Nhất Khí Triều Dương

Chương 233: Người đứng sau lưng



Hà Thiên Hoa xuất thân từ gia tộc có truyền thống tu hành, sau khi đạt Huyền Quang đã được tiến cử vào Kinh Khuyết Đạo Cung. Ở đó đến năm hai mươi sáu tuổi thì Trúc Cơ, đứng thứ năm trong số những người đồng lứa, cũng được coi là thiên tài ở quận Hoài Hà.

Mọi người đều cho rằng y sẽ nhanh chóng tiến vào Tử Phủ, thế nhưng năm mươi năm trôi qua, y vẫn chỉ là Trúc Cơ như cũ, tuy rằng y khiến rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ khác phải sợ hãi, cảm thấy y thâm sâu khôn lường, hơn nữa trên người y còn có rất nhiều pháp khí.

Thậm chí có người nói sở dĩ y không khai Tử Phủ là vì đã dồn hết tâm tinh lực vào luyện khí, vì muốn luyện chế một kiện pháp bảo nên qua nhiều năm như vậy mà tâm ý vẫn chưa viên mãn, chưa lập Tử Phủ được.

Nhưng bản thân y biết rõ mình không thể khai Tử Phủ là vì trong lòng vẫn luôn có một ý niệm chưa viên mãn, nếu miễn cưỡng khai phủ sẽ không kết thành phù lục được. Bởi vì ý niệm chưa đủ sung mãn, sợi dây kết thành phù lục không đủ bền chắc, cho dù miễn cưỡng kết thành cũng chỉ là phù chú rỗng, không có ý nghĩa.

Còn lý do tại sao ý niệm đó vẫn một mực chưa viên mãn thì chính bản thân y cũng rõ ràng. Sau khi Trúc Cơ xong, y vẫn còn ở kinh thành, đã từng lấy thân phận kiệt xuất đệ tử của Kinh Khuyết đạo cung tham gia một buổi pháp hội.

Ở đó, y gặp một vị quý nữ của Chu thị, chỉ vừa liếc mắt đã khiến y si mê. Sau đó, gặp lại nàng, y bèn tiến lên bắt chuyện.

Đến hôm nay y vẫn còn nhớ rõ câu nói của người bên cạnh vị quý nữ Chu thị kia.

"Chỉ là con cháu hạ tộc Hoài Hà cũng xứng nói chuyện với quý nữ sao?"

Vị quý nữ Chu gia đó đang đứng ngắm cảnh, thậm chí còn không quay đầu lại.

Y cảm thấy vô cùng nhục nhã, vì vậy đã thầm thề rằng nhất định phải đưa Hà gia Hoài Hà trở thành vọng tộc hàng đầu thiên hạ. Nhưng đã nhiều năm trôi qua, tuy rằng Hà gia trở thành gia tộc đứng đầu quận Hoài Hà nhưng vẫn còn kém xa so với vọng tộc, mà chuyện năm xưa đó và lời thề trong lòng y đã trở thành tâm bệnh của y lúc nào không hay.

Nhiều năm trôi qua, không những không phai mờ mà còn càng thêm rõ ràng.

Y vô cùng mong mỏi có được một cơ hội như lúc trước, đứng trước mặt vị quý nữ Chu thị đó, nàng có thể xoay đầu lại vui vẻ hỏi tên mình.

Nhiều năm qua, y nỗ lực như vậy, vừa quản lý gia tộc vừa làm đạo phỉ, chỉ có một mục đích duy nhất là nâng cao bản thân và chấn hưng gia tộc. Vì thế y còn cấu kết với một tổ chức thần bí. Năm ngoái tổ chức thần bí này bảo y làm một việc, đó là giết chết một tu sĩ Trúc Cơ do núi Thiên Đô phái đến đây làm giáo dụ.

Y biết vị giáo dụ Trúc Cơ của núi Thiên Đô đến đây là để xây dựng Đạo Tử viện theo Đạo Tử tân chính. Đây là điều y không thích cho nên khi tổ chức thần bí kia bảo y giết tên đệ tử núi Thiên Đô, y đã không do dự quá lâu, hơn nữa còn tự mình ra tay. Y cảm thấy mượn tay người khác thì xem như đã có thêm người biết chuyện, khó bảo toàn được bí mật.

Sau khi xong việc, thù lao mà y được trả là một lọ Thiên Cương linh dịch có thể khai phủ.

Trong lòng y, núi Thiên Đô giống như ngọn núi xa xôi trong sương mù, chỉ nghe nói và nhìn thấy nhưng chưa từng đến, cũng không có ai xung quanh y có thể miêu tả cụ thể nó thế nào.

Hơn nữa, còn có lão tổ Kim Đan của núi Thiên Đô bị giết nhưng núi Thiên Đô lại không tra ra được hung thủ là ai, thậm chí dường như còn không điều tra. Nghe nói núi Thiên Đô có tổng cộng ba vị Kim Đan, đều đã gần hết thọ nguyên cả. Một vị trong đó đi kinh đô, trong núi chỉ còn một vị Kim Đan, nghe nói núi Thiên Đô còn có nội loạn, lại bị đại địch nhìn chằm chằm, cho nên y mới lớn mật giết Trúc Cơ núi Thiên Đô.

Theo y thấy, Hoài Hà là của Đại Chu, cũng là của người Hoài Hà, mà ba nhà đại thế gia tu chân ở Hoài Hà đều lấy Hà thị cầm đầu cả.

Là núi Thiên Đô vươn tay quá dài. Y muốn cho núi Thiên Đô biết thế nào là cường long còn khó áp địa đầu xà.

Đương nhiên đây chỉ là những suy nghĩ trong lòng y, sẽ không nói ra miệng. Hơn nữa y có thể cảm nhận được tổ chức thần bí mà mình gia nhập rất cường đại.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hơn một năm đã trôi qua.

Đạo Tử viện ở quận Hoài Hà căn bản vẫn chưa được xây xong, cũng không có ai đến tìm y. Tâm tình của Hà Thiên Hoa cũng dần được buông lỏng.

Nhưng hôm nay, hai trợ thủ đắc lực của y đã chết. Cùng chết trong phòng của Hùng Phác, rõ ràng là đều bị lửa thiêu chết.

Ngọn lửa đó chỉ thiêu chết hai người bọn họ mà không làm hư hại bất cứ đồ đạc nào trong nhà, ngay cả cái hộp trên bàn cũng không bị cháy hỏng. Thông qua cái hộp đó cùng với lời kể của hai người đi theo Hạ Minh đến bắt chẹt Triệu Phụ Vân, y biết đây là hành động lén lút riêng của hai người bọn họ.

Y có chút tức giận nhưng cũng hiểu, nhất định bọn thuộc hạ sẽ mượn tên tuổi Hà gia mình làm việc. Hơn nữa dù biết được, y cũng không thể nào trách phạt bọn họ quá nặng, thậm chí còn coi như không biết, dù sao cũng có lúc cần bọn họ làm việc cho mình.

Thế nhưng bây giờ bọn họ lại chết mất. Hai tu sĩ Trúc Cơ bị thiêu chết mà không thể phản kháng, chính bản thân y tuyệt đối không thể nào có được thủ đoạn như vậy nên y cảm thấy nhất định là do tầng thứ Tử Phủ ra tay, còn có là Kim Đan hay không thì y không nghĩ đến.

Y lập tức nghĩ đến người của núi Thiên Đô đến điều tra.

Cho nên y đã đi gặp một người trước.

Người đó chính là người đại biểu tổ chức thần bí kia liên lạc với y, cũng là miếu chúc của một ngôi miếu nhỏ tên là Nhạc Bảo Chương, mọi người gọi là Nhạc miếu chúc. Đến bây giờ y vẫn không biết pho tượng thần trong ngôi miếu nhỏ đó là ai. Không có thần danh, không có mặt, chỉ có một thân thể đứng đó, cũng có ít người đến tế bái. Nhưng cứ đến ngày mùng ba hàng tháng đều thấy gã bày tế phẩm tam sinh tế lễ trong miếu.

Y kể chuyện hai trợ thủ đắc lực của mình bị thiêu chết cho Nhạc Bảo Chương nghe, đối phương đóng cửa miếu lại, trong mắt đầy vẻ trầm tư.

Nhạc Bảo Chương thò tay vuốt chòm râu đen dưới cằm, hai con mắt híp lại nhìn pho tượng thần không mặt một lúc lâu, mới nói: "Núi Thiên Đô mới có thêm một Tử Phủ tên là Triệu Phụ Vân, hắn luyện một ngọn đèn, có vẻ là pháp bảo, căn cứ vào tướng mạo mà ngươi miêu tả thì chắc là hắn."

"Triệu Phụ Vân? Chưa từng nghe nói đến? Lặng yên không một tiếng động thành Tử Phủ?" Hà Lạc Thiên nói.

"Tu hành là quá trình dùng ý chí của bản thân để hấp thụ nguyên khí của trời đất, từ Trúc Cơ đến Tử Phủ tu chính là tâm ý viên mãn, là cường hóa ý niệm của bản thân. Rất nhiều người có thể đặt ra mục tiêu cho mình, hoàn thành là được, người ta lặng lẽ tu hành không cần phải nổi tiếng. Chỉ là Triệu Phụ Vân này cũng không phải là kẻ vô danh tiểu tốt."

"Mười tám năm trước, hắn từng quyết tử đấu với người trên tường thành phủ Quảng Nguyên, là một cao thủ đấu pháp. Lúc đó ta còn đứng dưới thành nhìn xem, khi đó ta cũng là Trúc Cơ. Có câu nói hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, nếu như hắn đã đến thì vừa vặn để cho núi Thiên Đô mất đi một Tử Phủ mới, chắc chắn bên đó sẽ đau đớn không ít." Giọng nói của Nhạc Bảo Chương có chút lạnh lẽo.

"Thì ra Nhạc miếu chúc đã từng gặp qua hắn, vậy thì không thể tốt hơn. Nhưng hắn đã tấn chức Tử Phủ, chỉ có một mình Nhạc miếu chúc có phải hơi..." Y nói đến đây thì không nói tiếp nữa, nhưng ai cũng nghe ra được ý của y.

"Đúng là không an toàn lắm. Chiến đấu giữa tu sĩ Tử Phủ, muốn giết người đâu phải chuyện dễ, nếu đối phương muốn chạy trốn thì chưa chắc ta đuổi kịp. Vừa hay ta có một người biểu huynh cũng đang làm việc ở gần đây, hai chúng ta liên thủ nhất định không để y chạy thoát." Nhạc Bảo Chương tự tin nói.

"Vậy thì tốt quá." Hà Thiên Hoa vui mừng nói.

"Nhưng hiện tại vẫn chưa chắc chắn là hắn chỉ đi ngang qua hay cố ý đến đây điều tra cái chết của tên đệ tử núi Thiên Đô." Hà Thiên Hoa nói.

"Bất kể là lý do gì, chỉ cần hắn không rời đi trong hôm nay thì đều phải táng thân ở đây. Để hắn lặng yên không một tiếng động chết đi, cho dù tương lai có bao nhiêu phong quang xán lạn cũng đành phải chịu chết trong hẻm nhỏ tối tăm ở quận Hoài Hà nho nhỏ này, thật là tuyệt vời." Nhạc Bảo Chương nói.

Hà Thiên Hoa nghe xong rất vui vẻ, y cảm thấy lời của Nhạc Bảo Chương làm cho người ta hứng khởi không thôi. Chỉ là đối phương cứ nói cái gì mà quận Hoài Hà nho nhỏ khiến y thật không vui. Nhưng y nhanh chóng đè nén sự khó chịu này xuống, đối phương ngang tuổi y nhưng đã là Tử Phủ, cảnh giới cao hơn một bậc chính là tiền bối, gặp phải cúi đầu.

Trong lòng y càng thêm khao khát được sáng lập Tử Phủ.