Nhà Này Ai Là Chủ?

Chương 8



Editor: Trang Thảo.

 

Tôi quyết định dứt khoát phải chuyển nhà ngay. Khi bàn bạc với Tống Trinh và mẹ chồng, tôi nói thẳng: “Hiện tại trong túi ông ta có tiền, nhưng sau này thì sao? Số tiền đó tiêu được bao lâu? Chờ đến lúc ông ta trắng tay rồi lại bắt Tống Trinh phụng dưỡng, đòi về nhà mình thì tính thế nào? Con cứ nhìn thấy ông ta là thấy ghê tởm, nuốt không trôi cơm.”

 

Lúc có tiền thì đi tiêu xài, hưởng lạc với người tình, lúc hết tiền lại định quay về bắt chúng tôi hầu hạ sao? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày.

 

Trang Thảo

“Vì thế, chúng ta phải đi ngay. Sau này lỡ như ông ta không còn khả năng đi lại thì cứ tống vào viện dưỡng lão là xong.”

 

Với cái tính nết của ông ta, vào viện dưỡng lão chắc chắn sẽ bị trị cho ra trò. Tống Trinh còn đang do dự, mẹ chồng tôi đã chốt hạ một câu.

 

“Đi. Chúng ta đi Lệ Giang, hoặc Tây Song Bản Nạp ở Vân Nam cũng được.”

 

Mấy căn nhà cũ đều được bán sạch để mua lại ở nơi khác. Dù sao chúng tôi cũng không ở đó lâu, cứ chọn mấy khu nhà cũ nát, sau này mà vào diện giải tỏa thì lại được một khoản tiền lớn.

 

Sáng ngày khởi hành đi Lệ Giang, vừa ngủ dậy tôi đã cảm thấy không ổn. Đầu óc váng vất, buồn nôn liên tục.

 

“Chồng ơi, em khó chịu quá.”

 

Tống Trinh cuống quýt vừa bưng nước, vừa đút hoa quả, rồi lại đo nhiệt độ cho tôi. Mẹ chồng nhìn tôi một hồi lâu rồi hỏi: “Sáng Sáng, không lẽ con m.a.n.g t.h.a.i rồi...”

 

Chúng tôi lập tức đi khám. Quả nhiên là m.a.n.g t.h.a.i thật.

 

“Chúc mừng nhé, đã được tám tuần rồi.”

 

Tám tuần, tức là hai tháng. Chính là khoảng thời gian chúng tôi quyết định rời đi này.

 

Tống Trinh không giấu nổi vẻ kích động, bám lấy tôi không rời.

 

“Thế mình còn đi Lệ Giang nữa không con?” Mẹ chồng rụt rè hỏi.

 

Tôi biết bà rất muốn đi. Bà muốn thoát khỏi cuộc sống hiện tại, rời xa mảnh đất đau lòng này. Tống Trinh cũng mong chờ nhìn tôi, cái đồ này cũng muốn đi lắm rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đi chứ mẹ. Đứa nhỏ này chắc là vì muốn đi Lệ Giang nên mới đến đấy ạ.” Tôi khoác tay mẹ chồng: “Mẹ yên tâm, mình có thể sinh con ở Lệ Giang mà.”

 

Tôi tin rằng giáo d.ụ.c và y tế ở bên đó cũng không hề kém cạnh. Mẹ chồng thở phào nhẹ nhõm, Tống Trinh cũng vậy. Họ đều sợ tôi đổi ý không đi nữa. Tôi đâu có ngốc, sao có thể không đi cơ chứ.

 

Sau khi tôi mang thai, tôi mới nhận ra Tống Trinh là một người đàn ông rất có trách nhiệm. Đến lúc con gái chào đời, anh ấy lại càng ra dáng một người cha tận tụy. Con gái có làm gì thì trong mắt anh ấy cũng đều là nhất.

 

Suốt thời gian t.h.a.i kỳ, tôi chẳng phải chịu khổ chút nào. Mẹ chồng cứ thay đổi thực đơn liên tục để tẩm bổ cho tôi. Người khác một ngày ăn mấy bữa tôi không rõ, riêng tôi một ngày ăn bảy tám bữa mà chưa bao giờ thấy quá no, vì mỗi bữa bà chỉ cho ăn một chút để giữ dáng cho con dâu. Mười tháng mang thai, tôi không hề béo lên, trái lại Tống Trinh và mẹ chồng mỗi người tăng tận mười mấy cân.

 

Dựa vào tay nghề của mẹ chồng, chúng tôi mở một tiệm bánh ngọt. Chẳng mong kiếm núi vàng núi bạc gì, nhưng thu nhập rất khá. Có cháu gái rồi, bà bảo phải kiếm tiền mua nhà, mua xe làm của hồi môn cho cháu, nên tiệm lúc nào cũng có bà quán xuyến. Sợ tôi mệt, bà còn thuê thêm một người giúp việc. Cả nhà này, trừ việc cung cấp sữa cho con gái ra thì người nhàn hạ nhất chính là tôi. Tôi cứ thế mà hưởng thụ, làm một “con sâu gạo” chính hiệu.

 

Cuộc sống của cả nhà vô cùng dễ chịu, đặc biệt là khi con gái bắt đầu bập bẹ biết gọi bà, gọi bố mẹ, tiếng cười trong nhà chưa bao giờ dứt.

 

Cho đến một ngày, tôi nhận được tin tức. Tống Chí Hằng và bà Lâm đã quay trở lại. Hai người họ mặt mày xám xịt, nhếch nhác không chịu nổi. Nghe nói họ bị lừa hết sạch tiền bạc nên giờ đã trở mặt thành thù. Họ đứng giữa đường xỉ vả, xâu xé nhau, phanh phui hết thảy những chuyện xấu xa của đối phương. Đúng là còn kịch tính và cẩu huyết hơn cả phim truyền hình.

 

Tôi đem chuyện này kể như một câu chuyện cười cho mẹ chồng và Tống Trinh nghe. Hai mẹ con họ lúc đầu im lặng hồi lâu, sau đó mẹ chồng vào bếp bận rộn nấu một bữa thật thịnh soạn. Đứng trước bàn thức ăn ngon lành, chúng tôi đều bùi ngùi ăn thêm một bát cơm nữa.

 

Khi cảnh sát tìm đến, Tống Trinh có quay về một chuyến để đưa Tống Chí Hằng đang lang thang đầu đường xó chợ vào viện dưỡng lão. Sẽ chẳng có ai đến thăm, cũng chẳng có ai quan tâm đến ông ta nữa. Hai cô con gái của ông ta vốn ích kỷ, lúc bố có tiền thì theo, lúc bố trắng tay thì trốn biệt tăm. Chi phí ở viện dưỡng lão Tống Trinh sẽ chi trả, nhưng tuyệt đối không bao giờ đón ông ta về Lệ Giang.

 

“Ông ta không cầu xin anh sao?” Tôi hỏi.

 

Tống Trinh lắc đầu: “Ông ấy định dùng uy cũ để khuất phục anh, nhưng lần này anh đã dũng cảm tránh né, còn mắng lại ông ấy nữa.”

 

Anh ấy ôm lấy eo tôi: “Vợ ơi, gặp được em thật tốt. Cưới được em chắc chắn là phúc đức tám đời của anh.”

 

Tôi chọc nhẹ vào trán anh ấy. Anh ấy phải cảm ơn vì mình có một người mẹ tuyệt vời, người đã dùng sự chân thành, lương thiện và tay nghề nấu nướng đỉnh cao để “thu mua” trái tim tôi. Tuy nhiên, đối với một người thiếu thốn tình thương như anh ấy, tôi vẫn sẵn lòng dỗ dành một chút.

 

“Chồng ơi...”

 

Tôi ghé tai anh ấy nói nhỏ một câu. Đôi mắt anh ấy vẫn còn rưng rưng lệ mà lại cười tươi như một chàng ngốc.

 

“Vợ ơi, anh cũng thế. Anh yêu em, yêu em rất nhiều...”

 

Tôi véo cằm anh ấy: “Cái miệng này dạo này dẻo thật đấy, nói thêm mấy câu nữa đi, em thích nghe.”