Nhất Khí Triều Dương

Chương 164:



Sương mù dày đặc.

Mấy quầng sáng chiếu sáng trước sau.

Sáng nhất là ngọn đèn đi phía trước, chiếu sáng cả mấy pháp khí của những người phía sau khiến pháp khí của họ phản chiếu ra cả ánh sáng của Xích Viêm Thần Đăng.

Bảo quang trên pháp khí của họ cũng thêm phần thần bí khác thường.

"Sư đệ, ngươi nhìn thấy gì vậy?" Văn Vân đi theo sau Triệu Phụ Vân, rời đi một đoạn đường mới không nhịn được hỏi.

"Ta thấy hai huynh đệ Chu gia đang quỳ trước một ngôi mộ lớn." Triệu Phụ Vân đáp.

"Cái gì?" Bốn nữ tu Ly Sơn giật mình kinh ngạc, trên mặt đều vẻ kinh hãi. Văn Khê nói: "Cấm kỵ lớn nhất của khu tượng đá kia chính là tuyệt đối không được quỳ lạy, sao bọn họ.. bọn họ lại..."

"Nếu quỳ lạy rồi thì sẽ thế nào?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Trong sách có ghi, từng có người vào đó, không cưỡng lại được ý muốn quỳ lạy, sau khi quỳ lạy đã biến thành tượng đá." Văn Khê đáp.

Triệu Phụ Vân nghĩ chỉ biến thành tượng đá thì cũng không sao, chỉ cần họ không làm hại người khác là được, nhưng hắn lại cảm thấy không đơn giản như vậy. Bởi cảm giác kinh hãi từ ban đầu trong lòng hắn đã hóa thành nặng trịch, không hề biến mất dù hắn đã đi xa.

"Còn bao nhiêu ngày nữa cửa Thiên Phủ mới mở ra?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.

Cho tới nay Triệu Phụ Vân luôn rất tỉnh táo tự tin, không nhiều lời lắm nhưng thủ đoạn lại rất cao minh. Mà giờ hắn đột nhiên hỏi câu này hiển nhiên là cảm thấy nơi đây rất nguy hiểm. Lúc này các nàng cũng cảm thấy việc ngoài ý muốn trong Thiên phủ lần này hơi nhiều rồi.

"Thời gian Thiên Phủ thu thập kéo dài ba mươi ngày, hiện tại đã qua mười lăm ngày, còn mười lăm ngày nữa." Văn Khê nói.

Triệu Phụ Vân không biết mình đã ở trong sương mù mênh mông này bao lâu, mà Văn Khê lại biết, có lẽ có pháp môn chuyên nhận biết thời gian trong này.

"Vừa rồi ta cảm thấy nguy hiểm nên mới muốn rời khỏi đó ngay lập tức, chỉ là không biết loại nguy hiểm đó có ập xuống đầu chúng ta không." Triệu Phụ Vân nói: "Vì ta không hiểu rõ về bí cảnh Thiên Phủ này, cho nên để mấy vị sư tỷ phán đoán nên như thế nào."

Kỳ thật Văn Khê các nàng lần đầu tiên vào đây, cũng không kinh qua những chuyện này. Nhưng trong Ly Sơn có ghi chép rất nhiều sự vụ để cho các nàng biết, nếu gặp nguy hiểm và quỷ dị trong Thiên Phủ, tuyệt đối không được hoảng loạn.

"Tình hình đã như vậy, không bằng chúng ta yên tĩnh thủ một thời gian, nhìn tình huống ra sao đã." Văn Khê nói.

Triệu Phụ Vân nghĩ ngợi, cũng chỉ có thể làm vậy. Những người khác cũng ngẫm nghĩ một chút, không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Bởi trong bí cảnh Thiên Phủ này, mọi người không có đường lui.

Họ tìm một chỗ có địa hình rộng rãi trống trải, mỗi người ngồi một góc tạo thành trận đồ cửu cung, rồi tĩnh tu riêng mình, dùng pháp niệm cảm nhận phiến hư không, đồng thời đề phòng nguy hiểm tồn tại trong sương mù này.

Các loại bảo vật được sinh ra trong Thiên Phủ có thể dùng để luyện đan, luyện khí. Trong đó quả đào tiên kia hai mươi năm mới kết quả một lần một lần, có thể gia tăng tinh nguyên trong người tu sĩ, nhanh chóng chuyển hóa thành pháp lực, giúp tu sĩ tiết kiệm rất nhiều công sức. Còn bia đá Trấn Ma kia, có thể lĩnh ngộ được Trấn Ma pháp chú, cũng là một trong những mục tiêu của những người vào đây.

Ngoài ra, còn có thể cảm ngộ sự biến hóa của phiến thiên địa này, có thể lĩnh ngộ được gì thì tùy vào từng người. Nếu dưới tình huống bình thường, đến gần cuối cùng mọi người cũng sẽ dừng lại để cảm ngộ thiên địa.

Một thế giới được sáng lập nhất định sẽ có vô vàn khí tượng, vô vàn pháp ý, mà một thế giới tiêu vong và lụi tàn cũng sẽ có đủ loại pháp ý xuất hiện.

Ý thức của Triệu Phụ Vân theo ngọn đèn lan tỏa vào thế giới này, như muốn dùng ánh đèn để thấy được sự biến đổi đích thực của phiến thiên địa này.

Nếu nói một thế giới được sáng lập, sẽ có loại Sinh pháp ý xuất hiện thì lúc băng tán tự nhiên sẽ xuất hiện loại Tử pháp ý.

Triệu Phụ Vân cảm nhận được Thiên Địa Quy Khư.

Nếu có người đứng từ xa nhìn lại, sẽ thấy trên người những người ngồi kia tản ra quang vận với những màu sắc không giống nhau. Chỉ có hào quang trên người Triệu Phụ Vân là mờ nhạt nhất, nhưng ngọn đèn bày biện trên mặt đất trước mặt hắn lại sáng nhất.

Hào quang trên người hắn mờ nhạt là vì hắn tu luyện Thái Hư Vô Kiếp chân kinh, khiến toàn bộ khí chất trên người hắn như muốn ẩn vào hư vô.

Triệu Phụ Vân cảm nhận khoảng thiên địa này u ám âm trầm dần dần hiện ra trong tâm trí hắn, hắn như thấy một tòa động thiên đang sụp đổ, thấy cửa động đang dần dần mục nát rơi vỡ xuống. Bên ngoài cửa động, là vô biên tĩnh mịch và khủng bố. Chỉ cần liếc mắt nhìn đã thấy trong lòng nảy sinh khủng bố đến cực hạn, mà hắc ám kia như thể muốn nuốt trọn hết thảy tất cả.

Dường như hết thảy mọi thứ ở trước khoảng trời hắc ám đó đều trở nên nhỏ bé yếu ớt.

Động thiên này, đối mặt với mảnh hắc ám đó, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ quy khư.

Bất tri bất giác đã qua mười ngày, thoáng cái đã sắp đến thời điểm rời khỏi Thiên Phủ, đúng lúc này...

Triệu Phụ Vân mở mắt ra, thò tay lần mò viết một chữ "Khư" lên hư không, lần lượt viết ra hết tất cả những gì hắn thấy trong động thiên này, cảm nhận dung nhập trong lòng, dùng đầu ngón tay lần lượt viết ra.

Hắn viết đi viết lại, dung hợp những cảm ngộ và pháp ý đó trong lòng lại.

Ngón tay hắn viết chữ dưới ánh đèn, trong phạm vi của chữ hình thành những hắc ám, nhưng hắn thấy vẫn chưa đủ, không chỉ có như thế.

Hắn viết đi viết lại, không ngừng nghỉ.

Những người khác thấy vậy, không ai lên tiếng, sợ làm phiền hắn ngộ pháp. Quấy rầy người khác ngộ pháp chính là kết thù trong giới tu hành này đấy.

Bọn họ nhìn phù văn thần bí kỳ lạ mà Triệu Phụ Vân đang viết, thấy hư không quanh xung quanh phù văn đó khi vừa thành hình như có thể thôn phệ ánh sáng, nảy sinh cảm giác tĩnh mịch khiến tim đập nhanh, không khỏi nghĩ thầm nếu đạo pháp thuật đó rơi vào người mình chỉ sợ sẽ khiến sinh cơ trên người mình nhanh chóng bị phai diệt mất.

Bỗng nhiên, trên trời đột nhiên xuất hiện ánh sáng.

Một khe hở ánh sáng dài xuất hiện, như có người mở nắp giếng tối tăm, mọi người mừng rỡ.

Triệu Phụ Vân lại thở dài một tiếng, hắn cảm thấy mình vẫn còn kém một chút, pháp ý Quy Khư kia như ở trước mặt, như trong tầm tay hắn nhưng làm thế nào cũng không thể bắt lấy được.

Nhưng đúng lúc bọn họ đang muốn phóng người lên trời, rời đi thì có hai bóng người từ trong sương mù bay vút lên trời, chui vào khe hở ánh sáng đó đi ra ngoài.

"Chu thị huynh đệ?" Trương Đồng kinh hãi hô.

Mọi người không khỏi cùng nhìn về phía Triệu Phụ Vân.

Bởi vì Triệu Phụ Vân nói bọn họ đang quỳ trước ngôi mộ, nên mọi người nghe được đều nghĩ họ đã chết, vậy mà giờ hai người họ lại đi ra ngoài.

Triệu Phụ Vân nhíu mày, không nói gì. Văn Khê lên tiếng: "Chúng ta ra ngoài rồi tính."

Mọi người bay vọt lên, chui vào khe hở ánh sáng đó. Khi đi qua khe hở, trong nháy mắt hắn cảm thấy như có loại từ trong một mặt tối tăm nhanh chóng chuyển sang mặt đối ngược.

Cảnh vật trước mắt từ xám xịt trở nên rực rỡ, không khí cũng mang đầy tươi mát.