Triệu Phụ Vân phủi hết bùn đất trên hộp, rồi cầm hộp đi ra ngoài.
Hắn không giấu giếm mà đi thẳng ra, lại lần nữa ngồi xuống đất cạnh Xa Trì Tinh nói: "Chúng ta cùng xem, Thanh di đã để lại gì cho ta."
Cái hộp sắt đã hoen gỉ, dễ dàng mở ra.
Bên trong là một cái ống đồng, chất liệu đặc biệt, cầm hơi nặng tay, lạnh buốt, phía trên có khắc phù chú, màu vàng sẫm, vừa vặn trong lòng bàn tay.
Nắp ống đồng dễ dàng mở ra khiến hắn có hơi kinh ngạc. Dễ mở như thế mà người bên cạnh thà rằng bói toán hơn hai mươi năm cũng không nghĩ tới chuyện mở ra xem thử thế nào.
Bên trong là một miếng ngọc.
Miếng ngọc chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, hắn đổ ra, đặt lên trên lòng bàn tay, Xa Trì Tinh bên cạnh kinh ngạc: "Là một miếng ngọc giản truyền pháp."
"Ngọc giản truyền pháp?" Triệu Phụ Vân đoán được, nhưng không chắc chắn.
"Là do cao tu trực tiếp phong ấn pháp môn trong lòng mình vào trong đó, để truyền thừa, hậu nhân muốn học chỉ cần dùng thần thức cảm giác là có thể học được, có thể truyền pháp qua thời gian và không gian."
Triệu Phụ Vân dùng thần thức cảm ứng, một giọng nói vang lên bên tai hắn, hoặc là nói, trực tiếp in vào trong tâm trí hắn.
Giọng nói này vừa quen vừa lạ. Đối với hắn mà nói thì đã nhiều năm rồi chưa nghe thấy giọng nói này.
Giọng Vân Ỷ Thanh có chút lạnh lùng, cao ngạo, như loài chim luôn bay lượn trên trời, thỉnh thoảng mới đáp xuống, nhưng cũng chỉ là tạm dừng chân chứ chưa từng muốn an cư tại đó.
Hắn nhớ tin tức gần đây nhất về Vân Ỷ Thanh là do Tuân sư nói, nàng nói Vân Ỷ Thanh đã xuất hiện ở Thần Khư cấm địa, còn hiện tại đã ra ngoài chưa thì hắn căn bản cũng không rõ.
Ký ức sâu sắc nhất chính là lần Vân Ỷ Thanh xuất hiện ở Triệu gia, đó là lần đầu tiên hắn gặp nàng. Trên mặt nàng có vẻ mệt mỏi, hối hận, và vài phần lo lắng. Lúc đó tuy hắn cảm nhận được tâm tình trên người nàng nhưng không thể hiểu rõ được, hiện tại hắn đã hơi hiểu hiểu nhưng vẫn không rõ nguyên nhân cụ thể là gì.
Giọng Vân Ỷ Thanh có chút xa cách, nhưng lại như có ma lực, từng câu từng chữ như nước chảy vào lòng hắn, nước bắn tung tóe hóa thành một mảnh mưa bụi. Không cần hắn hiểu rõ, mà đã trực tiếp vận chuyển trong lòng hắn, tự nhiên hiểu rõ ràng.
Đó là một pháp môn tên là Linh Tê Tị Tai pháp, một pháp môn rất huyền bí, tu luyện thành công có thể dựa vào linh cảm trong lòng mà tránh tai kiếp.
Khi đọc pháp môn này, hắn cảm thấy như Vân Ỷ Thanh đang ở bên cạnh, nhìn thấy hết thảy con đường tu hành của hắn. Lúc hắn mở mắt ra, sắc trời vậy mà đã sắp sáng.
"Xem ra ta đã đoán đúng rồi." Xa Trì Tinh nói: "Lúc đến đây học thuật bói toán, nàng ta đã có một loại linh giác rất nhạy bén, tựa hồ cực nhạy cảm với các loại nguy hiểm, giống như cảnh giới cao nhất của nhất mạch xem bói chúng ta - Tâm Huyết Dâng Trào."
Triệu Phụ Vân nghe ra ông ta rất muốn học, mà ông ta cũng đã đoán được, nhưng hai mươi năm qua lại không mở ra xem, rõ ràng chỉ cần mở ra là có thể học được nhưng ông ta lại không làm vậy.
"Đây là Linh Tê Tị Tai pháp, lúc trước ông có thể lấy được nó, sao không tự nhìn qua?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Ta đã hứa với nàng ta sẽ đợi ngươi đến lấy, nói được thì phải làm được." Xa Trì Tinh đáp.
"Vì sao ông lại đáp ứng?" Triệu Phụ Vân hỏi. Hắn cảm thấy tu vi Vân Ỷ Thanh rất cao nhưng cũng không mị lực đến mức khiến người ta phải vô duyên vô cớ thủ bảo cho nàng ta hơn hai mươi năm.
"Bởi vì nàng đã giúp ta báo thù. Chiêm Tinh phái chúng ta vốn là từ Diệc Tinh phái phân liệt ra. Ba mươi năm trước, sư phụ ta bị trưởng lão Diệc Tinh phái giết chết, ta tìm đến nhờ nàng giúp ta báo thù. Nàng ta đã giúp ta báo thù cho sư phụ, nên khi nàng tìm tới ta để lại một pháp môn chờ ngươi, ta tự nhiên sẽ chờ rồi." Xa Trì Tinh đáp.
"Vậy còn Họa Địa Vi Lao lúc nãy ông nói là sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Nàng không tin ta sẽ một mực ở đây đợi ngươi đến nên đã thi pháp lên người ta, khiến ta không thể rời khỏi đây." Xa Trì Tinh nói.
Triệu Phụ Vân phát hiện dì cả của hắn tuy rằng tin tưởng người khác nhưng không phải hoàn toàn tin tưởng.
Cứ như vậy, Triệu Phụ Vân không rời đi ngay mà cách quãng nghe ngóng chuyện cũ của Vân Ỷ Thanh. Chỉ là hắn phát hiện Xa Trì Tinh cũng không biết nhiều về lai lịch thật của Vân Ỷ Thanh, chỉ biết quá trình học xem bói của nàng chỉ mất một tháng đã hoàn thành trong khi người khác phải mất mười năm mới học xong.
Triệu Phụ Vân phát hiện mình càng tìm hiểu về Vân Ỷ Thanh thì lại càng thấy sương mù trên người nàng nhiều hơn. Hắn nhớ đến mẫu thân Vân Ỷ Hồng, bà cũng chưa từng nói về lai lịch của mình, cũng chưa từng nhắc đến người khác trong Vân gia ngoài Vân Ỷ Thanh.
Hắn chỉ nhớ, năm đó bà mơ hồ từng nói đáng lẽ nên nghe lời tỷ tỷ mình. Còn Triệu gia có biết lai lịch của hai tỷ muội Vân gia hay không thì hắn không rõ.
Xa Trì Tinh vẫn không rời đi. Có lẽ ông ta đã quen ở đây nên không định rời đi, hoặc là thọ nguyên đã gần hết nên căn bản không định rời đi.
Ngày thứ ba, đột nhiên có hai giọng nói xuất hiện phá vỡ sự yên tĩnh của tiểu viện này.
"Xa gia gia, Xa gia gia..."
Là giọng nói vô cùng khác biệt nhau của hai nữ tử, một dịu dàng, một trong trẻo cao vút.
Vừa nghe thấy, Triệu Phụ Vân đã nghĩ ngay đến bộ dạng một đôi tỷ muội, một người mặc váy áo hồng trắng, một người mặc đạo bào vàng mơ. Vừa mới hiện ra hình ảnh này trong đầu, thì hai người đã chui từ trong góc tường đi ra, nhìn thấy hai người ngẩn người ngồi dưới mái hiên.
Nói là ngẩn người, là chỉ bọn họ ngồi yên bất động, không có nghĩa là đầu óc bọn họ ngốc trệ.
Đôi tỷ muội này nhìn thấy Triệu Phụ Vân, cũng ngẩn người trong chốc lát. Cô em kinh ngạc, chỉ tay vào Triệu Phụ Vân hô lên: "Ngươi... ngươi... ngươi... sao ngươi lại ở đây?"
Triệu Phụ Vân không nói gì, cô chị kéo tay muội muội xuống, sau đó mở miệng nói: "Lại gặp đạo hữu rồi, thật là hữu duyên, tỷ muội chúng ta đều là đệ tử núi Cô Xạ, hữu hạnh, hữu hạnh."
Triệu Phụ Vân có nghe nói đến núi Cô Xạ, là một ngọn núi không thuộc cảnh nội Đại Chu, nghe nói trên núi đó có rất nhiều môn phái, mỗi môn phái đều có động phủ tu hành riêng nhưng phong cách lại rất ngay thẳng, chính trực.
Triệu Phụ Vân đứng dậy nói: "Bần đạo là đệ tử núi Thiên Đô, hạnh ngộ, hạnh ngộ."
Cô em chỉ vào Triệu Phụ Vân: "Ngươi cũng đâu thật sự phụng đạo xuất gia, sao lại tự xưng là bần đạo?"
Tỷ tỷ của nàng vỗ nhẹ vào tay muội muội, ý bảo nàng ta ít nói lại.
Triệu Phụ Vân cười nói: "Phụng đạo xuất gia chỉ là hình thức, người tìm đạo tu đạo đều là đạo giả."
"Đạo hữu nói đúng." Cô chị nói: "Bần đạo là Thuần Vu Nhạn, đây là biểu muội Hoàng Diệu Hoa, xin hỏi đạo hiệu của đạo hữu?"
Tuy nàng ta nói năng rất khách sáo nhưng Triệu Phụ Vân cảm thấy hơi gượng gạo trong đó, rõ ràng là bình thường nàng ta không quen giao tiếp như vậy.
"Triệu Phụ Vân." Triệu Phụ Vân đáp lại.
Hoàng Diệu Hoa như không nhịn được nữa: "Triệu Phụ Vân, lá gan của ngươi thật lớn, dám giết hoàng tử ở núi Bàn Xà, ngươi tiêu đời rồi, ta nghe nói có tu sĩ Kim Đan từ vương thành tới tìm kiếm ngươi."