Nhân Sinh Của Tôi Và Cô ấy

Chương 9



9.

Nhưng vừa mới tới giữa trưa, bên ngoài đã xảy ra chuyện.

Ông Hạ—

Đã qua đời.

Khi thấy tin này, trong nháy mắt tay chân tôi tê dại, cả người như rơi vào hầm băng.

Rõ ràng t.ử kiếp đã qua 4 tuần, rõ ràng ông cũng không đi xe ra cửa.

Vì sao… vẫn xảy ra chuyện?

“Bé con, ông già ta vừa gặp con đã cảm thấy có duyên rồi, thấy con bị thằng cháu hư đốn của ông làm bị thương khiến ông cảm thấy rất có lỗi, hay là con đến nhà chúng ta đi, có ông nuôi con, sau này con không phải chịu khổ nữa…”

Tình cảnh trong phòng bệnh hôm ấy vẫn còn ngay trước mắt.

Người đàn ông cười vui vẻ, mái tóc đã hoa râm nhưng cơ thể vẫn cường tráng, tinh thần phấn chấn vẫn luôn an dưỡng trong bệnh viện.

Tại sao lại đột ngột lên cơn đau tim mà c.h.ế.t?

Đến tột cùng là do vận mệnh hay —-

Bị g.i.ế.t?

Trong khoảnh khắc hai từ này hiện lên trong tâm trí, tôi rùng mình.

Nếu cái c.h.ế.t của ông Hạ không phải tự nhiên mà là do có người sắp đặt…

Và ngay lập tức, suy đoán của tôi đã được xác nhận.

Du Uyển có gì đấy không ổn.

Từ sau chuyện tiểu thuyết, Du Uyển bắt đầu né tránh tôi và Hạ Sính.

Mỗi ngày đều về nhà rất muộn, nếu không phải đi thư viện học thì là tới chỗ ông thăm nom.

Thế nên tối qua, người cuối cùng gặp ông Hạ là Du Uyển.

“Chờ chút!”

Nghe thấy tiếng tôi, bước chân Du Uyển lên cầu thang rõ ràng chậm lại.

Sau đó cô càng nện bước nhanh hơn, phảng phất như có ma quỷ đeo đuổi.

Rất bất thường.

Tối qua sau khi trở về từ bệnh viện, Du Uyển vẫn luôn hồn bay phách lạc.

Sau đó tự nhốt mình trong phòng, ngay cả đi học cũng xin nghỉ.

Khi ăn sáng, Hạ Sính có nói tôi rằng cô ấy không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Du Uyển!”

Tôi sải bước lên cầu thang, ba bậc gộp làm một kéo tay Du Uyển.

Cả người Du Uyển giật một cái, cứng đờ không dám xoay người.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ông Hạ c.h.ế.t không phải là ngoài ý muốn phải không? Cậu đã thấy gì?!”

Du Uyển không trả lời, cố gắng thoát khỏi tay tôi nhưng sức lực quá yếu ngược lại khiến mình đứng không vững, lảo đảo như cành liễu trước gió.

Tôi cố dịu giọng, gần như cầu xin: “Tôi không muốn ép cậu, nhưng việc này liên quan tới m.ạ.n.g người, liên quan tới sự ra đi của ông Hạ. Ông ấy là ân nhân của tôi, tôi muốn làm cho ra lẽ.”

Mà Du Uyển chỉ lắc đầu, không dám nhìn lên, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

Rõ ràng cô ấy biết gì đấy nhưng lại không chịu nói.

Vì sợ hay là vì muốn trốn tránh điều gì?

Tôi hít thở chậm lại, cố gắng dỗ dành: “Nghe tôi nói này, tôi dám chắc chắn là cái c.h.ế.t của ông Hạ có người cố ý gây ra, người đó đang lừa dối mọi người, hiện tại vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tôi nhất định phải bắt được hắn, báo thù cho ông Hạ.”

“Du Uyển, bất kể là đã xảy ra chuyện gì, cậu đều có thể nói với tôi, trách nhiệm để cho tôi gánh vác, tin tôi được không? Tôi sẽ không hại cậu, tôi chỉ cần sự thật mà thôi.”

Nhưng Du Uyển càng giãy giụa, mặt trắng bệch.

“Du Uyển!”

Tôi nhịn không được cao giọng, trên tay càng thêm dùng sức: “Rốt cuộc cậu đang giấu giếm cái gì? Cậu còn muốn làm người câm tới khi nào nữa? Cậu không có suy nghĩ của mình à? Nói chuyện đi!”

Du Uyển đau tới hít một hơi sâu, cuối cùng cũng quay đầu lại, mắt phiếm hồng: “Cậu chẳng hiểu gì cả…”

Cô nỉ non, cơ thể run rẩy dữ dội, cảm xúc bùng nổ: “Cậu chẳng hiểu cái quái gì cả! Đừng làm phiền tôi nữa được không?!”

Lần đầu tiên nhìn thấy Du Uyển như vậy, tôi nhất thời sững người.

Du Uyển cũng ngớ ra, nhanh ch.óng rũ mắt xuống: “Chuyện nhà họ Hạ cậu đừng xen vào, đây không phải thứ cậu có thể thay đổi, cậu không làm được gì đâu.”

Mà tôi còn ngẩn ra, hồi lâu mới thả tay, buông thõng bên người.

Sau đó lặng lẽ quay người, bước xuống cầu thang.

Một người đi lên.

Một người đi xuống.

Không còn giao thoa.

“Cố Khương!”

Du Uyển đưa tay ra trong vô thức: “Tôi… tôi xin lỗi.”

Nhưng tôi chỉ dừng lại một chút, khẽ nghiêng đầu nở nụ cười với cô:

“Cậu đi chec đi.”