Nhưng giây tiếp theo, di động rơi “bụp” trên mặt đất.
Du Uyển chỉ kịp cảm thấy cổ bị thít c.h.ặ.t, cô bị Hạ Sính bóp cổ.
“Du Uyển, cô còn tí liêm sỉ nào không? Gửi đi rồi thu hồi, chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t vui lắm nhỉ! Không quyến rũ đàn ông thì cô c.h.ế.t à?!”
“Cô với nó mới quen được bao lâu mà đã dốc hết tâm can rồi? Chỉ vì nó giúp cô một chút ư? Có thế đã thu phục được cô rồi à? Cô đói khát, thiếu thốn đàn ông đến thế sao?!”
Dạ dày như bị lửa đốt cháy, nóng ruột quay cuồng, Du Uyển cảm thấy mình sắp không thở nổi.
Rõ ràng trước đây, điều nhục nhã hơn cô cũng đã trải qua, chịu đựng nhưng sao lần này nó lại tủi hờn và tuyệt vọng đến thế.
“Tại sao… với tôi thì không được...”
Cái gì?
Sau một hồi gầm thét đ i.ê.n khùng, Hạ Sính thì thầm như đang nỉ non điều gì đó.
Nhưng giọng hắn quá nhỏ và khàn, Du Uyển nghe không rõ.
Cô biết Hạ Sính ghét cô, hận cô.
Hắn nói người nhà cô hại c.h.ế.t anh ruột của bố hắn, người bác cả đã nuôi lớn hắn từ tấm bé.
Vì vậy, hắn sống là để hành hạ, t.r.a t.ấ.n cô, hắn muốn cô cũng phải đau khổ và lạc lối như hắn.
Thế nên cô đóng kín tất cả hạnh phúc của mình, để không liên lụy tới ai.
Nếu chống lại…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi nói cho cô biết, rời khỏi nhà họ Hạ, rời khỏi tôi, cô chả là cái thá gì.”
Lời nói khắc nghiệt như d.a.o cứa vào trái tim cô đau đớn.
Người nắm chuôi d.a.o còn vừa cười vừa xoay nó.
Phản kháng, vô ích thôi.
Cô chỉ là đứa con gái mồ côi được nhà họ Hạ ban ơn tha thứ, ra mặt nhận nuôi, sống tạm bợ ở ngôi nhà này.
Trừ cái này ra, cô chỉ còn hai bàn tay trắng, ngay cả bản thân cũng không bảo vệ nổi nói gì tới người khác.
Nên Cố Khương….
“Sinh mạng của cô vốn là một biển c.h.ế.t không d.a.o động, mà cậu chính là bọt nước khiến biển dậy sóng.”
Dần tỉnh lại từ cơn choáng do đại não thiếu oxy, Du Uyển thấy trên tay Hạ Sính xuất hiện một cuốn vở màu hồng nhạt.
Cuốn tiểu thuyết của cô.
Trên Wechat cô đã lừa Cố Khương, cô vẫn đang viết tiếp nó.
Từng nét b.út giấu dưới gối nằm, là bí mật thầm kín nhất của cô.
Hạ Sính xông vào phòng ngủ của cô, lật tung mọi thứ, khiến bí mật của cô bị lộ ra ngoài.
Mà hắn đang dùng ngữ điệu châm chọc đọc diễn cảm, đọc chính đoạn tối qua cô vừa viết.
“Cô từng so sánh kỹ càng giữa yêu và thích. Có ham muốn chiếm hữu với anh là thích, mà cho rằng anh đáng tin cậy là yêu. Nếu không thể ở bên anh mà cảm thấy bất hạnh chính là thích, thì tha thứ cho lỗi lầm của anh gọi là yêu…”
“Nhưng suy cho cùng, cô phát hiện nó tựa như đặc thù của 12 cung hoàng đạo, khái niệm yêu và thích cũng dễ dàng bị nhầm lẫn. Nhưng cô vẫn cố chấp cho rằng hai điều này khác nhau…”
“Yêu giống như nhìn thẳng vào mặt trời, còn thích như ngắm nhìn mặt trăng, một cái mãnh liệt ch.ói mắt, một cái dịu dàng vui vẻ.”
“Mà anh chính là ánh trăng. Ánh trăng của cô…”
Đọc tới câu cuối cùng, ngữ khí của Hạ Sính đã trở nên lạnh như băng, kết thúc bằng sự im lặng.
Là bão táp trước yên lặng.
“ “Anh” là chỉ Cố Khương?”
Cuối cùng Hạ Sính đã hỏi câu hỏi đó.
Du Uyển chỉ cảm thấy m.á.u cả người bị rút cạn nhưng cô vẫn dùng hết sức lực để lắc đầu.
“Không phải.”
Cô cố gắng nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt kia, dùng giọng điệu run run để biện giải: “Đó chỉ là tình tiết trong tiểu thuyết không liên quan gì tới hiện thực cả.”
“Thật sao?”
Hạ Sính lại cười, cười lạnh lùng tựa như ma quỷ: “Tôi không quan tâm, dù cô có thích ai đi nữa thì cô vẫn là “em gái” yêu quý của tôi.”
“Còn sống thì đừng mơ rời xa. Kể cả c.h.ế.t cũng phải chôn cạnh tôi.”