Triệu Phụ Vân nghĩ đến một câu nói đọc được ở Chư Thiên Sắc Lệnh Bí Ngôn trước khi hắn tế luyện tế luyện Xích Viêm thần đăng.
"Trói thần trong đèn, toại thành bảo!"
Kỳ thật tới bây giờ hắn vẫn luôn suy nghĩ Thần trong câu nói kia, là Thần ở đâu?
Thỉnh được Thần hạ xuống ngọn đèn, đó là Xích Viêm Thần Quân thật sao?
Nguyên bản hắn cảm thấy Xích Viêm Thần Quân hẳn là thuộc về một khái niệm do con người cụ thể hóa ra, dùng phù hiệu, dùng bộ dạng một cá nhân, hoặc dùng bộ dạng nào đó để miêu tả chúng Thần ra.
Để chúng Thần được xác lập mà truyền sự tích về bọn họ, vì thế chúng Thần từ trong hư vô xuất hiện.
"Vô, là mẹ của vạn vật."
Triệu Phụ Vân nghĩ đến một câu nói kia.
Lần tế luyện Xích Viêm thần đăng này đã khiến hắn hiểu rõ hơn một bước về khái niệm với Thần Linh. Thần Linh không chỉ tồn tại ở hư vô mà còn đồng thời tồn tại ở trong lòng của mình.
Là ngoại thần, cũng là nội thần.
Vì trong lòng hắn vẫn luôn có một số truyền thuyết thần thoại không thuộc về thế gian này, những kí ức Thần Thoại chôn sâu trong nội tâm hắn đã trở thành Thần Linh mà hắn nhìn thấy.
Trong nháy mắt nhìn thấy đó, mới trói buộc lại được.
Lúc này Triệu Phụ Vân nhìn Kim Ô Thần Điểu trên ngọn lửa đèn đang co cụm người lại, tản ánh hào quang không khác gì một vầng mặt trời nhỏ, hắn chợt nảy sinh cảm giác huyết nhục tương liên. Trong lòng của hắn nghĩ, ngoại trừ những Thần Linh có thật, nếu những Thần Linh không có thật mà được người tu hành thỉnh ra được, chính là nội ngoại tương hợp.
Nội ngoại tương hợp chính là tu hành, không ngừng dùng bản thân tương hợp với thiên địa, cảm ngộ thiên địa, nhét hết pháp tượng ngoài thiên địa vào trong bản thân mình, đó chính là tu hành.
Trong đó thần bên ngoài, được người trong thiên hạ tế tự, truyền tụng kỳ danh, tạc tượng, vẽ hình dáng mũ mão khiến cho Thần tồn tại. Lại quanh năm tụng niệm giáo nghĩa Thần danh, từ đó đắp nặn trong lòng ra một Thần Linh.
Kỳ thật Thần Linh trong lòng chính là một cỗ ý thức mà bản thân tách ra, nội ngoại tương ứng.
Lúc này Triệu Phụ Vân nhìn Kim Ô trên chén đèn, thầm vui mừng không thôi. Hắn có thể chắc chắn quá trình tế luyện Xích Viêm thần đăng này không chỉ tế luyện ra được một kiện pháp bảo mà đây còn được coi là một pháp môn tu hành khiến cho Thần Thoại trong lòng mình, từ hư vô thành chân thực.
Ý nghĩ của hắn khẽ động, Xích Viêm thần đăng theo hơi thở của hắn chui vào trong lỗ mũi, sau đó ý thức của hắn chìm vào trong đan điền.
Pháp bảo bình thường căn bản không cách nào thu vào trong đan điền, mà phải phù hợp với pháp môn mà mình tu hành mới được.
Những hạt giống phù lục trong đan điền bắt đầu phiêu du bên trong ánh hào quang của Xích Viêm thần đăng, bao quanh nó.
Trong tích tắc khi Xích Viêm thần đăng rơi vào trong đan điền, hắn có một cảm giác đặc biệt, như cảm thấy có dị vật khác, lại cảm thấy pháp lực lập tức thâm hậu hơn nhiều, còn nhiều cảm giác huyền diệu khác nổi lên. Chẳng qua hắn chưa kịp cảm nhận tỉ mỉ thì tiếng chuông bên ngoài đột nhiên vang lên.
Đó là tiếng chuông cửa được người rung, là Thanh Tâm linh của núi Thiên Đô.
Hắn đứng dậy, mở cửa. Bên ngoài là một nam tu sĩ trung niên mặc áo bào trắng.
Hiện tại Triệu Phụ Vân đã phân biệt được, người tu hành Xích Viêm pháp được chia làm nhiều loại, mà người này mặc áo bào trắng thêu hình mặt trời đỏ thuộc về Thánh Nhật.
"Đa tạ sư huynh đã cho mượn tế đàn luyện bảo." Triệu Phụ Vân cảm tạ nói.
"Sư đệ khách khí, chúng ta đều là người tu Xích Viêm pháp, hẳn nên tương trợ nhau. Chỉ là sư đệ có muốn gia nhập Thánh Nhật pháp hội chúng ta chăng, ta sẽ dẫn kiến ngươi với vài bằng hữu, mọi người cùng nhau tìm kiếm huyền diệu Thánh Nhật pháp?"
Người này tên là Hà Kim Đấu, do Hoàng Anh sư tỷ giới thiệu cho hắn.
Hắn muốn tìm kiếm tế đàn trong núi Thiên Đô, nhưng không quen biết bao nhiêu đồng môn nên mới tìm tới Hoàng Anh. Hoàng Anh lại khá quen thuộc với các đệ tử trung thượng viện khắp cả núi Thiên Đô, nàng mới giới thiệu Hà Kim Đấu cho Triệu Phụ Vân, nói y tu hành pháp thuật Xích Viêm nhất mạch, đạo tràng cũng có dựng tế đàn tu hành.
Cho nên hắn mới tìm được Hà Kim Đấu.
"Sư huynh, thật ra ta không tu Xích Viêm pháp, không thể gia nhập pháp hội cùng sư huynh được. Chỉ là nếu ngày nào đó sư huynh có chuyện cần, cứ tới tìm ta, đạo tràng của ta ngay tại Kê Quan lĩnh, sư huynh hẳn là biết đến." Triệu Phụ Vân nói ra.
"Ai, sư đệ có một thân nồng đậm Thái Dương hỏa tính, vậy mà lại không tu Xích Viêm pháp, thật đáng tiếc. Ngươi tu hành trên Kê Quan lĩnh, ta ngẩng đầu có thể nhìn thấy cả, đặc biệt là buổi tối, cách tu hành khác hẳn với chúng ta." Hà Kim Đấu có hơi tiếc nuối.
Hai người nói chuyện chốc lát, Triệu Phụ Vân mới rời đi.
Hắn về tới Kê Quan lĩnh, tỉ mỉ cảm nhận huyền diệu trên Xích Viêm thần đăng.
Ngoại trừ những phù văn pháp ý nguyên bản ngưng khắc trên đèn thì còn có pháp ý khác như Phá Vọng, Động Sát. Trong đó hắn cảm thấy huyền diệu nhất là một loại cảm giác có thể đáp lại lời kêu gọi của người khác.
Cảm giác này rất vi diệu, không thể nói rõ được, như thể có một đám ý thức của mình đang dần lớn mạnh trên ngọn đèn, có thể nghe hiểu tiếng kêu gọi của người khác. Hắn gọi một đạo pháp ý này là Thần Ứng. Đây là loại năng lực mà phải tu hành đến cảnh giới rất cao, tâm linh thăng hoa đến trình độ cực cao mới có thể cảm giác được.
Mà sức lửa thiêu đốt lại thoáng cái tăng thêm mấy cấp độ, giúp hắn càng hiểu rõ chi tiết thêm về hỏa diễm, ngự hỏa cũng đã vào cấp độ nhập hóa.
Trong lòng của hắn nảy sinh một loại xúc động. Hắn nhắm mắt, tỉ mỉ nghĩ đến những điều cần chú ý khi hỏa độn. Nhập định nửa canh giờ sau, cảm thấy có lẽ không có vấn đề gì, trên người hắn đột nhiên tuôn ra hỏa diễm. Sau đó cả người hắn bắt đầu hóa thành ngọn lửa bốc cháy trong Quan Tinh động, quần áo lập tức bị đốt rụi, còn người hắn thì biến mất không còn thấy nữa.
Qua một lúc lâu, ngọn lửa kia thu lại, lần nữa hóa thành hình người, nhưng là toàn thân trần truồng.
Hắn thở phì phò, trong lòng hưng phấn không thôi.
Năng lực ngự hỏa này đã giúp hắn hóa thành lửa, cũng được gọi là hỏa độn, chỉ là còn cần luyện tập. Ở tình huống hóa thành lửa, lại có thể nhanh chóng chạy đi xa mới được coi là hỏa độn.
Lửa cháy phiêu hốt vô hình, sau khi hóa lửa trong hư không sẽ như lông vũ bay trong gió, có một loại không có điểm tựa. Chỉ là hỏa độn pháp trong Thuần Dương bảo điển có pháp môn khống chế bản thân sau khi hóa thành lửa và một số pháp môn rèn luyện khác nữa.
Để luyện tập hỏa độn, hắn dứt khoát không mặc quần áo nữa mà ngưng hóa hỏa diễm thành quần áo, cả người như thể đang bị thiêu cháy.
Hắn nhập định tu hành một ngày, sau đó bắt đầu luyện tập hỏa độn. Rất nhanh, hắn đã có thể hóa lửa, biến thành hỏa long bay trong hư không, cũng có thể hóa thành chim lửa bay lượn, lại có hóa thành tia lửa dùng tốc độ cực nhanh mà bay mất. Chẳng qua hắn vẫn cảm thấy tốc độ này không tính là nhanh, còn muốn loại độn pháp nhanh hơn nữa.
Vì vậy hắn lại đi Tàng Pháp lâu tìm kiếm độn pháp.
Độn pháp có rất nhiều, đủ loại, nhưng hắn nhìn giới thiệu các loại hỏa diễm độn pháp lại phát hiện hỏa độn pháp vốn không được xưng là nhanh, muốn nhanh thì bắt buộc phải kết hợp với nhiều thứ khác.
Như trong Ngũ Hành độn pháp, có rất nhiều loại độn pháp vốn không đủ nhanh. Đương nhiên nếu có thể ngộ đại đạo thì Ngũ Hành độn pháp lại có chút vô dụng, dụng công vô ích.
Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ tới thủy độn pháp của Tuân Lan Nhân, cái loại lặng yên không một tiếng động kia đạt đến cảm giác huyền diệu tỉ mỉ rồi.
Triệu Phụ Vân chưa từng nhìn thấy Tuân Lan Nhân luyện pháp nhưng mỗi lần gặp nàng lại cảm thấy nàng lại tiến bộ.
Trong lúc hắn đang lựa chọn độn pháp, chợt nghĩ tới hai môn độn pháp truyền thuyết Thần Thoại trong ký ức.
Một là tâm quang độn pháp của Phật môn, còn lại là túng địa kim quang, được xưng là tâm đến thân đến, động niệm liền tới. Sở dĩ hắn nghĩ đến độn pháp này là vì trên Xích Viêm Thần viêm của hắn có huyền diệu Thần Ứng. Còn độn quang túng địa kim quang lại không phải mới vừa nghĩ tới, mà trước kia hắn đã sớm nghĩ tới rồi. Bên trong phù lục hắn kết có Pháp Tính quang, đương nhiên sẽ nghĩ tới loại độn pháp này.
Chẳng qua hai môn độn pháp ngày sau có lẽ hắn sẽ tự khai phát lấy, hoặc có lẽ trong sơn môn có mật pháp không truyền lưu liên quan đến loại độn pháp này cũng nên?
Hắn nhìn những loại độn pháp trước mắt, có Hỏa Long độn pháp, Hỏa Điểu Tường Không thuật, Vũ Hỏa thuật, Túng Đăng thuật...
Lúc hắn nhìn thấy Túng Đăng thuật, không khỏi rút bí tịch kia ra xem. Hắn phát hiện độn pháp này có chút đặc biệt, có thể giúp người ẩn tàng trong ngọn đèn, từ ngọn đèn này nhảy qua ngọn đèn khác mà đi. Mấu chốt của độn pháp này là phải có được cảm giác với những ngọn đèn xung quanh.
Triệu Phụ Vân chợt nảy sinh chút ý tưởng, nếu có thể cảm ứng được ngọn đèn là có thể tung nhảy mà đi, vậy nếu đèn này ở một nơi xa xôi khác thì sao?
Có thể nhảy qua được không?
Nếu mình tế luyện ra được một ngọn pháp đăng, giấu ở một nơi an toàn, đến lúc gặp nguy hiểm có thể thi triển Túng Đăng thuật chui về ngọn pháp đăng của mình?
Hắn cầm lấy độn pháp này tỉ mỉ đọc, phát hiện Túng Đăng thuật này có chút thần diệu. Chỉ là không phải tu sĩ hỏa pháp bình thường nào cũng có thể tu thành được. Bởi đây là một loại pháp thuật Thần Linh thi triển, hoặc nói là Thần Thuật cũng được.