Nhất Khí Triều Dương

Chương 235: Thần Du Động Chân thuật



Kim Linh đi theo người hầu ăn mặc có vẻ đẹp hơn ở trong nội viện, nhìn thấy một tòa trang viện.

Bên ngoài hành lang mà nàng đang đi có trúc, có lan, có hòn non bộ, có nước chảy róc rách, có một con mèo nhỏ đang chạy trong rừng trúc nhỏ, một thiếu nữ đang đuổi theo con mèo, có thị nữ đi theo phía sau.

"Tiểu thư, Tiểu Hoa ở đây." Một thị nữ nhỏ giọng nói.

Thiếu nữ bế con mèo lên, xoa đầu và lưng nó, đứng dậy, thấy một nữ tử được dẫn đến đạo tràng của cha mình bèn bĩu miệng. Nàng lập tức nghĩ đây hẳn là niềm vui mới của cha mình, nhìn bóng lưng hẳn là dung mạo khá xinh đẹp, nhưng trong lòng nàng lại không khỏi nghĩ những nữ tu này thật không biết tự ái là gì, rõ ràng đã đi lên đường tu hành mà còn không biết liêm sỉ.

Kim Linh tiếp tục đi về phía trước, rẽ qua một khúc quanh, thấy trong một gian phòng có một bà vú đang cho một đứa trẻ bú, bên cạnh là một nữ tử trẻ tuổi hơn đang ngồi uống canh.

Lại có gia nhân bưng đủ loại thức ăn, đi lại trong trang viên.

Một bầu không khí yên bình tường hòa phả vào mặt.

Trong một khoảnh khắc, Kim Linh có chút dao động. Nàng cảm thấy mình như một kẻ xấu xa đến phá hoại sự yên bình yên ổn này. Sau này nếu có người trong nhà này biết được kẻ đã giết gia chủ nhà này là ai, nhất định sẽ nói, có một nữ ác nhân nhìn xinh đẹp đã vào nhà ám sát gia chủ khiến Hà gia tan đàn xẻ nghé.

Nàng tiếp tục đi về phía trước, nhìn thấy có một người thanh niên đang cùng một lão giả luyện tập thuật ngự pháp. Hắn đứng dưới mái hiên hành lang, cách ba trượng ngoài đó là một cái vòng tròn mục tiêu, bên cạnh hắn có một người hầu bưng một chậu lá trúc.

Người thanh niên nhặt từng phiến lá trúc, sau đó vung ném ra ngoài. Từng phiến lá trúc xanh như phi tiêu màu xanh lá bay vút đi. Lá trúc được huyền quang bao phủ phá vỡ mưa gió, đâm vào tấm bia, không để lại dấu vết trên đó nhưng có thể thấy độ chính xác rất cao, lần nào cũng trúng vào tâm bia.

Kim Linh được dẫn đi qua hành lang bên cạnh, vừa hay đối diện với hắn, người thanh niên cũng nhìn thấy Kim Linh. Nhưng trong mắt y lập tức hiện lên vẻ chán ghét.

Kim Linh rõ ràng cảm nhận được ác ý, rồi thấy đối phương vung tay lên, một vầng sáng xanh lục rời khỏi tay, trong cơn mưa phùn gió thổi kia, nó như một mũi châm màu xanh xuyên qua hư không, bay thẳng tới đoạn hành lang mà Kim Linh đang bước đi.

Lá trúc như mũi tên màu xanh phóng tới trước mặt Kim Linh, hiển nhiên mảnh lá trúc này mang theo ý định phá hủy tướng mạo của nàng.

Chỉ là lúc lá trúc kia sắp đi vào đoạn hành lang, Kim Linh khoát tay, mưa gió bên ngoài hành lang nhanh chóng hội tụ, từng sợi mưa phùn như phi trùng trong suốt chợt nổi lên chặn đứng mũi tên màu xanh lục này lại.

Nàng không hiển lộ ra cường độ pháp lực của tu sĩ Trúc Cơ nhưng vẫn hoàn toàn vượt quá dự liệu của đối phương.

Ngay khi Kim Linh ngăn cản phiến lá trúc xanh này, nàng cũng cảm thấy dưới bóng râm chỗ mái hiên mà người thanh niên kia đang đứ, có một tu sĩ sải bước ra.

Người kia có thân hình cao lớn, mặc quần áo màu vàng kim sẫm, tóc và râu quai nón dày rậm, đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Kim Linh.

Đây là một tu sĩ Trúc Cơ, gã chắp tay sau lưng đứng đó, dáng vẻ như ngọn núi.

Từ kiểu dáng quần áo trên người có thể thấy công pháp của gã nhất định thiên về quyền thuật cận thân. Có một số người không chuyên về pháp thuật, bởi vì tu hành pháp thuật cần rất nhiều kỹ xảo nên một số người trời sinh không am hiểu, chỉ am hiểu ngưng tụ pháp lực vào một điểm, dồn hết trong tay chân. Tay đến pháp đến, chân đến pháp đến. Nhân vật như vậy cũng rất đáng sợ, bởi chỗ cao thâm của họ là ẩn nấp pháp ý bên trong quyền cước, vẫn có thể đánh sập núi đổ trời.

Ánh mắt Kim Linh ngưng trọng, còn thấy được một khí tức khác ẩn nấp trong bóng tối nữa. Nàng chợt hiểu bên trong Hà gia nhất định không chỉ có một tu sĩ Trúc Cơ.

Hiện tại nơi này tính cả Hà Thiên Hoa là hai người, về phần có thêm nữa không thì Kim Linh không biết. Nàng hy vọng không có, hơn nữa còn có hai thủ hạ đắc lực của Hà Thiên Hoa đã bị hỏa thiêu chết trước đó rồi.

"Hà Trung, không phải thứ người nào cũng đưa tới hậu trạch được." Thanh niên lạnh giọng nói.

"Vâng, Thiếu gia. Nhưng đây là lão gia phân phó." Hạ nhân đưa Kim Linh tiến về hậu trạch nhanh chóng đáp lời.

"Dẫn ả tới làm gì?" Thanh niên lại hỏi.

"Bẩm thiếu gia, tiểu không rõ." Hà Trung đáp.

Lúc này Kim Linh lại mở miệng nói: "Người Hà phủ các ngươi đều vô lễ như vậy sao, ta tới đây để bán linh hương, không phải là hạ nhân Hà phủ các ngươi. Hà phủ các ngươi đường đường là đệ nhất gia tộc trong quận Hoài Hàm, vậy mà đạo đãi khách của các ngươi là như vậy sao?"

Nghe thấy Kim Linh nói vậy, thanh niên kia biết mình đã hiểu lầm nhưng hắn không muốn xin lỗi, bèn hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi, cũng không luyện ngự pháp nữa.

Hà Trung kia đợi thanh niên rời đi mới cúi đầu nói: "Kim chưởng quỹ, lão gia vẫn đang chờ chúng ta, chúng ta nhanh chút vậy."

Đương nhiên Kim Linh sẽ không vì vậy mà tức giận rời đi, đành phải bày vẻ mặt không vui, không nói tiếng nào đi theo phía sau.

Một đường đi tới, bọn họ không gặp biến cố gì trong hậu trạch nữa, cũng không có vị thiếu gia tiểu thư nào đột nhiên chạy ra cản đường chất vấn.

Kim Linh cảm thấy hậu trạch này khá thú vị, trong lòng lại nhanh chóng tính toán.

Bởi vì nàng cảm thấy trong ngôi nhà này cổ âm trầm lạnh lẽo mà ẩm thấp, trong đó lại lộ ra vẻ âm tà. Nàng chắc chắn Hà Thiên Hoa dưỡng tiểu quỷ ở đây, mà khí thế kia hẳn đã trở thành đại quỷ ác quỷ rồi.

Nàng cảm thấy mình không thể tiến vào đạo tràng đối phương, tốt nhất vừa gặp mặt là phóng phi châm giết tới, không để cho y có cơ hội nói chuyện.

Nàng đi theo Hà Trung tới thẳng một gian phòng âm u, lại không nhìn thấy Hà Thiên Hoa kia đâu.

Trong phòng có đốt đèn, cửa mở rộng nhưng không nhìn thấy người.

Kim Linh nhíu mày, còn đang suy nghĩ thì đã tới trước cửa.

Hà Trung dừng lại, Kim Linh cũng dừng lại theo. Chợt có tiếng Hà Thiên Hoa từ bên trong truyền đến: "Hà Trung, ngươi về trước đi."

"Vâng, lão gia." Hà Trung từng bước lùi ra, sau khi lùi lại ba bước mới quay người rời đi.

Trong phòng, khi giọng nói này xuất hiện, Kim Linh mới thấy trên chiếc bàn có đặt ngọn đèn lại có thêm một người ngồi nữa, y đang châm trà uống ở nơi đó. Nhưng mới vừa rồi nàng ở bên ngoài chỉ thấy cái bàn này, căn bản cũng không nhìn thấy có người.

Bên cạnh đèn không có người nhưng bây giờ lại có bóng người mờ ảo hiển hiện. Hà Thiên Hoa quả nhiên am hiểu huyễn thuật.

Lão tu sĩ Trúc Cơ nhiều năm, pháp thuật bản mệnh cũng tinh xảo.

Kim Linh thừa nhận đối phương có chỗ hơn người.

"Kim chưởng quỹ, tiến vào uống chén trà đi." Hà Thiên Hoa thản nhiên nói.

Kim Linh yên lặng một thoáng mới cất bước vào trong phòng. Không phải nàng có thêm tự tin, không phải nàng đổi ý dù lúc trước đã quyết định không tiến vào đạo tràng của đối phương, mà là nàng muốn xác định người trước mặt này có phải là huyễn ảnh hay không.

Lúc nàng đứng ở đứng ngoài cửa, nhìn ngọn đèn này cứ cảm giác đối phương là một huyễn ảnh, nếu như nàng dốc sức một kích lại trúng huyễn ảnh thì thật đáng chê cười.

Nàng đi tới, đè xuống ý niệm muốn giết chết đối phương. Bởi nàng biết chỉ xuất hiện một điểm sát niệm gì trong đạo tràng của người khác cũng có thể bị đối phương cảm ứng được.

Nàng cảm giác có một khí tức âm lãnh lập tức nuốt lấy mình.

"Kim chưởng quỹ thoạt nhìn rất lo lắng a." Hà Thiên Hoa vừa cười vừa nói, lại đặt một ly trà về phía đối diện, ý bảo Kim Linh ngồi xuống.

Kim Linh chậm rãi ngồi xuống, rồi nói: "Ta nghe nói huyễn pháp của Hà gia chủ đứng hàng đầu Hoài Hà, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền."

"Ha ha, hư danh mà thôi, chỉ là đệ nhất Hoài Hà cũng không tính là gì." Hà Thiên Hoa nói. Y nhìn nữ tu có khí chất cực giai trước mặt, trong lòng ngứa ngáy, nói: "Kim chưởng quỹ ngày ngày chế hương, cũng vất vả a."

"Cũng tạm, người sống ở trên đời này, ai lại không vất vả chứ." Kim Linh đáp.

"Nói rất hay, chỉ là nếu có người nguyện ý che gió che mưa cho ngươi, ít nhất cũng thoải mái hơn một chút." Ánh mắt Hà Thiên Hoa sáng ngời.

"Không biết lời của Hà gia chủ là có ý gì?" Kim Linh mở to đôi mắt đầy nghi hoặc mang theo vài phần hồn nhiên, lại đầy linh hoạt hỏi.

Trong mắt Hà Thiên Hoa, ánh mắt Kim Linh như mang theo vài phần kiêu ngạo tự nhiên, còn vẻ linh hoạt trong mắt lại như có vẻ quyến rũ tự nhiên, không rõ đối phương cố ý hay vốn dĩ đã như thế, nhưng mà y muốn có được nữ nhân này. Y thích biểu lộ này của nàng.

"Đương nhiên, đi theo một người có thể che chở ngươi. Ở Hà Hoài này, ta nói một, không ai dám nói hai." Hà Thiên Hoa đáp.

"Thật sao, chỉ là ta không tin!" Kim Linh nói đến đây, tay trái của nàng vân vê chén trà, nói: "Thậm chí ta còn không biết người ngồi trước mặt ta có phải là thật hay không."

Hà Thiên Hoa cười nói: "Đương nhiên là thật, không tin có thể sờ thử."

Y nói đến đây bèn vươn tay ra giữa bàn. Mà Kim Linh như hiếu kỳ, lại như cố tình câu dẫn mà duỗi ngón tay ngọc thon dài ra chậm rãi sờ tay của đối phương, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào Hà Thiên Hoa, Hà Thiên Hoa cũng đang nhìn nàng.

Ngón tay Kim Linh không đụng vào tay y, chỉ chạm vào lòng bàn tay của y. Loại cảm giác này có vẻ như đầy dụ dỗ.

Hà Thiên Hoa chỉ hặc hặc cười cười, một phát bắt lấy ngón tay ngọc của Kim Linh kéo về phía mình. Kim Linh ngồi đối diện, một cái kéo này không khỏi té nhào lên mặt bàn, đụng đổ cả chén trà trên bàn.

"Ha ha."

Hà Thiên Hoa cười ra tiếng, chợt có một tia sáng trắng cực nhanh từ trong tay phải Kim Linh bắn ra, nhắm thẳng tới mi tâm Hà Thiên Hoa.

Hà Thiên Hoa lập tức cảm thấy sát cơ, sắc mặt đột biến.

Tia sáng trắng này cực nhanh, thế nhưng đây là trong đạo tràng của Hà Thiên Hoa, ở trước mặt y nhanh chóng xuất hiện một vòng xoáy nước đen. Ngân châm lập tức đâm vào trong đó, rồi lại bị dính cứng ngắc lại.

"Thật can đảm." Trong giọng nói của Hà Thiên Hoa vừa sợ vừa giận.

Nhưng mà Kim Linh lại không chút chần chờ mà vung tay lên, một luồng sáng đen bay ra, đảo quanh vòng xoáy nước đen như mực kia. Vòng xoáy kia lập tức tiêu tán, mũi ngân châm bị dính cứng mất đi trói buộc, không quay về tay Kim Linh mà đâm thẳng tới phía Hà Thiên Hoa.

Lúc này Hà Thiên Hoa đã đứng lên, tung bay về phía sau. Tốc độ ngân châm cực nhanh, nhưng trước người y đã nhanh chóng kết thành một tầng hơi nước bao lấy ngân châm.

Kim Linh không khỏi thầm cảm thán. Đấu pháp trong đạo tràng của người khác quả là thiệt thòi, bởi vì tốc độ thi pháp của đối phương quá là nhanh, có thể ngăn cản được mình ngự châm. Nếu ở nơi khác thì nàng chắc chắn đối phương không thể hình thành pháp thuật nhanh như vậy. Đúng lúc này, toàn bộ đạo tràng sôi trào lên như thể nước sôi, từ cái bong bóng từ trên mặt đất đột ngột xuất hiện, trong mỗi bong bóng đó là một Hà Thiên Hoa, mỗi Hà Thiên Hoa đều đang trợn to mắt nhìn.

Lúc này trên xà nhà đột nhiên thõng xuống vô số tóc đen. Kim Linh biết, là tiểu quỷ mà đối phương nuôi đã xuất hiện.

"Ngươi dám tới nơi này giết ta, ha ha, đợi lát nữa ta sẽ cho ngươi biết mùi côn bổng thế nào." Hà Thiên Hoa cười lớn, hình ảnh của y trên từng cái bong bóng biến mất.

Kim Linh không nói tiếng nào mà thò tay vào trong tay áo, một tiểu kỳ màu vàng xuất hiện. Nàng ném về phía mặt đất trước mặt, hoàng kỳ vừa rơi xuống, chạm đất liền biến lớn, lập tức hóa thành một mặt đại kỳ tản ra luồng sáng màu vàng phóng lên cao.

Bên trong ánh sáng màu vàng lại có đất vàng tung bay, rơi vào bên trong bong bóng khiến bong bóng kia lập tức trở nên đục ngầu. Tầng ánh sáng vàng còn chặn cả tóc đen rủ xuống ở phía trên, nhất thời không cách nào rơi xuống phía trên Kim Linh được.

Ngay sau đó lại thấy Kim Linh lấy một nén hương màu xanh ra, thò tay đốt cháy nén hương. Hương đốt cháy rồi, nàng bèn vung lên, ném về phía một chỗ trên xà nhà. Chùm tóc đen kia ngửi thấy mùi hương thơm đã nhanh chóng co rút lại, quấn quanh tới nén hương.

Lúc này lại thấy ánh mắt Kim Linh biến đổi, trở nên cực kỳ sắc bén. Nàng không phải là không có pháp thuật phá huyễn, mà lúc nãy nếu dùng ánh mắt này nhìn vào trong phòng tất sẽ kinh động đến đối phương, nên mới dùng cách chạm vào đến xem đối phương có phải là người thật hay không. Ánh mắt nàng như có mũi châm, sắc nhọn lợi hại.

Ánh mắt đảo qua hư không, đã thấy được cả người Hà Thiên Hoa đang nấp trong một góc phòng, đỉnh đầu là tiểu quỷ đang tham lam ăn Dụ Linh hương.

Ánh mắt y nghi hoặc không thôi.

Sắc mặt Kim Linh lạnh lẽo, trong mắt không có nửa điểm linh động ướt át như trước. Tay nàng giương lên, từng tia sáng trắng bắt đầu bay ra.

Lúc này đây nàng không chỉ ngự sử một mũi Thái Ất Ngân Tu châm mà là mười tám mũi. Mười tám mũi châm này lại cực linh hoạt, có bay thẳng, cũng có bay xéo theo hình vòng cung.

Ngân châm đâm vào thân thể Hà Thiên Hoa, cả người y lại như cái bóng phản chiếu, đột nhiên mờ ảo đi. Y không chỉ dùng Đảo Ảnh Trong Nước làm huyễn pháp mà còn tu thành độn pháp, có thể nói về phương diện tu pháp thì Hà Thiên Hoa tuyệt đối được xưng tụng là thiên phú thượng thừa.

Lúc này Kim Linh đột nhiên nhắm mắt lại, những gai bạc trắng bay ra ngoài kia lại đột ngột bay về lòng bàn tay của nàng.

Đúng lúc này trên người Kim Linh xuất hiện một tầng hư không, rồi một hư ảnh tản ra ánh sáng như nước xuất hiện. Hư ảnh kia nắm vuốt một mũi châm vung lên, dùng một loại huyền diệu không ngờ đến, một bước phóng ra ngoài, như vượt qua hư không mà đi. Mũi châm ánh sáng bạc trắng lóe lên rồi biến mất, xuất hiện trong khắp ngõ ngách, theo đó là những tiếng hét thảm vang lên.

Tại một ngóc ngách khác, mi tâm Hà Thiên Hoa xuất hiện một điểm đỏ thẫm, có máu chảy ra, thần vận trong mắt của y nhanh chóng ảm đạm lại. Hư ảnh kia lại quay về bên cạnh thân thể Kim Linh, một bước bước vào trong thân thể nàng.

Kim Linh mở mắt, cảm giác mệt mỏi cực kỳ.

Pháp thuật này của nàng ngộ được từ núi Thiên Đô, có tên là Thần Du Động Chân thuật.

Nàng muốn dọn dẹp qua nơi này một chút, nhưng nghĩ đến trong Hà phủ còn có một vị Trúc Cơ, mà mình hiện tại đã suy yếu nên không dám nấn ná thêm. Nàng nhanh chóng ra khỏi đạo tràng, nhảy người lên nóc nhà, nhìn thấy một nơi hắc ám cách Hà phủ hai con hẻm có pháp lực chấn động mãnh liệt, thậm chí cảm giác như có người bày trận pháp. Nàng thầm nghi hoặc, nhưng hiện tại nàng đã kiệt sức, căn bản cũng không dám tới gần.

Chỉ là nghĩ tới Triệu Phụ Vân khiến nàng không khỏi bận tâm.

Nàng có dự cảm không tốt.