Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 56: Chim non rời tổ



Gần đây, nhờ con gái mà Xuân Sơ Trân trở thành nhân vật nổi đình đám ở phòng đánh bài.

Mấy người bạn chơi cùng ai cũng tò mò về kết quả thi của Xuân Tảo, nghe được điểm số thì ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên. Tin tức truyền đi nhanh chóng, đến mức mỗi lần đi chợ mua đồ, bà cũng bị người ta giữ lại để hỏi han.

Hôm nay cũng vậy, vừa mới tụ bàn, còn chưa kịp xếp bài xong thì đã có người tò mò hỏi: “Sơ Trân này, cuối cùng Xuân Tảo nhà bà chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại thế?”

Xuân Sơ Trân mỉm cười, giọng điệu điềm đạm: “Nó đăng ký ngành Luật ở Bắc Đại.”

Cả bàn lập tức xôn xao:

“Học luật thì tốt quá! Sau này vào toà án làm việc, coi như cầm chắc bát vàng rồi.”

“Làm luật sư cũng kiếm bộn tiền đấy, chẳng phải có mấy cái hãng luật gì đó rất nổi tiếng sao?”

“Ôi trời, sao cả hai đứa con gái nhà bà giỏi giang thế nhỉ? Đứa lớn thì vào Đại học F, đứa nhỏ thì đỗ Đại học Bắc Kinh. Khi nào bà ra sách chia sẻ bí quyết nuôi dạy con cái đi chứ!”

“Tôi thấy từ bé Xuân Tảo đã thông minh rồi, đạt được thành tích này cũng chẳng có gì bất ngờ.”

“Theo tôi là do gen nhà bà tốt đấy! Cả hai đứa con gái đều xinh đẹp thông minh. Nhìn bà dạo này về quê thắng được bao nhiêu ván của chúng tôi kìa!”

“Đúng thế…”

Xuân Sơ Trân cúi mắt, làm bộ điềm nhiên xếp bài: “Thôi thôi, đừng tâng bốc tôi nữa. Chủ yếu vẫn là do con bé chăm chỉ học hành. Tôi chỉ lo cơm nước dọn dẹp cho nó thôi, chứ có kinh nghiệm gì mà chia sẻ đâu.”

Thím Trần bán tạp hóa ngồi góc trái liếc nhìn bà: “Tôi hỏi chút, Xuân Tảo có người yêu rồi phải không?”

Xuân Sơ Trân ngước mắt lên: “Hử?”

Thím Trần nháy mắt ra vẻ hiểu chuyện: “Ngày nào tôi cũng thấy một cậu đẹp trai đưa đón con bé. Có lần còn ghé mua nước và kem ở chỗ tôi nữa.”

Xuân Sơ Trân bật cười bất lực: “À, đúng vậy. Thằng bé học chung cấp ba với nó, thích nó lâu lắm rồi. Hè vừa rồi thì chính thức hẹn hò. Con cái lớn rồi, tôi cũng chẳng quản nổi nữa.”

Mấy người bạn chơi bài lập tức tò mò: “Thế thằng nhóc đó học hành thế nào? Nhà bà mà vừa ý thì chắc không tệ đâu nhỉ?”

Xuân Sơ Trân bình thản đánh ra một quân bảy sách, giọng như chẳng mấy để tâm: “Nó còn học giỏi hơn cả Xuân Tảo. Là thủ khoa khối tự nhiên năm nay đấy.”

Thím Trần trợn mắt: “Thủ khoa á? Có phải cái cậu được 726 điểm rầm rộ khắp các nhóm WeChat không?”

Xuân Sơ Trân gật đầu: “Ừ, chính nó đấy.”

“Trời ơi, nhà bà đúng là tổ tiên phù hộ mà!”

Lại có người thắc mắc: “Vậy cậu ta chọn trường nào? Một đứa vào Thanh Hoa, một đứa vào Bắc Đại à?”

“Haiz, nó theo con bé nhà tôi đăng ký Bắc Đại luôn rồi.” Xuân Sơ Trân cười không khép nổi miệng: “Nghe bảo ngành nó chọn cũng xịn lắm. Lúc nộp hồ sơ, Bắc Đại còn bảo nó thích gì cứ chọn thoải mái, tặng thêm mấy chục triệu tiền thưởng. Chưa đi làm đã có tiền, đúng là học giỏi thì cái gì cũng khác.”

Cả bàn lại xôn xao, ai nấy trầm trồ ngưỡng mộ.

Mọi người gần như không còn tâm trí chơi bài nữa, hết người này đến người kia hỏi han không ngớt, Xuân Sơ Trân cũng vui vẻ trả lời. Đúng lúc ấy, có tiếng gọi ngoài cửa.

Đó là bác Lý ở phòng phát thư của khu chung cư. Bác cầm cao một phong bì màu đỏ thẫm của EMS, thở hổn hển: “Sơ Trân ơi! Giấy báo nhập học Bắc Đại của Xuân Tảo đến rồi này!”

Xuân Sơ Trân sững sờ, vội đứng dậy đi nhận.

Chỉ chốc lát sau, cả sáu bàn đánh bài đều đổ dồn đến xem, vây kín như nêm, trầm trồ không ngớt.

Bà nhận lấy phong thư đỏ rực rồi cầm lên ngắm nghía, tim đập rộn ràng như sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực.

Cố nén cảm giác nóng ran nơi khóe mắt, bà phấn khởi tuyên bố: “Hôm nay tiền bàn tôi bao hết!”

Cả phòng bài hò reo chúc mừng, bà ôm chặt phong thư trước ngực, vội vã chào mọi người rồi nhanh chóng rời đi, mang nó về nhà.

Nắng hè rực rỡ ùa vào mặt.

Có lẽ ánh sáng bên ngoài quá chói chang, chứ sao sống mũi bà lại cay cay thế này.

Bao cảm xúc ùa về.

Bà cố kìm những giọt nước mắt đang dâng trào, bước vào hành lang mát rượi, lên mấy bậc cầu thang, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa mà đưa tay quệt mặt.

Cảm xúc chồng chất khiến đầu gối bà như nhũn ra. Bà đứng lặng, nước mắt không ngừng rơi, vừa thổn thức vừa nhìn phong thư đỏ thẫm trong tay, không dám để quá gần, sợ nước mắt làm ướt nó.

Về đến nhà, ngồi xuống sô pha, bà mới dần bình tĩnh lại.

Nhìn quanh bốn phía, chồng đi làm, con gái lớn chưa về, con gái út đi làm thêm.

Ngôi nhà trống trải, chỉ còn ánh sáng và bóng tối cùng với bà. Đột nhiên, bà nhận ra mình chẳng có ai để chia sẻ niềm vui ngay lúc này.

Bà vò đầu, vừa hạnh phúc vừa có chút cô đơn.

Lau khô tay và mặt, bà không vội mở phong thư mà sắp xếp lại bàn trà, đặt nó ngay ngắn ở vị trí trung tâm rồi đứng lên.

Nghĩ một lát, bà lại cầm nó lên, mang vào phòng Xuân Tảo rồi đặt lên bàn học. Bà chỉnh đi chỉnh lại góc độ, đến khi chắc chắn con bé vừa mở cửa là nhìn thấy ngay mới yên tâm rời đi.

Trước khi ra ngoài, bà đột nhiên quay lại, cầm phong thư trên tay ba lần rồi đặt trước di ảnh của cha mình bên bàn thờ.

Trong bức ảnh đen trắng, ông cụ tóc đã bạc, ánh mắt hiền hòa, nếp nhăn hằn rõ, miệng cười rạng rỡ.

Bà thành kính thắp một nén nhang, nhìn làn khói lượn lờ, vừa cười vừa nghẹn ngào: “Ông già ơi, suýt nữa con quên mất, vẫn còn người có thể chia sẻ niềm vui với con đây.”

Bà giơ phong thư lên: “Ông xem, hai đứa cháu gái nhà mình, đứa nào cũng giỏi giang.”

“Nhưng nói đi nói lại, con gái ông vẫn giỏi nhất.”

“Hồi đó ông mắng con dữ lắm, nói con không lo sự nghiệp, nuôi con chẳng được nhờ, còn bảo con không thể so với anh trai. Giờ thì ông nhìn tờ giấy này mà nói lại đi, rốt cuộc con có chọn sai không?”

***

Trước khi vào bếp nấu cơm, Xuân Sơ Trân đặt giấy báo nhập học lên bàn trà, như vậy ai về nhà trước cũng có thể nhìn thấy ngay.

Trong lúc ninh canh, bà vẫn không yên tâm, thỉnh thoảng lại chạy ra khỏi bếp liếc nhìn hai lần, cứ như thể chỉ cần mình không để ý giấy báo nhập học sẽ biến mất theo cánh chim vậy.

Người đầu tiên về nhà là Xuân Tảo. Nhận được tin nhắn báo trước, cô đã đoán giấy báo nhập học sẽ về trong hai ngày này nên trên đường về lòng đầy mong ngóng.

Nhưng cô không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy ngay phong thư màu đỏ thắm đập vào mắt.

Cô hét lên một tiếng, còn chưa kịp thay giày đã lao tới, giơ cao phong thư lên đầu:

“Mẹ ơi——! Giấy báo nhập học của con về rồi nè!”

Trong tiếng ồn ào của máy hút mùi, Xuân Sơ Trân vẫn nghe thấy tiếng con gái gọi, vội vàng chạy ra, vui mừng đáp:

“Đúng rồi, mẹ vừa lấy về hồi chiều.”

Xuân Tảo giả vờ khóc huhu, ôm phong thư như ôm con búp bê mình yêu thích, hạnh phúc đến mức nhảy tưng tưng.

Xuân Sơ Trân cười nói: “Mở ra xem đi!” Bà cũng nôn nóng không kém.

Xuân Tảo lắc đầu: “Đợi ba về đã, cả nhà mình cùng mở.” Rồi lại hỏi: “Chị có về không ạ?”

Xuân Sơ Trân gật đầu: “Tối nay nó sẽ về, mẹ gọi cho nó rồi. Mẹ còn bảo ba đón cả bà ngoại sang nữa.”

Nghe vậy, mắt Xuân Tảo cong thành vầng trăng non: “Tuyệt quá! Vậy đợi cả nhà đông đủ rồi cùng mở!”

Bởi vì đây không chỉ là vinh dự của riêng cô.

Mà là của cả gia đình.

Nói xong, cô ngồi xuống sô pha cẩn thận ngắm nghía phong thư, nhìn ngang nhìn dọc mãi không chán, cuối cùng lại nhẹ nhàng đặt nó về chỗ cũ, háo hức chờ đợi giây phút cả nhà cùng mở ra.

Cô bật điện thoại lên, đúng lúc nhận được tin nhắn của Nguyên Dã.

Anh gửi một tấm ảnh kèm theo một câu hỏi: “Em nhận được chưa?”

Thoáng nhìn, cô đoán ngay đó là ảnh chụp mặt bên trong của giấy báo nhập học, cô vội vàng trả lời: “Anh thu hồi lại mau!”

Nguyên Dã: “?”

Xuân Tảo giải thích: “Em nhận được rồi nhưng chưa mở. Đừng cho em xem trước, kẻo lúc mở ra lại chẳng còn bất ngờ nữa.”

Biệt danh “Bé Cún Ngốc Bự” bên kia liền thu hồi tin nhắn ngay lập tức.

Xuân Tảo cười khẽ: “Sao nay ngoan thế?”

Nguyên Dã: “Hừ.”

Xuân Tảo: “Được rồi, chờ em mở ra xong sẽ chia sẻ với anh ngay, được không?”

Nguyên Dã: “OK.”

Không bao lâu sau, chị gái, ba và bà ngoại lần lượt về đến nhà. Dưới tiếng reo hò phấn khích của chị, Xuân Tảo cẩn thận mở phong thư, rút giấy báo nhập học ra. Xuân Sướng bật nắp chai champagne, hô vang phấn khích, cả phòng khách tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Cả nhà thay nhau chụp ảnh chung với Xuân Tảo cùng giấy báo nhập học rồi hớn hở khoe lên mạng xã hội.

Sau bữa cơm ăn mừng nho nhỏ, trong lòng Xuân Tảo vẫn nhớ đến Nguyên Dã đang ở một mình. Nhân lúc rảnh rỗi, cô ôm giấy báo nhập học lẻn vào phòng, gọi video cho anh.

Đầu bên kia bắt máy ngay lập tức, gương mặt tuấn tú của anh xuất hiện trên màn hình, đôi mắt lười nhác, giọng điệu trêu chọc: “Cuối cùng cũng đến lượt anh rồi à, đại minh tinh?”

Xuân Tảo á khẩu một giây rồi giơ giấy báo nhập học lên trước camera khoe với anh.

Nguyên Dã khẽ cười: “Anh nhìn thấy rồi.”

Xuân Tảo tò mò: “Còn của anh đâu?”

Nguyên Dã chuyển sang chế độ camera sau, quay cận cảnh mặt trong của giấy báo nhập học. Xuân Tảo cúi đầu so sánh với của mình, cau mày: “Hình như chỉ khác mỗi tên khoa thôi nhỉ?”

Nguyên Dã nhướng mày: “Em muốn khác chỗ nào?”

Xuân Tảo chẹp miệng: “Cứ tưởng giấy báo nhập học của Viện Nguyên Bồi sẽ sang xịn mịn hơn chứ.”

Giọng Nguyên Dã nhàn nhạt: “Ký túc xá biệt lập của bọn anh đã đủ sang xịn mịn rồi.”

Xuân Tảo nghẹn lời, dứt khoát cúp máy.

Ngay sau đó anh gọi lại. Khi cô bắt máy, đầu bên kia là gương mặt tươi cười đầy thích thú của anh.

Xuân Tảo híp mắt: “Bạn học Nguyên Dã, sinh viên Viện Nguyên Bồi danh giá, có chuyện gì vậy?”

Anh cười càng đậm hơn, hắng giọng một cái rồi làm bộ như cầm micro phỏng vấn: “Luật sư Xuân, kiểm sát viên Xuân, khi nào rảnh đi biển chơi đây?”

Xuân Tảo bặm môi, cố nhịn cười rồi đáp rất nghiêm túc: “Tôi cần bàn bạc với bạn thân Đồng Việt, sau đó xin phép ba mẹ đã.”

Nguyên Dã cau mày: “Sao nghe như cả một đoàn đi du lịch vậy?”

“Làm gì có! Chỉ có Đồng Việt và bạn trai cậu ấy thôi.” Xuân Tảo hừ nhẹ, “Em và cậu ấy đã hứa sẽ đi du lịch với nhau sau khi tốt nghiệp rồi, hứa trước cả khi quen anh đấy.”

“Với lại không có bọn họ đi cùng thì ba mẹ em đâu có cho bọn mình đi riêng.”

Nguyên Dã chớp mắt, gật đầu hai cái tỏ vẻ đồng ý: “Được.”

“Được rồi.”

“Rất được.”

“Cứ thế đi.”

Xuân Tảo bật cười, lộ ra hàm răng trắng đều: “Nè, sao em cứ thấy…”

Chưa kịp nói hết câu, ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ nhẹ, giọng chị gái cô vọng vào: “Ê cưng, khi nào mới trò chuyện với soái ca nhà bây xong hả? Ra uống champagne đi.”

Nguyên Dã nghe vậy thì khẽ bật cười.

Mặt Xuân Tảo nóng bừng, trừng mắt nhìn anh qua màn hình rồi bĩu môi: “Em ra ngoài ăn mừng đây, lát nữa nói chuyện sau nhé.”

Nguyên Dã dịu dàng cười: “Ừ, chúc mừng em, Xuân Tảo, chúc mừng em đã đạt được điều mình mong muốn.”

Xuân Tảo cong môi: “Chúc mừng anh, Nguyên Dã, chúc mừng anh cũng được như ý nguyện.”

“Cảm ơn.”

“Miễn lễ.”

“?”

“Thôi nhá, em cúp thật đây.”

“Ừ, gặp lại em sau.”

***

Bước ra khỏi phòng, trên bàn trà phòng khách đã đặt sẵn ba ly champagne cao, chất rượu màu vàng nhạt trong suốt tỏa ra hương thơm thanh nhã.

Xuân Tảo đảo mắt nhìn quanh: “Ba và bà ngoại đâu rồi ạ?”

Xuân Sướng vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Ba đi đưa bà ngoại về rồi. Ba mẹ con mình làm một ly trước nhé?”

Xuân Tảo liếc sang mẹ đang ngồi trên ghế sofa đơn bên trái, đôi mắt sáng rực: “Được ạ!”

Cô nhanh chóng bước qua bàn trà ngồi xuống, nâng ly lên nhẹ nhàng hít một hơi, hương cam quýt dịu dàng len lỏi vào khứu giác.

Cô nhìn hai người trước mặt: “Mình cụng ly nhé ạ?”

Xuân Sướng chặn tay cô lại, đặt ly rượu xuống: “Khoan đã, đừng vội, phải làm đúng trình tự đã.”

Rồi quay sang mẹ, làm động tác mời: “Mẹ có điều gì muốn nói không? Giờ là lúc thích hợp đấy ạ.”

Xuân Sơ Trân vẫn lặng lẽ nhìn con gái, cằm hơi run lên hai cái nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Chuyện năm ngoái, mẹ muốn nói lời xin lỗi con.”

Bà hít sâu, nâng ly lên: “Hôm đó mẹ quá nóng vội, không chỉ lục lọi đồ riêng tư của con mà còn nói rất nhiều lời khó nghe, làm tổn thương con cũng làm tổn thương cả Tiểu Nguyên.”

“Mẹ xin lỗi con.” Bà bổ sung thêm: “Chân thành xin lỗi con nhé, con gái.”

Mặc dù lời xin lỗi này đến muộn gần một năm, song sức nặng của nó không hề giảm, thậm chí còn sâu sắc hơn qua thời gian.

Hình ảnh ngày hôm đó vẫn còn rõ mồn một trong ký ức. Xuân Tảo cảm xúc ngổn ngang, vành mắt nhanh chóng nóng lên, cô vội vàng chớp mắt xua đi cảm xúc dâng trào rồi chính thức mở lời: “Mẹ, con cũng vậy. Những lời con nói lúc đó không phải điều con thực sự muốn nói. Xin lỗi mẹ…”

“Dù mẹ…” Bỗng nhiên cô cảm thấy không biết nên diễn đạt thế nào, lời giận dỗi thì dễ nói ra nhưng những lời chân thành lại luôn khó thốt lên, sợ rằng không đủ để bày tỏ lòng mình: “Dù bao năm qua con có hơi bị mẹ quản lý chặt chẽ quá…”

Cô bật cười giữa làn nước mắt.

“Nhưng con biết con thật lòng yêu mẹ, và cũng biết mẹ thật lòng yêu con.”

“Tóm lại là…”

Xuân Sơ Trân tiếp lời: “Mẹ biết.”

Hai chiếc ly chạm nhẹ vào nhau, như một cách hóa giải mọi hiểu lầm và gỡ bỏ những gánh nặng trong lòng.

“Trời ơi…” Xuân Sướng thở dài, rút một xấp khăn giấy đưa cho cả hai rồi tự mình cũng bắt đầu lau nước mắt.

“Ngày vui thế này, hai người đừng làm con khóc theo có được không?” Chị hít sâu, lau nhanh vài cái rồi mở đầu buổi tối tâm sự: “Nói sao nhỉ, chị gái em cũng có nhiều vấn đề lắm. Tảo Tảo, có chuyện mẹ vẫn luôn không cho chị kể với em.”

Mũi Xuân Tảo đỏ ửng, giọng nghèn nghẹn: “Chuyện gì ạ?”

Xuân Sướng điều chỉnh cảm xúc: “Thực ra mẹ cũng rất vất vả.” Chị quay sang liếc mẹ với đôi mắt hoe đỏ: “Trước khi sinh ra em, mẹ từng làm việc ở thư viện thành phố, còn vào cả biên chế. Khi chị còn nhỏ, bà ngoại chăm chị nhiều hơn nhưng số mẹ thật sự rất xui…”

Đôi mắt cô ánh lên những tia sáng lấp lánh: “Mẹ từng đặt vòng tránh thai nhưng vẫn dính vào tỷ lệ nhỏ xíu đó và mang thai em. Khi đó còn chính sách kế hoạch hóa gia đình, nếu mẹ sinh em thì sẽ bị đơn vị xử phạt và buộc thôi việc, vì thế mẹ cứ chần chừ mãi. Nhưng kéo dài mãi cũng không được, cuối cùng ba đưa mẹ đến bệnh viện tư siêu âm, nói rằng nếu là con trai thì giữ lại, nếu là con gái thì bỏ. Nhưng ngay khi bước ra khỏi phòng siêu âm, mẹ lại hoàn toàn thay đổi, quyết định sinh ra em. Trước đó ba tháng mẹ còn làm phẫu thuật lấy vòng một lần, thật sự chịu không ít khổ sở. Ba chúng ta đúng là quá đáng, khi biết chuyện ông ngoại rất giận, thường xuyên đến nhà cãi vã, trách mẹ đã được ông ngoại nuôi ăn học đàng hoàng mà lại chọn con đường như vậy. Còn ba thì sao? Không những không bênh vực mẹ mà còn lảng tránh. Cũng từ đó mẹ thay đổi, trở nên nghiêm khắc hơn với cả chị và em, cũng thường xuyên giận chó đánh mèo lên chị.”

“Nhưng chị cũng chẳng thể làm gì khác. Mẹ không cho chị kể, sợ em sẽ tự trách. Chị biết tất cả mọi chuyện nhưng không thể nói một lời. Chị sống trong áp lực, nhìn em khó chịu, nhìn mẹ đau khổ, chị cũng không chịu nổi.”

Chị vừa khóc vừa rút khăn giấy thấm nước mắt: “Thế nên chị chỉ có thể chạy trốn, nhân cơ hội học đại học mà rời khỏi ngôi nhà này càng xa càng tốt, mắt không thấy lòng không phiền.”

Xuân Sơ Trân cũng nghiêng đầu đi, im lặng thật lâu, sau đó quay lại với đôi mắt đỏ hoe, bà cười nhẹ, như thể cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng đè nén bao năm: “Giờ mọi chuyện cũng qua rồi. Hội bạn bài của mẹ bảo cuối cùng mẹ cũng vượt qua hết khổ rồi.”

—— Nhưng làm sao chỉ đơn giản là “vượt qua”? Hạnh phúc khi con cái trưởng thành không thể xóa nhòa hết những năm tháng khổ sở. Biết bao đêm nước mắt thấm ướt gối, biết bao lần ép mình phải mạnh mẽ, đối diện với ngày mai bằng nụ cười. 

Vì “trách nhiệm”, vì “thân phận”, cuộc sống rực rỡ bị phủ lên một màu xám xịt, chỉ có thể lấy con cái làm nguồn sáng duy nhất, mong rằng một ngày nào đó chúng sẽ tỏa sáng trên bầu trời của riêng mình, chiếu rọi đến mẹ để mẹ cũng có thể tìm lại ánh sáng đã mất, như được trở về những ngày tháng vô lo vô nghĩ.

Xuân Sơ Trân khẽ thở dài: “Lúc đó chủ yếu là không cam lòng, muốn chứng minh lựa chọn của mình không sai. Văn Thành ba các con không đáng tin, nếu các con không học hành tử tế, đi lầm đường, ai sẽ chịu trách nhiệm cho các con? Mẹ thật sự rất sợ các con sẽ giống như mẹ, chịu thiệt thòi, bị người khác ràng buộc, không có lựa chọn nào khác. Nghĩ đến việc bản thân mất biên chế, mẹ liền ép các con thi công chức để bù đắp tiếc nuối năm xưa. Nhưng năm qua mẹ cũng đã tự hỏi, làm mẹ như thế nào mới là đúng? Quả thật có nhiều điều mẹ làm không tốt nhưng cũng không biết tại sao những năm qua mẹ cứ như người đi vào ngõ cụt. Dùng lời ba các con nói, mẹ như bị điên vậy.”

Xuân Sướng khẽ trách mắng: “Ba còn không biết xấu hổ mà nói mẹ, chính ba cũng đâu có tốt đâu? Mười mấy năm qua ba có thèm quan tâm chuyện nhà cửa gì đâu, chỉ biết câu cá trồng cây, trưa tới đơn vị ăn cơm, tối cùng đồng nghiệp đi nhậu, tận hưởng biết bao. Mỗi lần mẹ trách ba, ba toàn trả lời qua loa cho có lệ, còn kêu mẹ khổ như thế này là do mẹ tự chuốc lấy, dù sao lỗi nào cũng đều là của mẹ hết còn ông ấy thì đóng vai người tốt dễ chịu thoải mái thế cơ mà. Trong cái nhà này chỉ có mình mẹ khổ sở gồng gánh thôi. Hồi nhỏ con từng thấy ba tốt hơn mẹ, ba hiền lại dễ tính, còn lén mua đồ ăn vặt cho tụi con nữa. Lớn rồi mới biết ba mới là người kém cỏi.”

Xuân Sơ Trân cười: “Con thừa lúc ba không ở đây mới nói xấu chứ gì?”

Xuân Tảo lạnh giọng: “Hừ, ba có về bây giờ thì con vẫn nói. Tối nay con sẽ “thảo phạt” ông ấy.”

Xuân Tảo vẫn yên lặng ngồi bên kia không nhúc nhích.

Giờ phút này cô mới tỉnh ngộ, vì sao tối hôm đó mẹ nói chính mẹ đã cứu mạng cô.

Vì sao mẹ lại quan tâm quá mức tới cảm xúc của cô, sợ cô đi nhầm lối.

Bởi những người trải qua đau thương mức độ khác nhau sẽ có cách đối xử với con cái khác nhau.

Có người sẽ đối xử dịu dàng với con cái, nhân từ như y sĩ vì muốn chữa lành những vết thương chồng chất từng có; Có người sẽ biến con cái thành bản sao của bản thân mình ngày trước, lấy đó làm cái cớ để khiển trách và phát ti3t; mà có người lại tạo ra một căn phòng an toàn tuyệt đối, chỉ muốn giữ con mình ở nơi đó để ngăn chúng khỏi sạt lở, bão tuyết, cuồng phong và thú dữ, cũng cố chấp cho rằng như vậy mới có thể giúp chúng đi tới nơi có ánh sáng.

Mẹ cô chính là kiểu người cuối cùng ấy.

Mẹ đã sai sao? Liệu đó không phải là “yêu” ư?

Người mẹ là siêu nhân, mẹ là người vĩ đại nhất.

Nhưng nếu tách riêng chữ “mẹ” ra thì chẳng phải đó chỉ là một người phụ nữ tần tảo vất vả nuôi con thôi sao?

Như vậy, trong tình huống này “tình thương của mẹ” nhất định phải hoàn hảo không có khuyết điểm gì ư?

Xuân Tảo lập tức hối hận, nước mắt như mưa, nghẹn ngào nói: “Mẹ ơi, thật ra mẹ không cần phải làm vậy…”

Nếu như mẹ cô cần phải tự huỷ cả tương lai của mình để cô có thể đến thế giới này, thì cô thà rằng không đến đây một chuyến. 

“Nói linh tinh gì thế!” Xuân Sơ Trân nghiêm giọng: “Lúc đó đi siêu âm, mẹ đã nghe thấy nhịp tim của con.”

Cho nên khi bước ra khỏi bệnh viện, nhìn thấy cây cối tốt tươi, hoa thơm ngập tràn ánh nắng và cả bầu trời xanh ngắt bên ngoài, sao bà có thể nhẫn tâm không cho con bé nhìn thấy khung cảnh tươi đẹp này được chứ?

Xuân Tảo khóc không thành tiếng: “Mẹ —— Con ôm mẹ một cái được không?”

Xuân Sướng cũng sụt sịt: “Con cũng muốn ôm…”

Hai cô con gái ôm chặt lấy mẹ, vừa khóc vừa cười.

Chim non rời tổ, đôi cánh đã cứng cáp.

Cuối cùng chúng cũng có thể tự do bay lượn giữa biển trời, mạnh mẽ và kiêu hãnh.

***

Chưa đến hai ngày sau, vào một buổi chiều rảnh rỗi, Xuân Tảo cùng Đồng Việt ra trung tâm thương mại làm nail.

Đối với những người xung quanh Xuân Tảo, mùa hè này dường như vừa rực rỡ vừa trọn vẹn.

Đồng Việt và “cún con” nhà cô nàng đã quay lại với nhau, đồng thời nhận được thư trúng tuyển từ Đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh như mong ước.

Chưa hết, cô nàng còn long trọng tuyên bố sẽ cùng tham gia vào “Hành trình ngắm biển” của bọn họ.

Ngồi lì bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng Xuân Tảo cũng có được bộ nail màu xanh kem siêu xinh được thiết kế riêng.

Xét về khoản thay đổi diện mạo, cô đúng là may mắn, từ lần đầu tiên cắt mái cho đến lần đầu làm nail, kết quả lúc nào cũng mỹ mãn.

Lúc đến chỗ Nguyên Dã, anh đang chơi game trên màn hình lớn trong phòng khách.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh lập tức dừng game, nhanh chân ra đón. Vừa định ôm bạn gái vào lòng âu yếm như mọi khi, Xuân Tảo đã giơ hai tay lên trước mặt anh.

“Ta-da——”

Nguyên Dã khựng lại khi nhìn thấy mấy đầu ngón tay xanh xanh lạ mắt.

Cô đưa tay đến ngang tầm mắt anh, năm ngón tay múa lượn, giọng đầy đắc ý:

“Đây là bộ nail đặc biệt em chuẩn bị riêng cho chuyến đi ngắm biển đó!”

Nhưng trọng điểm của Nguyên Dã lại không nằm ở đấy. Anh phấn khởi nhướn mày: “Ba mẹ em đồng ý rồi à? Nhanh vậy luôn?”

Xuân Tảo gật đầu như giã tỏi.

Cảm xúc lúc này quá đỗi dạt dào, lời nói hay nét mặt cũng chẳng đủ để diễn tả hết.

Không suy nghĩ nhiều, Nguyên Dã khom lưng bế bổng cô lên vai rồi vòng quanh phòng khách như khoe chiến lợi phẩm sau một cuộc săn lùng. Cuối cùng anh mang cô vào phòng ngủ, thả xuống giường.

Xuân Tảo rơi phịch xuống đệm mềm, cô bật dậy như lò xo, mặt đầy dấu hỏi: “Tự nhiên anh phát bệnh gì thế?”

Nguyên Dã đứng bên cạnh giường, anh mỉm cười nhàn nhạt, giọng đầy lý lẽ: “Tập trước xem nên ném em xuống biển như thế nào.”

“…” Xuân Tảo lập tức bừng bừng ý chí chiến đấu, vớ ngay cái gối bên cạnh ném thẳng vào anh. Nguyên Dã nhanh nhẹn né được, cô liền chộp thêm một cái khác, đứng trên giường nhắm thẳng vào đầu anh mà quất túi bụi.

Nguyên Dã vừa cười vừa tránh: “Ơ kìa, làm gì đó?”

Xuân Tảo ra tay không ngừng, nghiến răng nói: “Tập trước xem nên dùng nước biển với cát hắt vào mặt anh thế nào!”

Nhưng Nguyên Dã đâu phải hạng vừa. Anh chộp lấy cái gối trong tay cô, đồng thời vững vàng ôm ngang eo cô, đặt lại xuống giường rồi đè lên.

Thế giới như đảo lộn, tầm nhìn tối sầm trong giây lát. Đôi mắt sâu thẳm của anh dần áp sát, Xuân Tảo khẽ nín thở, chẳng thể thở nổi.

Anh hôn cô.

Môi lưỡi vừa ấm vừa mềm bao trùm lấy cô.

Hơi thở của anh ngày càng trở nên nặng nề, dường như chẳng còn thỏa mãn với việc chỉ quấn quýt trên môi, anh bắt đầu lướt đến chóp mũi, gò má rồi dần dần mở rộng phạm vi đến rìa tai. Nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng chậm rãi, xâm chiếm từng chút một.

Cách hôn của anh… thật sự quá đỗi lưu luyến.

Xuân Tảo như bị cơn nóng râm ran len lỏi vào từng thớ thịt, xuôi theo làn da mà bốc lên đến tận đầu.

Cô vừa bứt rứt vừa ngứa ngáy, đưa tay ôm chặt lấy vành tai mình.

Nguyên Dã dừng lại, lúc này mới để ý đến bộ nail nổi bật của cô. Anh nâng tay cô lên, đưa đến gần mũi ngửi thử: “Sao không có mùi gì nhỉ?”

Nhìn cứ như viên kẹo sữa vị việt quất, tròn tròn đáng yêu như được xếp ngay ngắn trong hộp thiếc, mở ra là tỏa hương ngọt ngào nức mũi.

“Thì nó vốn không có mùi mà.”

Xuân Tảo định rút tay về, nhưng Nguyên Dã lại nắm chặt hơn không cho nhúc nhích rồi hỏi tiếp: “Có độc không?”

Cô không chắc chắn lắm: “Chắc là… không có đâu.”

Nguyên Dã rũ mi, cúi xuống hôn lên đầu ngón tay có hình chim non màu trắng.

Xuân Tảo không kịp đề phòng, cảm giác như bị điện giật, tim run lên một nhịp, đầu ngón tay khẽ co lại nhưng ngay lập tức bị anh kéo về vị trí cũ rồi tiếp tục hôn lên ngón khác có hình bông hoa nhỏ.

Lồ ng ngực Xuân Tảo khẽ run lên, tâm trí chẳng khác nào bột bánh mì lên men, dần dần nở phồng ra trong lò nướng rồi lại mềm oặt xẹp xuống.

Khi anh hôn đến ngón áp út, cô đành vội chuyển hướng cảm xúc đang lan tràn: “Tự hôn chính mình có cảm giác thế nào?”

Nguyên Dã khựng lại, nhìn chằm chằm hình vẽ người nhỏ xíu trên móng tay cô, cau mày: “Đây là anh á?”

Xuân Tảo: “Ừ, đúng rồi đó.”

Nền trắng, tóc mái lượn sóng, hai mắt tròn xoe và cả viền môi cong cong, nhìn kiểu gì cũng thấy ngốc hết sức.

Nguyên Dã lập tức hất tay cô ra, chê bai: “Xấu quá, không nhận đâu.”

Kết quả bị cô búng một cái vào mũi: “Không cần hả? Vậy mai em đi tẩy luôn.”

Chàng trai liền nhìn cô chằm chằm, ánh mắt nóng rực đến mức làm họng cô khô ran, khẽ nuốt nước bọt một cái. Ai ngờ giây tiếp theo, anh cúi đầu, vùi hẳn mặt vào phần giao giữa cằm và cổ cô, ngang nhiên trút hết cảm xúc, vừa hôn vừa cắn loạn xạ. Môi anh ướt mềm, Xuân Tảo bị hôn đến mức vừa giãy giụa vừa cười, hết xin tha lại đẩy anh ra nhưng anh chẳng chịu buông tha.

Cuối cùng cô đầu hàng trước sự thân mật này, giơ tay ôm lấy cổ anh, mười ngón tay luồn vào mái tóc đen mềm mại rồi nhắm mắt cảm nhận, cảm giác mềm mại như tuyết vậy.

Quấn quýt cả buổi, đến khi đỏ bừng từ mặt xuống tận xương quai xanh Nguyên Dã mới buông cô ra, đứng dậy xỏ dép.

Xuân Tảo cũng đỏ mặt, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch. Cô mạnh tay kéo lại, chỉnh sửa cho ngay ngắn rồi vớ ngay cái gối bên cạnh ném anh.

Lần này anh không tránh.

Anh chỉ khẽ cười, nhặt gối lên nhẹ nhàng đặt lại bên cạnh cô.

Sau đó anh đi đến tủ quần áo, lấy một bộ đồ vắt lên vai, chuẩn bị ra khỏi phòng.

Xuân Tảo gọi với theo: “Anh đi đâu đấy?”

Nguyên Dã đứng tựa vào khung cửa, không nhìn thẳng cô: “Đi tắm.”

Cô ngớ người: “Giờ này tự nhiên đi tắm làm gì?”

Nguyên Dã: “Hạ nhiệt. Em chớ hỏi nhiều.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com