấn và kích động không thể kìm nén được.