Nhà Thất Gia Có Một Tiểu Mỹ Nhân Ngư

Chương 56



Chiến Phu Nhân Nhìn Bộ Dạng Hèn Nhát Vô Dụng Này Của Chiến Nguyên Lượng, Cơn Giận Liền Không Có Chỗ Phát Tiết, Nhưng Vẫn Kiên Nhẫn An Ủi.

 

“Nguyên Lượng, sau này con là người sẽ kế thừa Tập đoàn Hoa Đỉnh, Chiến Thất sau này chỉ là cấp dưới của con thôi, con nên lấy ra uy nghiêm của chủ tịch tương lai, cho Chiến Thất biết ai mới là người thừa kế tương lai của Chiến gia, biết chưa?”

 

“Ông nội không phải chuẩn bị giao vị trí chủ tịch cho anh họ sao?”

 

Chiến Nguyên Lượng đối với vị trí chủ tịch Tập đoàn Hoa Đỉnh chẳng có chút hứng thú nào.

 

Bản thân cậu ta có bao nhiêu cân lượng cậu ta rất rõ.

 

Cũng biết mình so với Chiến Thất còn kém xa.

Nga

 

Cậu ta chỉ muốn thành thật làm một tên phá gia chi t.ử, sau này tốt nghiệp thì vào Hoa Đỉnh kiếm một chức vụ nhàn hạ, cả đời không lo ăn mặc chi tiêu là được rồi.

 

Đẹp biết bao.

 

“Hừ! Vậy cũng phải xem Chiến Thất có cơ hội hay không đã!”

 

Chiến phu nhân cười lạnh kéo Chiến Nguyên Lượng đi về phía cửa.

 

“Lát nữa ông nội con cũng sẽ ở nhà Chiến Thất, con gặp ông nội cứ đem những lời vừa nói với mẹ lặp lại y nguyên với ông nội là được rồi.”

 

“...” Không tình nguyện chút nào.

 

“Nghe thấy chưa?” Chiến phu nhân nhấn mạnh giọng điệu.

 

“Biết rồi~” Vẫn không tình nguyện.

 

Chiến phu nhân không dẫn Chiến Nguyên Lượng đi thẳng đến biệt thự Nam Uyển, mà trước tiên lái xe đi đón Chiến Tĩnh Vi và Hồ Như Tuyết.

 

Trên xe.

 

Chiến Tĩnh Vi căm phẫn bất bình.

 

“Chiến Nguyên Lượng, cái đồ ngu ngốc nhà em bị người ta xoay mòng mòng, còn bị con tiện nhân đó lừa mất ba trăm ngàn sao lại không tức giận chút nào thế?”

 

Chiến Nguyên Lượng vô tội bĩu môi định giải thích, nhưng cuối cùng lại thôi.

 

Cậu ta đâu thể nói là do mình to gan lớn mật háo sắc đi trêu chọc Cơ Lạc trước chứ?

 

Vậy thì cậu ta chắc chắn sẽ bị mẹ và chị gái đ.á.n.h c.h.ế.t mất.

 

“Mẹ, con tiện nhân đó ỷ có anh họ chống lưng, trước thì mỉa mai mẹ, sau lại đ.á.n.h con bị thương, còn coi Nguyên Lượng như kẻ ngốc mà trêu đùa, cục tức này nhất định phải xả ra!”

 

Chiến Tĩnh Vi chớp lấy cơ hội xúi giục Chiến phu nhân báo thù cho bọn họ.

 

Hồ Như Tuyết ở một bên nghe, yếu ớt giơ cánh tay vẫn đang bó bột lên, “Còn đ.á.n.h gãy tay con nữa.”

 

“Như Tuyết, con không cần sợ, lát nữa lão gia t.ử và ông nội con đều ở biệt thự Nam Uyển, đến lúc đó con cứ nói thật là được rồi!”

 

Chiến phu nhân dịu dàng nhìn Hồ Như Tuyết, ra dáng muốn ra mặt thay cho Hồ Như Tuyết.

 

Hồ Như Tuyết đảo mắt, rụt rè cụp mắt gật đầu, “Vâng! Cảm ơn Nhị phu nhân.”

 

Rất nhanh, xe dừng trước cửa nhà Chiến Thất.

 

Lúc này, trước cửa đã đỗ hai chiếc xe, lần lượt là của Hồ Giang và Chiến Thất.

 

Nói cách khác, các nhân vật chính đều đã có mặt.

 

Trong mắt Chiến phu nhân lóe lên sự tàn nhẫn hưng phấn, khóe mắt quét nhìn xung quanh.

 

Ở nhiều góc khuất phát hiện ra bóng dáng của phóng viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ đ.á.n.h ch.ó rơi xuống nước nữa thôi.

 

“Mẹ, nhìn gì thế? Chúngrow mau vào thôi!” Chiến Tĩnh Vi rất sốt ruột.

 

Cô ta đã không thể chờ đợi được nữa muốn nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m khóc lóc t.h.ả.m thiết bị đuổi ra khỏi nhà của Cơ Lạc rồi.

 

Bốn người nhanh ch.óng đi đến cửa biệt thự.

 

Lúc này, tất cả người hầu không biết vì sao lại bị đuổi ra ngoài, đang lo lắng trốn ở cửa nghe lén.

 

Bọn họ vừa thấy Chiến phu nhân đi tới, sợ tới mức vội vàng cúi đầu cung kính chào một tiếng, rồi tản ra tứ phía.

 

Hôm nay các đại lão tụ tập, bọn họ vẫn là nên trốn đi thì hơn.

 

Hy vọng Thất gia có thể bảo vệ được Lạc Lạc tiểu thư dưới áp lực của nhiều bên!

 

Cổng lớn không đóng.

 

Bốn người Chiến phu nhân vừa mới đi đến cửa đã đột nhiên nghe thấy tiếng gầm thét oang oang của Chiến lão gia t.ử, sợ tới mức khựng lại bước chân.

 

“Chiến Thất, cháu còn dám nói cháu không có quan hệ gì với người phụ nữ này? Cháu xem đi, ảnh hai đứa ôm nhau lăn lộn trên đất đều gửi vào điện thoại của ta rồi, thật sự không thấy mất mặt sao?”

 

Hồ Như Tuyết lén lút nhìn về phía Chiến Tĩnh Vi.

 

Khóe miệng Chiến Tĩnh Vi đắc ý nhếch lên.

 

Thứ mà Chiến Hồng Đạt lấy ra bây giờ chắc chắn là bức ảnh mà Chiến Tĩnh Vi dùng số điện thoại lạ gửi cho ông.

 

Không đợi Chiến phu nhân lên tiếng, Chiến Tĩnh Vi đã không chờ kịp mà bước vào cổng lớn.

 

Cô ta trước tiên kính sợ gọi một tiếng ông nội, sau đó mới liếc mắt đưa tình nhìn về phía Chiến Thất, “Anh họ~”

 

“Tĩnh Vi tỷ tỷ lại đến tìm Lạc Lạc chơi trò chơi sao?” Cơ Lạc vui vẻ vẫy tay với Chiến Tĩnh Vi, dáng vẻ vui mừng giống hệt một cô bé tìm được bạn chơi cùng.

 

Sức sống của Chiến Tĩnh Vi cũng không tồi nha!

 

Vừa hay cô vẫn còn ba bình xịt hơi cay, tìm thời gian "trả" lại cho Chiến Tĩnh Vi.

 

Dù sao có vay có trả, mượn lại không khó mà!

 

Sắc mặt Chiến Tĩnh Vi tối sầm lại, oán hận nhìn Cơ Lạc phía sau Chiến Thất, ngọn lửa giận dữ trong mắt dường như muốn thiêu rụi Cơ Lạc thành cặn bã.

 

“Hừ!” Cô ta hừ lạnh, tủi thân nhìn về phía Chiến Hồng Đạt: “Ông nội, cháu và Như Tuyết đều bị cô ta đ.á.n.h phải nhập viện, ông nhất định không được để một người phụ nữ độc ác như vậy ở lại bên cạnh anh họ đâu!”

 

Chiến Tĩnh Vi nói xong một lúc lâu, thấy Chiến Hồng Đạt không hề để ý đến mình, nghi hoặc lên tiếng gọi lại: “Ông nội?”

 

“Hả?”

 

Chiến Hồng Đạt thu hồi ánh mắt đang nhìn Cơ Lạc.

 

Không biết có phải do ông già rồi mắt mờ hay không, càng nhìn cô bé này càng thấy có chút quen mắt, nhưng c.h.ế.t sống cũng không nhớ ra đã gặp ở đâu.

 

“Tĩnh Vi, cháu không ở bệnh viện dưỡng thương, chạy đến đây làm gì?”

 

Chiến Hồng Đạt đột nhiên hỏi khiến Chiến Tĩnh Vi căng thẳng, “Là mẹ đưa cháu đến, nói là muốn đòi lại công bằng cho chúng cháu.”

 

Lúc này, Chiến phu nhân đã dẫn Chiến Nguyên Lượng và Hồ Như Tuyết bước vào.

 

Sau khi chào hỏi.

 

Chiến phu nhân ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Chiến Hồng Đạt, tủi thân nói: “Ba, Tĩnh Vi tại sao phải nhập viện, chắc ba cũng biết rồi chứ?”