Triệu Phụ Vân đứng đó, không vội đi qua, chỉ nhìn từng bóng người bay từ trong núi lên.
Lúc này hắn thấy rất nhiều thuật ngự không phi đằng.
Có người như mũi tên bay vọt đi, nháy mắt đã tới trên vách núi.
Có người như chim bay.
Có người đung đưa tay áo như lá bay theo gió, lúc chậm lúc như không có gió mà đột nhiên rơi nhanh xuống.
Có người bay lên rồi như cá bơi trong nước.
Còn có người bật người nhảy dựng lên, rồi lại từ không trung bổ nhào xuống vách núi.
Triệu Phụ Vân đứng ở nơi đó nhìn, cũng thấy rất nhiều người dưới chân hiện đám mây, cưỡi mây mà bay lên.
Nhưng dù là cưỡi mây thì hắn cũng nhìn ra có nhiều loại khác hẳn nhau. Bởi vì kết sát bên trong khác biệt mà vân khí cũng khác biệt hẳn nhau.
Từ phương thức di chuyển vân khí mà hắn phân tích ra phương thức pháp cùng sở trường của đối phương.
Ví dụ như một người có vân khí dưới chân cuồn cuộn không ngừng đi về phía trước, như thể sóng cuộn trào, nhìn ngự pháp đó sẽ biết nhất định giỏi về Tằng Điệp Lãng Dũng.
Lại có người vân khí dưới chân như có hai bàn tay vươn ra không ngừng xông về phía trước như thể bơi lội. Nhất định người này đấu pháp với người, trước tiên sẽ phá vỡ phòng ngự của họ rồi mới ra trọng chiêu phía sau, hư trước thực sau.
Lại có người vân khí dưới chân như một vòng xoáy xoay tròn không ngừng. Hẳn pháp lực lúc thi pháp như vòng xoáy, lúc đấu pháp phải cẩn thận pháp thuật pháp lực của mình bị đối phương lôi kéo qua một phía.
Còn có một số người thân thể nghiêng về phía trước, vân khí dưới chân ở phía sau như thể phun khí. Triệu Phụ Vân chắc chắn lúc đấu pháp phải đề phòng kẻ đó cận thân, nhất định hẳn là kẻ gan lì dũng mãnh.
Đương nhiên từ cách ăn mặc trên người của bọn họ cũng có thể nhìn ra vài thứ.
Có pháp bào, có áo giáp, trong áo giáp còn có bì giáp, lân giáp...
Triệu Phụ Vân nhìn thấy dưới chân đôi tỷ muội kia là một vầng sáng màu vàng, nhìn kỹ lại thấy như vầng sáng màu vàng đó ở trạng thái bất động. Mà đạo bào màu vàng mơ của nữ tử kia không gió mà tung bay, cả người như được nâng tiến lên. Kiểu này khó mà nhìn ra được, liền biết là ngự pháp tinh vi.
Triệu Phụ Vân cũng nhìn qua hai vị Bình Hải bang đang tiến vào. Kỳ thật hắn chưa từng chính thức gặp mặt nhưng vừa nhìn đã chắc chắn là hai người bọn họ.
Ngoài việc bọn họ từ sườn núi cạnh chỗ mình bay lên, còn có một người trong đó bay thẳng lên, hạ thân như thể được sóng nước nâng lên. Vân khí như sóng nước, hình thành vòng xoáy, nâng người phóng lên trời, giống hệt như đạo Thủy Phân Thân lúc đối phương ngự nước sông tạo thành trong quá trình đấu pháp ở Cửu Lý Loan lúc trước.
Cũng là nước xoáy lên, sau đó ngưng thành hình người, động tác Thủy Nhân thành hình đưa một tay chộp lấy đèn của mình cực kỳ giống với động tác ông ta xông lên trời lúc này, cũng là tay phải thò vào không trung như muốn chụp thứ gì đó.
Rất nhiều người thi pháp đều có chút động tác theo thói quen.
Theo sát phía sau là một người được sương mù bọc kín, như thể một đoàn sương mù, cuồn cuộn xông về phía trước. Chẳng qua người ở trong sương mù không ngừng đưa tay phải xoay vòng vòng trước ngực, đại khái hẳn cũng là một loại thói quen.
Lúc luyện tập ngự pháp, người ta thường dùng động tác để dẫn dắt ý thức, dần dà sẽ hình thành một loại thói quen, vì đại đa số mọi người đều cảm thấy bình thường nên cũng hiếm người chịu sửa lại.
Triệu Phụ Vân thấy các tu sĩ Trúc Cơ trong núi đều đã đi gần hết, cũng đạp bước lên hư không. Chân hắn đạp lên, cả người nhẹ như lông vũ mà bay lên.
Lúc trước hắn tu hỏa pháp, hỏa diễm bùng lên đã có xu hướng bay lên, lại thuộc về dương tính nhẹ hơn linh khí. Sau hắn tu thêm Giao Long Hành Giang pháp, dung nhập vào thân pháp mình, mỗi khi bay lên không sẽ như du long du động. Sau nữa hắn đổi lại, tu Thái Hư Vô Kiếp chân kinh, trong đó không liên quan bất kỳ pháp thuật cụ thể nào nhưng pháp lực sinh ra ẩn chứa một loại Thái hư ý, khiến cả người hắn lúc này phiêu phiêu như khói lửa.
Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng vung hai tay áo, lại như đại điểu vỗ cánh, lướt đến trước bảo thuyền, trông có vẻ chậm, nhưng lại phiêu dật, khoan thai tự tại.
Đôi tỷ muội kia đứng dưới thuyền quay đầu lại thấy Triệu Phụ Vân phiêu dật bay tới, vị tỷ tỷ kia khẽ gật đầu chào hắn, còn cô muội muội nhìn Triệu Phụ Vân có chút tiếc nuối trong mắt, dường như khuôn mặt bánh nướng bình thường này của hắn không nên có pháp môn đằng không phiêu dật như vậy.
Nhìn bóng lưng người này, nàng cảm thấy cực kỳ giống với Đạo công tử thanh tu trong núi mà nàng vẫn tưởng tượng.
Đạo công tử đương nhiên không phải là một người, mà là chỉ những công tử như ngọc, đắc đạo chân tu.
Nàng cảm thấy hiện tại gương mặt này của Triệu Phụ Vân không xứng với bóng lưng của hắn, cũng không xứng với thân pháp phiêu dật này của hắn. Chẳng qua nàng nhanh chóng quay đầu về, bởi nàng vừa nhìn thấy bang chủ Bình Hải bang. Có lẽ bang chủ Bình Hải bang không nhận ra các nàng nhưng nhìn bộ dạng thì có lẽ các nàng biết bang chủ Bình Hải bang đấy.
Các nàng lập tức quay đầu, đi về phía bảo thuyền như ngọc thạch kia.
Bên dưới bảo thuyền có một cánh cửa mở ra, để đi từ cửa này vào.
Triệu Phụ Vân đến gần, mới phát hiện bảo thuyền này thật lớn, như một tòa đại điện thẳng đứng.
Hắn không cảm thấy thân thể của mình đang thu nhỏ lại, nhìn từ xa thuyền khá nhỏ, tới gần lại cực lớn, phải ngửa đầu nhìn. Bảo lâu ngọc trên thuyền còn có ba bốn tầng lầu cao nữa đấy.
Trên boong thuyền cũng có người đang đứng, là một người đeo mặt nạ ngọc xanh, dáng cao gầy, mặc bộ pháp bào màu bạc rộng thùng thình. Mặt nạ che kín toàn bộ mặt nhưng lại để lộ chòm râu dưới cằm.
Triệu Phụ Vân nhìn người này, mà người này lại căn bản không nhìn đoàn người không ngừng tiến vào thuyền, chỉ nhìn về phương xa. Hắn chợt cảm thấy có một loại cô độc trên người y, chẳng hiểu sao lại gợi nhớ đến Dư sư Dư Thần Quang trong núi.
Lúc ấy Dư sư đã giúp hắn luyện Thần đăng, lúc vừa luyện xong trở về phòng, Triệu Phụ Vân cũng cảm giác được loại cô độc này.
Hơn nữa, cái mặt nạ kia, hắn nhớ rõ trên kệ ở phòng luyện khí của Dư sư có một tấm tương tự.
"Như Ý Bảo Các này có liên quan với Ngô gia, mà Dư sư là con rể Ngô gia, y xuất hiện ở đây cũng là bình thường. Y là Dư sư sao?" Triệu Phụ Vân thầm nghĩ.
Trước kia thường gặp chư vị đạo sư trong núi, chỉ cảm thấy tu vi bọn họ khá cao, tri thức khá uyên bác mà thôi. Nhưng sau khi ra khỏi núi, khi gặp lại cảm giác họ như cao không thể với tới.
Lúc này y đứng đó, Như Ý Bảo Các sau lưng như thể làm nền cho y vậy.
Triệu Phụ Vân thu hồi tầm mắt, tiến vào trong khoang thuyền.
Trên boong thuyền có một nữ tử mặc quần áo hoa quý đi ra. Y phục trên người nàng, trang sức, vòng tay đều chiếu sáng rạng rỡ, mà người đeo mặt nạ thì ngoài bộ pháp bào màu bạc cùng mặt nạ, trâm gài tóc ra lại không có trang sức pháp khí gì khác.
"Thần Quang, đấu giá hội sắp bắt đầu, mấy thứ chàng luyện chế ra, chỉ có chàng hiểu rõ nhất. Để bản thân luyện khí sư nói ra mới khiến mọi người tin phục, cũng bán được giá hơn."
Dư Thần Quang xoay người lại, nhìn nữ tử trước mặt, không nói gì, chỉ xoay người tiến vào trong bảo lâu thuyền.
Nữ tử mặc quần áo hoa quý đứng đó, không đi theo vào ngay. Lúc này có một người đàn ông có ria mép đi tới nói: "Tỷ, có mấy lời đệ không nên hỏi, nhưng không thể không hỏi, mấy năm nay có phải tỷ phu đối xử với tỷ có chút lạnh lùng không?"
Ngô Dung trầm ngâm suy nghĩ, không biết bắt đầu từ lúc nào thì như vậy?
Nàng nhớ trước kia trượng phu của mình luôn thích cười. Chàng có thiên phú luyện khí, được gia chủ ưu ái, vì vậy mình đồng ý lập gia đình với chàng, hơn nữa còn đáp ứng hỗ trợ chàng luyện khí. Rồi sau đó, quả nhiên chàng không phụ sự coi trọng của gia chủ, trở thành một Luyện Khí Sư ưu tú, pháp khí đều là tinh phẩm cả, thậm chí còn luyện ra được vài kiện pháp bảo.
Là mấy kiện? Năm kiện? Hay tám kiện?
A năm ngoái mình còn bảo chàng luyện một kiện tặng đệ đệ.
Ừ năm kia cũng luyện một kiện, được mình dùng là lễ vật tặng cho tiểu nữ nhi sơn chủ núi Tú Phong.
Còn có luyện cho mình và người của Ngô gia.
Nàng phát hiện mình vậy mà đã không nhớ rõ lắm.
"Có gì mà lạnh lùng với không lạnh lùng? Pháp khí đấu giá hiện này có kiện nào không phải là của của tỷ phu ngươi luyện, tỷ phu ngươi trọng tình nghĩa. Năm đó nhà chúng ta trợ giúp cung cấp bảo tài chàng luyện khí, những năm gần đây gia chủ đã nói nhiều lần, tỷ phu ngươi là đại công thần trong nhà, tỷ phu ngươi đang báo đáp lại." Ngô Dung nói.
Nam tử kia nhíu nhíu mày nói: "Tỷ phu đúng là đại công thần trong nhà, nhưng ta cảm thấy tỷ phu không vui, mỗi lần gặp y xuống núi đều thấy y đeo mặt nạ, không nhìn thấy mặt mũi thế nào, mà lời nói cũng càng ngày càng ít."
Ngô Dung cũng lâm vào trầm tư, thở dài nói: "Có lẽ, tỷ phu ngươi mệt rồi, sau này để cho chàng nghỉ ngơi chút đi."
Nam tử kia trầm mặc một chút mới nói tiếp: "Gia chủ đã nói qua, sang năm muốn mở bán một tràng ở ngoại ô kinh thành, hình như có người đã đặt trước một kiện cửu luyện pháp khí, mà đệ cũng muốn chuẩn bị cho đạo lữ đệ một kiện pháp khí."
Ngô Dung trợn mắt nhìn nam tử kia nói: "Ngô Giao, mấy chuyện này nói với ta làm gì?"
"Đệ chỉ nói với tỷ tỷ một chút, hai người là vợ chồng, tỷ khuyên bảo tỷ phu thêm một chút. Dạo này tỷ phu luyện khí tiêu hao hơi nhiều bảo tài, hao phí cao hơn hẳn. Đệ nghe nói tâm tình không tốt sẽ ảnh hưởng tới luyện khí đấy." Ngô Giao chậm rãi nói.
Ngô Dung lại không trả lời mà quay người đi về phía trong thuyền lâu.
Nàng đi vào trong phòng Dư Thần Quang nghỉ ngơi, thấy y đứng trước cửa sổ kính lưu ly nhìn thẳng ra ngoài boong thuyền. Tuy rằng nàng biết có lẽ y không nghe được cuộc nói chuyện giữa mình và đệ đệ, nhưng không hiểu sao trong lòng có chút phiền muộn không rõ.
"Thần Quang, mấy năm nay chàng làm sao vậy? Giữa chúng ta đã xảy ra vấn đề gì rồi sao? Chàng có ý kiến gì, có thể nói với ta, ta là thê tử của chàng mà." Ngô Dung dịu giọng.
"Ta muốn đi Nam Hoang trấn dạ." Dư Thần Quang trầm mặc một chút rồi đáp.
"Thần Quang, đừng nói nữa, chàng biết là không thể mà. Chỗ đó quá nguy hiểm, không chỉ ta không đồng ý mà gia chủ cũng sẽ không đồng ý." Ngô Dung vội nói.