Cứ tiếp tục theo cách này của Khuông Mai, Thời Ấu Di chưa đến lúc quay phim, e là đã mệt lả trong hồ bơi rồi.
“Ba nói, Mai tỷ là người đại diện tốt nhất.”
Giọng của Thời Ấu Di yếu ớt, mang theo một chút không chắc chắn.
Cuộc đời của nàng ấy đã sớm được ba sắp đặt sẵn.
Từ nhỏ đến lớn, mọi việc đều do ba quyết định cho nàng ấy, mỗi bước đi cũng là do ba trải đường sẵn, và trên con đường đã qua, dường như quyết định của ba vẫn luôn không sai.
Nàng ấy quả thực đã trở thành một đứa trẻ ưu tú trong mắt người khác.
Cơ Lạc nhìn vẻ mặt u ám đến tê dại của Thời Ấu Di, trong lòng đột nhiên có chút nhói đau.
Mặc dù Thời Ấu Di được tự do, nhưng nàng lại nhìn thấy trên người Thời Ấu Di hình ảnh của mình khi bị giam trong căn cứ thí nghiệm.
Chẳng phải đều bị người khác sắp đặt rõ ràng sao?
“Chị Ấu Di, chúng ta cùng khớp lời thoại được không?”
Thời Ấu Di vẫn còn đang chìm trong nỗi buồn của mình, đột nhiên nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như mặt trời của Cơ Lạc, trong lòng không khỏi ấm áp.
“Ừm!”
Cơ Lạc vui vẻ kéo Thời Ấu Di đến ghế ngồi xuống.
Không lâu sau, các nhân viên lần lượt bước vào sắp xếp đạo cụ.
Bọn họ đầu tiên là ngạc nhiên khi thấy Cơ Lạc và Thời Ấu Di lại có thể bình yên ngồi cùng nhau khớp lời thoại, sau đó lại bị không khí hòa hợp của hai người làm cho ấm lòng.
Thời Ấu Di ở đoàn phim không thích nói chuyện, thường ngày đều một mình trốn trong góc lặng lẽ đọc kịch bản.
Cơ Lạc tuy hoạt bát đáng yêu, nhưng mọi người sau khi nghe chuyện tối qua, thái độ đối với nàng đã thay đổi rất nhiều, luôn cảm thấy nàng chỉ cần không vừa ý là sẽ vung nắm đ.ấ.m vào mặt bọn họ.
Vậy mà hai người có tính cách trái ngược như vậy lại có thể hòa hợp đến thế?
Ngay khi mọi người đang chìm đắm trong không khí ấm áp này, một tiếng gầm giận dữ đã phá vỡ sự hài hòa trong phim trường, đột nhiên khiến không khí trở nên căng thẳng.
“Cơ Lạc đâu? Ai là Cơ Lạc? Mau ra đây cho ta.”
Người đến là một gã đàn ông to lớn râu quai nón, trông vạm vỡ, mặt mày hung tợn, vừa nhìn đã biết không phải là người dễ chọc.
Sự xuất hiện của hắn ta khiến mọi người trong phim trường đều căng thẳng, nhiều ánh mắt nhìn về phía Cơ Lạc lộ vẻ lo lắng.
Người đến không ai khác, chính là người đại diện của Davison, Bạch Hổ, người ta gọi là Hổ ca.
Người như tên, tính tình nóng nảy, trong giới giải trí quan hệ rất kém, gây thù chuốc oán với không ít người, nhưng nhờ sớm đào tạo ra không ít diễn viên, ca sĩ thực lực, nên không ít người nể mặt hắn ta vài phần, càng khiến hắn ta kiêu ngạo.
Theo ánh mắt của mọi người, Bạch Hổ nhanh ch.óng nhìn thấy Cơ Lạc.
Hắn ta đẩy người cản đường phía trước, hùng hổ lao về phía Cơ Lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hổ ca, anh tìm Lạc Lạc có việc gì không?” Thời Ấu Di tuy sợ hãi vẻ mặt hung tợn của Bạch Hổ, nhưng vẫn lấy hết dũng khí đứng trước mặt Cơ Lạc.
“Thời Ấu Di, ngươi cút ra cho ta.” Bạch Hổ gầm lên, một mùi hôi thối phun ra.
Sắc mặt Thời Ấu Di tái nhợt, bị dọa đến run cả người, nhưng vẫn kiên quyết không tránh ra.
Nàng ấy gượng gạo nở một nụ cười, muốn hòa giải không khí.
“Hổ ca, Lạc Lạc mới vào đoàn phim, lại còn là người mới, đối với nhiều chuyện trong ngành của chúng ta vẫn chưa hiểu rõ, nếu nàng ấy có làm gì không đúng, ngài cứ nói ra, ta nhất định sẽ dạy dỗ nàng ấy cẩn thận.”
“Ngươi dạy dỗ nàng ta? Ngươi là ai của nàng ta? Ta nể mặt Khuông Mai không chấp nhặt với ngươi, ngươi mau tránh ra cho ta.”
“Hổ ca, Lạc Lạc đang khớp lời thoại với ta, tạm thời không rảnh.” Thời Ấu Di nghiến răng.
“Ngươi thật không biết điều.”
Bạch Hổ hoàn toàn không ngờ một Thời Ấu Di luôn yếu đuối lại dám đối đầu với hắn ta, tức giận giơ tay đẩy về phía Thời Ấu Di.
Nhưng ngay khi tay của Bạch Hổ chuẩn bị chạm vào Thời Ấu Di, một bàn tay đã nhanh hơn hắn ta một bước vươn ra, kéo Thời Ấu Di sang một bên.
Cũng đúng lúc này, Khuông Mai vội vã chạy tới.
“Ấu Di, đây là ân oán cá nhân của bọn họ, cô xen vào làm gì, mau qua đây với tôi.”
Khuông Mai nhìn Thời Ấu Di với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cưỡng ép kéo cô sang một bên, để lại một mình Cơ Lạc đối mặt với Bạch Hổ thân hình vạm vỡ.
Thời Ấu Di vừa đi, Bạch Hổ liền nhìn Cơ Lạc bằng ánh mắt âm u, cười khinh bỉ: “Chính mày là đứa đã đ.á.n.h Davison nhà tao nhập viện?”
Gã cũng không cho Cơ Lạc cơ hội phản bác, trực tiếp vung một đ.ấ.m hướng thẳng vào mặt Cơ Lạc.
Xung quanh có mấy người đang xem náo nhiệt thấy Bạch Hổ rốt cuộc cũng ra tay, đều phấn khích lấy điện thoại ra mở camera lên quay lại.
Đây đúng là một tin tức lớn a!
Nga
Nắm đ.ấ.m của Bạch Hổ rất to, dường như chỉ một nắm đ.ấ.m thôi đã to bằng cả khuôn mặt của Cơ Lạc rồi.
Một đ.ấ.m này mà nện xuống, chẳng khác nào một tảng đá đập vào mặt Cơ Lạc, kiểu gì cũng bị hủy dung.
Với thân hình nhỏ bé của Cơ Lạc thì làm sao có thể là đối thủ của Bạch Hổ được chứ?
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Cơ Lạc sẽ bị Bạch Hổ đ.á.n.h cho một trận tơi bời, thì Cơ Lạc lại đột nhiên lùi sang bên cạnh một bước, khéo léo né tránh được đòn tấn công của Bạch Hổ.
Cô nhìn Bạch Hổ với vẻ vô cùng ngây thơ vô tội.
“Tại sao ông lại đ.á.n.h tôi vậy?”
Bạch Hổ trước tiên là sửng sốt, có chút không dám tin nhìn vào nắm đ.ấ.m vừa đ.á.n.h hụt của mình.
Nhưng rất nhanh, gã liền cho rằng việc Cơ Lạc có thể né được chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi.
“Mày bớt giả vờ ngây thơ ở đây đi, tao lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm nay, gặp nhiều loại trà xanh thích ra vẻ vô tội như mày rồi. Những đứa con gái có vẻ ngoài thanh thuần đáng yêu như mày, tâm địa lại càng như rắn rết.”
Bạch Hổ vừa la lối, vừa tiếp tục lao vào đ.á.n.h Cơ Lạc.