Nhân Sinh Của Tôi Và Cô ấy

Chương 12



[Du Uyển: Cố Khương.]

[Du Uyển: Tôi biết, thực ra cậu là con gái.]

[Du Uyển: Biết ngay từ đầu.]

Thấy tin nhắn này, tôi hơi nhíu mày, gõ phím trả lời.

[Cố Khương: Thì sao?]

Đối phương gần như trả lời ngay lập tức.

[Du Uyển: Thực ra, tôi cũng là người sống lại.]

14

Mở cửa phòng ngủ, Du Uyển đứng ngay cửa.

Đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân ướt sũng.

Cô ấy ngước lên nhìn tôi, câu đầu tiên cô nói là: “Tại sao... cậu lại tặng bông hoa đó cho tôi?”

15

Du Uyển, cũng là người sống lại.

Giống như tôi.

Thậm chí, thời điểm sống lại còn sớm hơn tôi.

Kiếp trước, cha mẹ Du Uyển mời bác của Hạ Sính đi câu cá.

Kết quả là con thuyền không may gặp sự cố, bác Hạ Sính vốn có thể thoát nạn, nhưng vì cứu cha Du mà cả hai đều c.h.ế.t đuối.

Mẹ Du là người duy nhất được cứu lên nhưng không lâu sau đó cũng buồn bực mà qua đời, để lại Du Uyển mười tuổi cô độc trên đời.

Bác Hạ Sính là con trai cả của ông Hạ, cũng là anh ruột của bố Hạ Sính.

Ông ấy không kết hôn và cũng không có con nối dõi nên luôn coi Hạ Sính như con trai ruột.

Hạ Sính và bác cả tình như cha con, cái c.h.ế.t của bác là cú sốc lớn đối với hắn.

Du Uyển luôn tin rằng, chính gia đình cô đã hại c.h.ế.t bác Hạ Sính.

Cô vô cùng áy náy với ông Hạ và Hạ Sính.

Bởi vì trước khi ra biển, là do cô luôn nài nỉ muốn câu một con cá màu hồng để nuôi.

Sau sự cố đó, cô cứ nghĩ mãi, phải chăng cha mẹ vì muốn thỏa mãn mong ước này của mình nên mới tạo ra cuộc hành trình này và dẫn đến bi kịch ngày hôm ấy...

Tất cả đều là lỗi của cô.

Hạ Sính ghét cô, hành hạ cô, trả thù cô, cũng là điều đương nhiên.

Huống chi, Hạ Sính còn là mối tình đầu thanh mai trúc mã của Du Uyển.

Nên cô nhẫn nhịn.

Chỉ cần nhắm mắt, bịt tai lại là được.

Chỉ cần đứng ngoài cuộc, không để ý đến bất cứ ai thì sẽ không đau khổ.

Sau đó, tôi xuất hiện, một thiếu niên diễn xiếc ảo thuật vô tội, bị Hạ Sính hại thành t.à.n p.h.ế.

Chờ tới khi Hạ Sính phát hiện tôi giả trai, lại lợi dụng tôi muốn thu hút sự chú ý của Du Uyển.

Lúc đó, Du Uyển cũng cảm thấy bất an và thất vọng. Cô ấy nhận ra mình có thể đã mắc hội chứng Stockholm.

Đồng thời cô cũng rõ ràng, tôi chỉ là món đồ chơi để Hạ Sính đùa giỡn lúc nhàn rỗi.

Đồng bệnh tương liên nhưng bất lực.

Điều cô ấy có thể làm là cố gắng không để ý tới tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho đến khi Hạ Sính cố ý cầu hôn tôi trước mặt Du Uyển.

Khoảnh khắc đó, Du Uyển không hiểu tại sao mình lại khóc.

Ghen tị, hoảng sợ, lo lắng mất đi, những cảm xúc này dành cho Hạ Sính đều là thật.

Nhưng chút ít tôn nghiêm còn lại nơi đáy lòng đang vỡ vụn cũng là thật.

Đúng vậy, cô thật sự vô dụng, giả bộ thanh cao, giả dối.

Cô ấy hèn nhát, bất lực đến mức không thể cứu nổi.

Sau đó, Hạ Sính nói với cô ấy, tôi tự chọn rời đi.

Phải rất lâu sau cô ấy mới biết, thực ra tôi bị Hạ Sính đuổi đi trong đêm.

Và, tôi c.h.ế.t t.h.ả.m.

Tiếp đó, Du Uyển ngoài ý muốn phát hiện ra âm mưu năm đó của bố Hạ Sính—

Kẻ hại c.h.ế.t bác cả của Hạ Sính và cha mẹ cô chính là bố ruột của hắn.

Lý do đằng sau vừa sáo rỗng lại vừa trực tiếp: Để giành quyền thừa kế.

Nhưng điều khiến Du Uyển tuyệt vọng hơn là, Hạ Sính đã biết sự thật này từ đầu.

Dù vậy, hắn vẫn chọn giả vờ không biết.

Để cô phải mang cảm giác tội lỗi và áy náy này suốt đời.

Chỉ để cô cũng đau khổ như hắn.

Hạ Sính nói hắn yêu cô, nhưng đây thật sự là yêu sao?

Tại sao tình yêu đó còn vặn vẹo hơn cả hận thù, còn đớn đau hơn cả cái c.h.ế.t.

Không thể chấp nhận hiện thực, Du Uyển hoàn toàn sụp đổ, dưới cơn mê mang lao vào dòng xe cộ qua lại.

Sau đó, cô ấy được sống lại, vài ngày trước sinh nhật mười bảy tuổi của Hạ Sính.

Với việc này, Du Uyển chỉ cảm thấy mơ hồ.

Cô không biết sau khi sống lại mình nên làm gì, trả thù sao? Trả thù thế nào?

Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Du Uyển vẫn là dùng tình yêu để trả thù.

Gặp dịp thì chơi, để Hạ Sính mãi mãi không có được trái tim cô, đau khổ cả đời.

Rồi cuối cùng cũng đến sinh nhật mười bảy tuổi của Hạ Sính.

Và tôi đã bước về phía cô ấy.

16.

“Có lẽ xuất phát từ sức hút giữa đồng loại, khi cậu tiếp được bó hoa mà Hạ Sính ném đi, không ngã xuống từ trên tháp người và bị thương giống như kiếp trước.”

“Ngay lúc đó, tôi đã nhận ra cậu cũng được sống lại.”

“Khoảnh khắc đó không hiểu vì sao, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ chưa từng có trước đây.”

“Tôi sợ cậu, không dám ngước nhìn cậu, sợ cậu chú ý đến tôi, sợ cậu trả thù tôi.”

“Tôi cũng cho rằng nhất định cậu sẽ báo thù

Như là cướp Hạ Sính và trả thù tôi bằng một cách tàn nhẫn nhất, khiến tôi phải trải qua nỗi thống khổ của cậu ở kiếp trước.”

“Nhưng cậu, tại sao... lại tặng bó hoa đó cho tôi?”

“Tại sao cậu lại dịu dàng như vậy?”

“Thậm chí tôi còn đê hèn mà nghĩ rằng, có lẽ đó cũng là kế mê hoặc của cậu, mục đích chính là đắp nặn hình ảnh lương thiện của mình trước Hạ Sính nhắm chiếm được trái tim anh ta.”

“Nhưng cậu vẫn giả trai, không hề lấy lòng Hạ Sính, mà thực lòng, đang bảo vệ tôi.”