Triệu Phụ Vân nhìn khói cát bao vây tứ phía, lại nhìn Ô Viêm Đan Phượng bên cạnh, nói: "Ta ôm kính ý vô hạn với Trường Sinh Thiên, nhưng xin lỗi, ta không có ý định gia nhập, hữu duyên tái kiến."
Kim quang tỏa ra từ người Triệu Phụ Vân, ánh sáng như hóa thành cánh chim vỗ. Trong ánh mắt kinh ngạc Ô Viêm Đan Phượng, hắn hóa thành một đạo kim quang bay thẳng lên không trung mà đi.
Một đạo kiếm quang đột ngột chém về phía kim quang nhưng kim quang chỉ vẽ một đường đường vòng cung né tránh kiếm quang kia.
Lại có một đạo hắc quang bắn tới, kim quang lại uốn lượn, linh hoạt né tránh.
Kim quang bay thẳng vào tầng mây, rồi nhắm thẳng về hướng tây, chui vào trong mây biến mất không thấy gì nữa.
Những người đang bao vây lộ vẻ kinh ngạc, độn thuật cao minh như vậy không phải tu sĩ Trúc Cơ bình thường nào có được.
Triệu Phụ Vân đột nhiên thoát thân chạy mất, bọn họ không chặn được, cũng không kịp chặn. Hắn vừa vào trong mây đã biến mất nhưng là chỉ ẩn thân mình chứ không đi xa, đứng trên đám mây nhìn xuống bên dưới.
Hai mắt hắn lóe lên ánh lửa, muốn nhìn xuyên qua lớp bụi mù mịt bên dưới, chỉ là cũng khá khó khăn. Nếu là ảo ảnh thì hai mắt hắn dễ dàng nhìn thấu qua, nhưng giờ là lửa và cát trộn lẫn vào nhau khiến hắn khó mà nhìn xuyên qua được. Chỉ là hắn không rời đi, bởi hắn có Kim Ô Thần Quang độn pháp, muốn đi cũng không khó, cho nên hắn muốn xem thử kết quả cuối cùng như thế nào.
Hắn không nhìn rõ tình hình dưới sa mạc, chỉ thấy lửa và cát cuồn cuộn như sóng, mà phía dưới đám mây hắn đang đứng còn có một người đạp hỏa vân bay tới, chính là Hà Lương.
Tay y cầm một cái hồ lô màu đỏ, bền mặt có chấm vàng. Y đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên mây, đột nhiên lắc hồ lô như muốn hắt nước ra ngoài.
Một luồng sáng đỏ vàng từ miệng hồ lô bắn ra, hóa thành một đạo kiếm quang chói lọi, cuốn lên đám mây phía trên.
Trong nháy mắt, kiếm quang đã xuyên vào mây, xé toạc mây mù. Cùng lúc đó, một đạo kim quang bay lên, vẽ một đường cong, rơi xuống một nơi xa hơn.
Hà Lương thấy đạo kim quang kia vẫn rơi vào một đám mây khác mà không hề rời đi, không khỏi nhíu mày. Y không thích bị người khác xem như khỉ làm xiếc nhưng giờ có việc quan trọng hơn cần làm.
Trong Ma Sa hải có quy ước, gặp người của Trường Sinh giáo phải gạt bỏ hiềm khích, giết người của Trường Sinh giáo trước đã. Các môn phái trong biển cát từng vài lần liên kết, khuếch trương tiến vào hoang nguyên nhưng đều bị người của Trường Sinh giáo ngăn cản, đánh lui về. Lâu dần hai bên trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Đúng lúc này, từ trong khói lửa bụi cát bên dưới có một tia sáng bay ra, tia sáng màu hỗn độn đó vừa bung ra, bụi mù và khói lửa liền tan biến, biển cát trở nên quang đãng.
Tia sáng đó đứng thẳng tắp giữa trời đất, còn Ô Viêm Đan Phượng vẫn một mực đứng yên ở vị trí cũ, như căn bản chưa từng di chuyển.
Triệu Phụ Vân nhìn thấy những thây khô Hỏa Ma kia đều đã chết, chỉ còn một số tu sĩ vây quanh, nhìn trên mặt bọn họ vẫn còn nguyên vẻ khó tin. Ngay cả Hà Lương trên không trung cũng lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Lúc này, có người hỏi: "Ngươi là Thánh nữ Trường Sinh giáo?"
Ô Viêm Đan Phượng thản nhiên đáp: "Phải thì sao?"
"Nếu phải, vậy thì Thánh nữ Trường Sinh giáo đời này sẽ bỏ mạng ở đây." Người nói cầm trên tay một cây đinh màu đen.
Ô Viêm Đan Phượng chỉ nhìn lên trời: "Chỉ bằng các ngươi thì chưa đủ, trừ phi Tử Phủ của ba phái các ngươi cùng đến may ra có chút cơ hội."
Người vừa nói chính là bang chủ Thiên Lang bang Vương Tu Thành, pháp khí trên tay gã được lấy từ một chiếc quan tài cổ xuống, gọi là Trấn Ma đinh, tổng cộng tám cây, có thể bố trí thành trận, khi thành trận sẽ trở thành một kiện pháp bảo. Nhưng gã không tinh thông trận pháp nên chỉ dùng chúng như tám kiện pháp khí.
Vương Tu Thành không phản bác lời Ô Viêm Đan Phượng, bởi vì pháp thuật mà nàng ta hiển lộ khiến gã cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ có thể đoạt lấy sinh cơ, khiến gã mơ hồ cảm thấy sợ hãi.
Đều là tu sĩ Tử Phủ, từ công pháp đến pháp thuật, rồi đến pháp bảo, tích lũy từng chút một lại tạo thành chênh lệch rất lớn. Vì vậy, Vương Tu Thành đang chờ người của hai phái kia đến. Gã tin rằng chỉ cần họ đến, Thánh nữ Trường Sinh giáo này chắc chắn sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Chỉ là gã muốn chờ nhưng Hà Lương bên trên bầu trời lại không muốn chờ.
Hà Lương vân du bên ngoài, sáng lập Tử Phủ, còn tu hành một bộ công pháp. Trong công pháp này không chỉ có phương pháp tế luyện Kim Hỏa hồ lô Lô mà còn đi kèm với một bộ Kim Hỏa kiếm quyết. Những thứ này giúp Hà Lương trở về sa mạc đã không cần phải để mắt đến tu sĩ Tử Phủ khác cùng cảnh giới nữa. Nếu không phải năm xưa Vương Tu Thành từng chăm sóc mình thì y đã định tự lập một bang phái riêng rồi.
Tuy y thấy pháp thuật của đối phương rất huyền diệu nhưng cũng không cho rằng mình kém hơn bao nhiêu.
Chỉ nghe y hừ lạnh một tiếng, tay lắc Kim Hỏa hồ lô. Một đạo kiếm quang đỏ vàng bay ra, xoay tròn trên không trung, hóa thành một luồng sáng đỏ vàng trong nháy mắt đã đến trước mặt Ô Viêm Đan Phượng.
Ánh sáng đỏ vàng cuộn về phía đầu nàng, nếu trúng chiêu chắc chắn đầu lâu nàng ta sẽ rơi xuống.
Chỉ thấy dải lụa làm thắt lưng của nàng đã chẳng biết lúc nào bay ra ngoài, nghênh đón ánh kiếm quang đỏ vàng kia, dường như muốn hất nó ra. Nhìn vậy có thể thấy, dải lụa này cũng không phải vật phàm, ít nhất cũng là pháp khí.
Dải lụa như mây như khói, không mang theo chút khói lửa nào, nhưng khi chạm vào kiếm quang đã lập tức bị cắt qua, rồi bị đốt cháy.
Kim Hỏa kiếm quyết không chỉ có sự sắc bén của kim khí mà còn có cả hỏa tính thiêu đốt. Lúc thi triển, kim tính sắc bén nhanh chóng, hỏa tính bồng bềnh thiêu đốt, lại đeo bám dai dẳng, thiêu đốt pháp lực của đối phương.
Ô Viêm Đan Phượng nhíu mày, hào quang hỗn độn thẳng lên trời phía sau nàng bỗng nhiên rơi xuống. Vầng sáng hỗn độn va chạm với kiếm quang kim hỏa lập tức bộc phát ra ánh sáng rực rỡ. Màu đỏ vàng, màu hỗn độn hòa lẫn vào nhau.
Ô Viêm Đan Phượng đột nhiên bay lùi về phía sau, chỉ thấy có một đạo hắc quang xuyên qua chỗ nàng vừa đứng.
Lúc này, hai màu đỏ vàng lại tách ra.
Kiếm quang kia vốn là hai màu đỏ vàng kim hòa lẫn, vừa tách ra đã phân thành màu vàng kim và màu đỏ, hai luồng sáng rơi vào bên trong Kim Hỏa hồ lô.
Hà Lương lại nhíu mày, nhìn về phía bang chủ của mình. Y không thích ỷ đông hiếp yếu nhưng y chỉ có thể đảm bảo mình không làm vậy, nên lúc nãy tiến hành vây công đã không ra tay. Sau đó y ra tay, Vương Tu Thành lại nhân cơ hội ra tay nên y lập tức thu tay lại.
"Tiểu Hà, chúng ta cùng nhau." Vương Tu Thành không nhận được câu trả lời của Hà Lương, chỉ ngẩng đầu nhìn Hà Lương đang đứng bất động trên không trung mà thầm tức giận, nhưng lại không làm cách nào khác được.
Gã chỉ có thể lần lượt điều khiển tám cây Trấn Ma Đinh, từ các hướng khác nhau, đâm về phía Ô Viêm Đan Phượng. Chỉ thấy trên không trung, từng đạo hắc quang lóe lên, từ trên, dưới, trước, sau, trái, phải, tất cả các hướng đều đâm xuyên về phía nàng ta.
Lúc này cả người Ô Viêm Đan Phượng đều được bao phủ trong vầng hào quang hỗn độn, như đang ở trong một mảnh không gian khác. Mỗi cử động của nàng đều mang theo ánh hào quang hỗn độn.
Vương Tu Thành cảm nhận rõ ràng, lực lượng trên dải lụa mà đối phương vung ra thật thần bí mà huyền diệu, khi Trấn Ma Đinh của gã bị đánh trúng, gã lại có cảm giác pháp niệm bị rút ra, như muốn tan biến, nếu không phải có tám cây Trấn Ma Đinh thay phiên nhau tấn công mà chỉ là một cây thì e là đã bị đánh rơi xuống đất rồi.
Ô Viêm Đan Phượng không hề rời đi, cả người nàng được bao phủ trong hào quang hỗn độn, trở nên vô cùng linh hoạt, thân hình trên không trung thoắt xoay chuyển, khi nhảy lên, như đang lóe sáng. Dải lụa dây lưng vung lên, nhìn như chậm kì thực lại nhanh không thể tả, nếu không thì lúc nãy cũng không thể đỡ được kiếm quang của Hà Lương.
Hà Lương lại nhìn lên đám mây nơi Triệu Phụ Vân đáp xuống, trong mắt lóe lên tia sắc bén, muốn xem trong đám mây đó có ai ẩn nấp hay không nhưng không nhìn ra được.
Lúc trước, y chỉ cảm thấy có người đang nhìn chăm chú vào mình từ trong đám mây kia nên mới xuất kiếm đánh nát mảng mây đó.
Mà lúc này Triệu Phụ Vân không còn xem họ đấu pháp nữa, vì hắn cảm thấy đây là cơ hội hiếm có nên đã đi thẳng lên tế đàn trên núi.
Trên núi vẫn có người canh gác nhưng không còn Tử Phủ là Hà Lương phòng thủ nên dù có pháp trận pháp trận cùng pháp khí có thể phá vỡ ẩn thân, hắn vẫn có thể tiến vào trong núi được. Hắn từ trên cao hạ thẳng xuống.
Tế đàn trên núi không cao lắm nhưng có đường kính không nhỏ, đại khái vì qua nhiều năm nên trong núi lửa đều đã được xây cầu thang, hắn chỉ việc theo lối cầu thang đi xuống.
Cảm nhận địa hỏa bốc lên từ sâu trong lòng đất, từ sâu thẳm ý thức hắn dâng lên một cảm giác vui sướng, ban đầu hắn không hiểu tại sao nhưng nhanh chóng nhận ra là cảm giác đến từ Xích Viêm thần đăng.
Kim Ô trên Xích Viêm thần đăng kì thực là thần ý từ sâu trong nội tâm hắn hiển hóa ra.
Bậc thang xoắn ốc đi xuống, vách đá màu đỏ xen lẫn màu đen, càng lúc càng nóng, cuối cùng hắn nhìn thấy dung nham rồi nhìn thấy một tầng lửa cháy trên bề mặt dung nham.
Triệu Phụ Vân bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Ở đây có mấy cái bệ, hiển nhiên là có người tu luyện ở đây. Đại khái không thể thiếu vị trí của Hà Lương kia, hỏa khí trong hồ lô của đối phương nhất định là cần thu thập Địa Sát hỏa nơi này mới được.
Hắn đưa tay cảm nhận hỏa khí của dung nham, cảm thấy nóng rát, cũng hiểu mình nhất định không thể nào chui xuống trong này được. Vì vậy, hắn đến một chỗ nhô lên ở ngoài rìa gần sát với dung nham, ngồi xuống, thỉnh thoảng có ngọn lửa bốc lên suýt nữa đốt vào chân hắn.
Hắn miễn cưỡng ngồi xuống, rồi thi triển Ẩn Thân pháp, thân hình dần biến mất.
Sau đó, hắn há miệng phun ra, Xích Viêm thần đăng như một sợi tia lửa chui vào bên trong tầng dung nham. Thông qua Xích Viêm thần đăng, hắn có thể cảm nhận được địa sát hỏa nồng đậm, Kim Ô trên đèn hưng phấn kêu lên rồi thản nhiên hút Địa Sát hỏa vào.
Chỉ là Xích Viêm thần đăng không nổi trên bề mặt mà chìm dần xuống dưới lớp dung nham, Triệu Phụ Vân cũng chìm xuống theo, địa sát hỏa càng lúc càng nồng đậm.
Hắn thấy Kim Ô trong đèn đang nuốt chửng địa sát hỏa, không ngừng lớn lên. Nó như chưa từng được ăn qua món ngon nào như vậy, cứ tham lam cắn nuốt. Mà Triệu Phụ Vân cũng thông qua cảm nhận gián tiếp này khiến hiểu biết về hỏa tính lại tăng tiến thêm một bước.
Bên ngoài đại chiến, mà bên trong này lại yên tĩnh vô cùng.
Trận chiến bên ngoài kéo dài đến tận đêm, rồi biến thành một cuộc rượt đuổi. Ô Viêm Đan Phượng rõ ràng có thể chạy thoát nhưng lại không chạy, lần lượt giao đấu với từng tu sĩ Tử Phủ đuổi tới.
Năng lực đấu pháp của nàng rất mạnh, không để mình bị vây công mà luôn tìm cơ hội đánh một chọi một. Dù sao thì độn thuật và thân pháp của mỗi người đều không thể giống nhau, có nhanh có chậm, nhịp điệu khác nhau, nàng liền nắm bắt cơ hội nhanh chậm đó dẫn dụ bọn họ chạy vòng vòng trong sa mạc.
Cuộc rượt đuổi này kéo dài hơn mười ngày, Hà Lương mới quay lại.
Sau khi trở về, y đến chỗ sâu nhất xem xét, không thấy gì, lại đi ra ngoài. Lần thứ hai quay lại, y ngồi trên bệ đá đối diện với Triệu Phụ Vân, rồi ném Kim Hỏa hồ lô vào bên trong dòng dung nham.
Kim Hỏa hồ lô chìm một nửa trong dung nham, hấp thụ địa sát hỏa. Y lại lấy ra một ít cát vàng ném lên trên hồ lô. Lửa bỗng nhiên bốc lên, cát vàng bị thiêu đốt, tạp chất bị loại bỏ sau đó hóa thành từng tia kim quang chui vào Kim Hỏa hồ lô.
Lúc trước Kim Hỏa kiếm khí của y đã bị hào quang hỗn độn của Ô Viêm Đan Phượng làm bị thương, Kim Hỏa kiếm khí vốn hòa quyện vào nhau nhưng bị vầng sáng hỗn độn kia xoắn qua đã thành kim hỏa tách rời. Điều này khiến y khó chịu, quyết định tế luyện Kim Hỏa hồ lô đến mức đại thành rồi mới lại đi so tài với Thánh nữ Trường Sinh giáo lần nữa.
Nếu luyện kiếm khí trong Kim Hỏa hồ lô đến đại thành sẽ biến thành hoàn chỉnh, không còn bị phân tách nữa.
Không hiểu sao, y lại cảm thấy Địa Sát hỏa có hơi yếu hơn lúc trước một chút. Đáng lẽ mấy ngày nay y không ở đây thu thập thì Địa Sát hỏa phải nồng đậm hơn mới đúng, nhưng lại không phải vậy. Cũng may là hao hụt không nhiều, y cũng không tìm hiểu rõ nguyên nhân.
Triệu Phụ Vân không dám thở mạnh. Hắn không dám nhìn đối phương mà nhắm mắt lại, chỉ có thể tin tưởng Thái Hư Ẩn Độn Pháp của mình có thể qua mắt được tu sĩ Tử Phủ này.
Còn một tia ý thức của hắn lại chìm vào Xích Viêm thần đăng.
May mà đèn của hắn là do Vu Thần Quang của núi Thiên Đô luyện chế phôi, sau khi luyện thành không chỉ có thể tự động hấp thụ hỏa khí, mà còn không sợ lửa.
Đang chìm sâu xuống, bỗng nhiên hắn đến một nơi có hỏa khí cực kỳ nồng đậm. Hắn cảm thấy ngọn lửa ở đây như có ý thức, có sinh mệnh. Mà Kim Ô trên đèn càng thêm hưng phấn kêu lên. Hắn mơ hồ thấy chỗ viên đá đỏ rực kia như đang sản sinh ra sinh mệnh, rồi Kim Ô thần điểu trên Xích Viêm thần đăng đột nhiên bay ra ngoài.
Triệu Phụ Vân động niệm, ngọn lửa bùng lên như mỏ chim mổ vào tảng đá. Tảng đá lập tức vỡ ra, rồi Kim Ô thần điểu há miệng hút, một luồng hỏa quang màu đỏ sẫm đã bị hút vào miệng nó.
Triệu Phụ Vân cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt nóng bỏng, thậm chí còn mơ hồ xuyên qua ngọn đèn truyền đến thần hồn hắn. Chưa dừng lại ở đó, sau đó nó lại tìm thấy hai ngọn lửa như vậy, mà đến ngọn lửa thứ ba thì ngọn lửa đó đã có ý thức muốn chạy trốn. Nhưng Kim Ô thần điểu trên Xích Viêm thần đăng dường như có sẵn khả năng khống chế những ngọn lửa này, không một ngọn lửa có linh tính nào chạy thoát.
Sau đó, Kim Ô thần điểu như đã no, không thể hấp thụ thêm Địa Sát hỏa nào nữa.