Đây là đã là lần thứ năm Xuân Tảo bật cười trong tiết truy bài buổi sáng. Để tránh bị bạn cùng bàn phát hiện, cô chỉ có thể dựng cao cuốn sách Chính trị lên, giả vờ làm thành pháo đài che chắn trái tim thiếu nữ của mình.
Hai chữ “công chúa” có sức sát thương quá lớn, hễ nghĩ tới là tâm trí lại bay xa, như những sợi đường mỏng xoay tròn trong máy ly tâm tốc độ cao, chẳng mấy chốc đã ngưng tụ thành chiếc kẹo bông gòn ngọt ngấy.
Khụ! Xuân Tảo hắng giọng, gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, ép bản thân tập trung toàn lực vào việc ghi nhớ kiến thức.
Kỳ thi giữa kỳ sắp đến rồi, lúc này không được phép phân tâm.
Đầu tháng 11, kỳ thi giữa kỳ của khối 11 cuối cùng cũng khép lại giữa những tiếng than thở của đám học sinh. Lần này là kỳ thi liên trường, hợp tác giữa trường bọn họ và một trường trọng điểm có lịch sử hàng trăm năm khác của thành phố Nghi – Trường Trung học Phụ thuộc. Hai trường ganh đua quyết liệt, độ khó tăng vọt so với kỳ thi tháng, đặc biệt là ba môn chính. Khi thi xong tổ hợp xã hội, Xuân Tảo cũng có chút hoang mang.
Nhưng khi bị Xuân Sơ Trân hỏi thăm, cô vẫn tỏ vẻ tự tin:
“Chắc là không có vấn đề gì lớn đâu ạ.”
May mà lần này không đến nỗi nói trước bước không qua.
Bốn ngày sau, Xuân Tảo nhận được bảng xếp hạng toàn khối —— Hạng 3.
Đây là lần đầu tiên cô lọt vào top 3 kể từ khi vào Nghi Trung. Vì ngay từ đầu đã được phân vào lớp chọn, mỗi lần thi chẳng khác nào trận chiến giữa các vị thần, cho dù đã phân sang lớp khoa học xã hội, áp lực cạnh tranh cũng chỉ chuyển từ một chuỗi sinh tồn khắc nghiệt sang một đấu trường khác mà thôi.
Lần này đề Văn và Anh khó đến mức muốn nôn ra máu, mà hai môn đó lại là thế mạnh của Xuân Tảo, thế nên điểm số được kéo lên rõ rệt.
Trước giờ chữa bài, cô Cao còn đặc biệt khen ngợi Xuân Tảo trước lớp:
“Trước khi vào bài cô có chuyện này muốn nói. Bài điền vào chỗ trống lần này, toàn bộ khối xã hội chỉ có một bạn làm đúng hết.”
“Đó chính là đại diện môn Tiếng Anh của lớp chúng ta!”
Cả lớp vỗ tay rần rần, đặc biệt là Đồng Việt, cô nàng gào rú lên như đang ngồi hàng ghế VIP trong concert.
Còn Xuân Tảo chỉ cụp mắt cười nhẹ.
Mỗi kỳ thi lớn của Nghi Trung đều có bảng vinh danh, ghi danh top 30 của hai khối Tự nhiên và Xã hội rồi niêm yết ngay ngắn trong tủ kính.
Hôm nay lớp A có tiết thể dục, đáng lẽ phải ra sân nhưng Nguyên Dã lại vòng sang chỗ bảng thông báo trước.
Đồ Văn Vĩ kẹp quả bóng rổ đi theo sau cậu bạn cùng bàn, nhắm mắt theo đuôi: “Có gì hay mà xem? Hạng nhất, sáng nay ông đây xem giúp mày rồi.”
Thế mà người kia lại đứng yên trước bảng xếp hạng khối Xã hội.
Đồ Văn Vĩ nheo mắt nhìn bạn cùng bàn, thấy anh khẽ nhếch môi cười, nụ cười ấy khiến cậu cảm thấy hơi rờn rợn, rồi bỗng chốc ngộ ra điều gì đó: “Khoan đã… Đừng bảo là…”
Nguyên Dã liếc cậu ta một cái: “Là gì?”
Đồ Văn Vĩ trưng ra vẻ mặt bắt quả tang tại trận: “Người ấy của mày nằm trong danh sách này đúng không?”
Nguyên Dã chỉ cười không đáp.
Cmn! Ngầm thừa nhận rồi hả? Cơ mà thể hiện rõ quá rồi đấy. Trước giờ thằng nhóc ấy nào có quan t@m đến mấy thứ này.
Đồ Văn Vĩ lập tức ghé sát vào tấm bảng nền đỏ chữ vàng, quét mắt tìm kiếm: “Ai vậy?”
Nguyên Dã: “Đi thôi.”
Đồ Văn Vĩ đứng yên tại chỗ, bắt đầu rà soát: “Gấp gì chứ, để tao tìm thử đã.”
Nguyên Dã bỗng thấy thú vị, anh không thúc giục nữa, muốn xem cậu ta có đoán trúng hay không.
Đồ Văn Vĩ nheo mắt: “Cảm giác là… người này?”
“Hửm?”
“Cái tên ‘Xuân Tảo’ này khá hợp với mày đấy, ngoại hình trông cũng được.”
Quả không hổ là Đồ Văn Vĩ.
Nguyên Dã khẽ bật cười, thái độ mập mờ.
Đồ Văn Vĩ quay đầu lại: “Phải không?”
“Đưa bóng đây.”
“Làm gì?”
“Đi học thể dục.”
Không thể đứng đây lâu quá, nếu không chắc chắn sẽ lộ tẩy trước mặt cậu bạn cùng bàn mất. Nguyên Dã quay người ném trả quả bóng, nhân cơ hội đó giấu nụ cười đi.
“Ê, mày nói gì đi chứ!” Đồ Văn Vĩ tiếp bóng, đuổi theo: “Rồi tao đoán đúng hay sai, cho một câu trả lời rõ ràng đi! Lần nào cũng có phản ứng này.”
Nguyên Dã nhìn cậu ta: “Phản ứng gì?”
“Úp úp mở mở, giấu gia giấu giếm, hoài vậy thì còn gì vui nữa!”
Nguyên Dã hơi nhướng mày: “Có sao?”
“Rõ ràng có mà!”
Nguyên Dã: “Để mày biết rồi cả thế giới đều biết à?”
Đồ Văn Vĩ nhăn nhó đầy oan ức: “Tao làm sao, tao giữ mồm giữ miệng lắm mà.”
Nguyên Dã hừ lạnh.
“Vậy thật sự có tên trên bảng đúng không? 1 trong 30 người, thu hẹp phạm vi lại là tìm ra ngay.” Đồ Văn Vĩ xoa tay háo hức, lập tức nhập vai Sherlock Holmes.
Nguyên Dã thầm thấy lạ, sao tên này có thể vừa thông minh lại vừa ngốc thế không biết. Anh chỉ động viên cho có: “Cố lên thám tử đại nhân, tôi tin ngài.”
Buổi tối về đến nhà, không khí trong phòng trọ không còn lạnh ngắt như lần thi tháng trước nữa mà trở nên ấm áp hẳn, trên bàn hiếm khi xuất hiện một suất pizza Domino’s kèm nước lạnh, hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Khóe môi Nguyên Dã hơi nhếch lên, trong lòng thật sự vui thay cho Xuân Tảo. Sau khi vào phòng để balo xuống, hiếm khi anh được Xuân Sơ Trân chạy đến gõ cửa mời ăn khuya cùng.
Nguyên Dã suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Vâng ạ.”
Lấy điện thoại ra, anh nhắn tin: “Chúc mừng nhé, hạng 3.”
Biết trước sẽ không được hồi âm ngay, nhưng không sao, vừa bước ra khỏi cửa, anh đã thấy cô ngồi bên bàn, đang cắm ống hút uống trà chanh.
Vừa thấy anh xuất hiện, động tác của Xuân Tảo hơi khựng lại, lập tức rút ống hút khỏi miệng, cắm lại vào cốc.
“Này Tiểu Nguyên, ngồi bên này này cháu.” Xuân Sơ Trân chỉ vào vị trí đối diện với Xuân Tảo.
Nguyên Dã đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, sau đó nhận lấy một miếng pizza và đồ uống mẹ Xuân đưa cho.
Phần vỏ bánh phủ đầy khoai tây và thịt xông khói. Xuân Tảo không trực tiếp cầm lên cắn mà đeo găng tay dùng một lần xé nhỏ từng miếng, chậm rãi ăn.
Nguyên Dã mở nắp cốc nhấp một ngụm nước, liền nghe Xuân Sơ Trân cười hỏi: “Tiểu Nguyên, lần này lại đứng nhất chứ gì?”
Thiếu niên gật đầu đáp.
“Xuân Tảo nhà chúng ta lần này tiến bộ một bậc đấy nhé.”
Nguyên Dã: “Vậy thì cháu xin chúc mừng ạ.”
Xuân Sơ Trân không quên khéo léo đá đểu chuyện lần trước: “Chủ yếu là con bé chăm chỉ, có ý chí, không cần nhờ đến bất kỳ ai mà vẫn tiến bộ được.”
Nguyên Dã liếc nhìn Xuân Tảo một cái, nghiêm túc hùa theo: “Dạ đúng, cháu phải học hỏi cô ấy nhiều.”
Sợi phô mai vàng sữa kéo dài trên không trung, một giây, hai giây… Xuân Tảo nhẹ nhàng kéo đứt nó, cuộn lại bỏ vào miệng.
Liếc sang cốc nước trống không, cô lại vươn tay ra: “Trả đây.”
Nguyên Dã ngồi về chỗ, cắm ngay “vật phẩm thu được” vào cốc nước của mình, nhìn cô mà không nói gì, cũng không uống, cứ như thể đang nắm trong tay thứ có thể uy hiếp cô nhưng mãi không chịu ra tay.
Xuân Tảo từ từ im bặt.
Một lúc sau, cô nhịn không nổi nữa, gương mặt nóng bừng, giọng điệu đầy uy hiếp: “Trả đây, không tôi uống thế nào?”
Nguyên Dã tiện tay ném một cái ống hút còn chưa bóc sang, cằm khẽ hất nhẹ ra hiệu: “Dùng cái này đi.”
Xuân Tảo: “…”
Cô vẫn ngoan cố chống cự: “Trả tôi cái tôi đã dùng rồi cơ.”
Nguyên Dã rút ống hút ra khỏi cốc, cười như không cười: “Vẫn muốn à? Nó đã chạm vào cốc nước của tôi rồi đấy.”
Xuân Tảo á khẩu.
Tiếng dép loẹt quẹt của Xuân Sơ Trân vang lên mỗi lúc một gần. Xuân Tảo thầm nhủ “thôi bỏ đi” rồi nhanh chóng xé vỏ ống hút mới, c ắm vào lỗ trên nắp cốc, đổi sang cái khác.
Đuôi mắt vẫn có thể thấy chàng trai ngồi đối diện đặt chiếc ống hút kia lên khăn giấy rồi tiếp tục uống như lúc ban đầu.
Xuân Tảo thở phào nhẹ nhõm.
Cô cúi đầu, cố gắng kìm nén khóe môi đang giương lên quá trớn.
Sau khi rửa mặt quay lại phòng, Xuân Tảo mới thấy tin nhắn chúc mừng riêng của Nguyên Dã nên đã trả lời anh: Cùng chúc mừng nha, hạng nhất.
Cô cố ý hỏi: Sao cậu biết tôi đứng thứ ba? Đừng bảo lại thấy trong phòng giáo viên đấy nhé?
Nguyên Dã: Cậu biết tôi đạt hạng nhất bằng cách nào thì tôi biết cậu được hạng 3 bằng cách đó.
Xuân Tảo bật cười, tựa đầu vào giường: Môn Tiếng Anh lần này cậu được bao nhiêu?
Nguyên Dã: 142.
Xuân Tảo: …
Xuân Tảo: Quấy rầy rồi.
Nguyên Dã: Cậu nghĩ tôi được bao nhiêu?
Xuân Tảo: Làm sao tôi biết, lần này đề khó mà.
Nguyên Dã: Đừng coi thường tôi chứ.
Xuân Tảo: Ai dám xem nhẹ ngài, chỉ là tôi đang nghĩ…
Cô không viết tiếp.
Nguyên Dã hỏi: Nghĩ gì?
Xuân Tảo thừa nhận sống cùng một mái nhà với “nhân vật cấp độ level max” như thế này đúng là có chút áp lực: Không biết có môn nào tôi thắng cậu không nhỉ?
Nguyên Dã: Cậu được bao nhiêu điểm Tiếng Anh?
Xuân Tảo: Bằng cậu.
Nguyên Dã: Vậy tôi chỉ có 141 thôi, vừa rồi nhớ nhầm.
Xuân Tảo bật cười: Nhạt nhẽo.
Chàng trai đối diện bỗng trở nên nghiêm túc: Nhưng lần này tiến thêm một bậc thật sự không dễ dàng gì. Đừng bị tư duy mặc định của mẹ cậu ảnh hưởng, hãy nhìn những người công nhận cậu và lắng nghe những lời tán dương cậu xứng đáng có được.
Nhìn chằm chằm dòng tin nhắn kia, sống mũi Xuân Tảo bất giác cay cay: Ừm.
Nguyên Dã liệt kê những đối tượng cụ thể: Ví dụ như bạn bè của cậu, bạn cùng lớp, thầy cô, hoặc là… hàng xóm của cậu.
Xuân Tảo chưa kịp bắt nhịp: Hàng xóm của tôi?
Nguyên Dã: Hoa của cậu chưa tưới nước mấy ngày rồi?
Xuân Tảo bừng tỉnh, cô bật dậy khỏi giường, chạy đến cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra để tránh phát ra tiếng động quá lớn rồi nghiêng đầu nhìn sang phía bên trái.
Quả nhiên bên kia cũng vang lên tiếng mở cửa sổ, ánh đèn trắng hắt ra, như thể trong phòng anh chứa một vầng trăng không bao giờ tắt.
Đêm cuối thu tràn ngập mùi thơm dịu của hoa quế.
Đột nhiên, một cánh tay vươn ra khỏi cửa sổ, trên tay cầm điện thoại. Màn hình hiển thị một dòng chữ nổi bật đang chạy ngang theo hiệu ứng bullet chat, nền đen chữ trắng cực kỳ bắt mắt:
XUÂN TẢO GIỎI NHẤT!
Xuân Tảo bật cười.
Chỉ vài giây sau, cánh tay kia thu về, điện thoại rung lên thông báo tin nhắn mới từ anh: Thấy chưa?
Khoé môi Xuân Tảo không nhịn được mà cong lên, cô đứng dựa vào cửa sổ nhắn lại: Thấy rồi, cảm ơn cậu nhé, hàng xóm của tôi.
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, lần này đổi thành gương mặt của Nguyên Dã. Trong bóng tối, thiếu niên lười biếng tựa khuỷu tay lên bệ cửa, hơi nghiêng người, im lặng nhìn cô, khóe môi nhếch nhẹ.
Xuân Tảo như chú chuột chũi, lập tức rụt về.
Không dám nhìn thẳng.
Không dám kiên trì đối mặt.
Cô sợ rằng chỉ cần chậm một giây nữa thôi, giọng mình sẽ vỡ ra thành tiếng nức nở, rồi để lộ dáng vẻ nước mắt giàn giụa đầy xấu hổ trước mặt anh.
Vừa đi về phía giường, Xuân Tảo vừa dùng tay chà mạnh vào khóe mắt đang nóng lên, cố đè nén cảm xúc. Làm mấy trò màu mè này, thật sự rất khó để không cảm động đấy biết không hả?
Nằm lại xuống giường, cô nhận ra một điều.
Tìm kiếm sự công nhận chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Nỗ lực cũng không có nghĩa là phải chiến đấu đơn độc, cứ cắm đầu đi mãi trên một con đường không lối thoát. Hà cớ gì cứ phải chăm chăm nhìn lên chiếc cúp lạnh lẽo cao vời vợi kia chứ? Dù có chạm tay vào được hay không, chỉ cần nhìn ra ngoài đấu trường, sẽ luôn có người dành cho bạn những tràng pháo tay và hoa tươi rực rỡ.