Nhà Này Ai Là Chủ?

Chương 6



Editor: Trang Thảo.

 

"Mẹ, vứt hết đi, con đưa mẹ đi mua đồ mới."

 

Bà lắc đầu: "Thôi, đừng vứt, cứ giữ lại."

 

Thấy khuyên không được, tôi đành thỏa hiệp, đưa bà đi mua sắm. Lần này bà hiếm khi mạnh tay: "Cứ quẹt thẻ của mẹ."

 

Bà còn kéo tôi vào tiệm vàng, mua vòng tay vàng lớn, mỗi người một cái. Mua túi xách, bà một cái, tôi một cái.

 

"Quẹt thẻ của mẹ. Sáng Sáng, đi thôi, mẹ mua quần áo cho con."

 

"Dạ vâng, cảm ơn mẹ." Tôi nũng nịu hôn lên má bà.

 

Bà ngẩn người một lúc rồi cười tít mắt. Nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ nhưng trông bà vô cùng hiền từ.

 

"Sáng Sáng muốn gì mẹ cũng mua cho con."

 

"Con chỉ mong mẹ luôn vui vẻ, hạnh phúc và an hưởng tuổi già."

 

Chẳng cần chúng tôi động tay, hai cô chị chồng đã dọn sạch đồ của bố họ. Ngôi nhà trống trơn. Tôi và mẹ chồng ngủ trên giường, còn Tống Trinh ngủ dưới đất. Tôi không định ở lại lâu vì cảm thấy nơi này quá nặng nề.

 

Tôi muốn mua một căn nhà đã hoàn thiện, có tiền thì chuyện này rất dễ. Một ngày xem nhà, một ngày mua nội thất, một ngày sắm sửa đồ dùng.

 

Ngày dọn vào nhà mới, tôi và mẹ chồng cùng bận rộn trong bếp. Tôi không biết nấu nướng, chỉ có thể phụ nhặt rau, rửa hành.

 

Tay nghề nấu nướng của mẹ chồng tôi đúng là đỉnh thật sự. Chỉ loáng cái, từng món ăn đầy đủ sắc, hương, vị đã ra nồi.

Trang Thảo

 

“Thơm quá đi mất!”

 

Tôi hướng ra ngoài gọi với: “Chồng ơi, chồng ơi, mau lên nào, chuẩn bị ăn cơm thôi!”

 

Năm món mặn, một món canh, kèm thêm đĩa hoa quả tráng miệng, tổng cộng là tám món thịnh soạn.

 

“Sáng Sáng, Tống Trinh, hai đứa từ giờ phải sống với nhau thật tốt đấy nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Trinh gật đầu lia lịa, tôi cũng mỉm cười đồng ý. Để giúp mẹ chồng sớm thoát khỏi bóng ma tâm lý sau khi ly hôn, tôi đã xin nghỉ việc một thời gian. Tôi đưa bà đi làm tóc, đi spa làm đẹp, rồi còn cùng bà đi nhảy dân vũ ở quảng trường. Tôi ở bên cạnh giúp bà hòa nhập vào những vòng tròn bạn bè mới. Ai ai cũng ngưỡng mộ bà có một cô con gái hiếu thảo.

 

“Sáng Sáng là con dâu, mà cũng như con gái ruột của tôi vậy.”

 

Lúc hai cô chị chồng tìm đến cửa, tôi và mẹ chồng đang ngồi ăn dâu tây. Những phần ngon nhất thì hai mẹ con ăn, còn phần cuống dâu chua loét thì dành riêng cho Tống Trinh. Tôi cũng chẳng buồn tranh với anh ấy làm gì.

 

“Mẹ ơi!”

 

Hai bà chị mỗi người ngồi một bên mẹ chồng, bắt đầu than nghèo kể khổ: “Bố mình cư nhiên lại dọn về sống chung với mụ già kia rồi mẹ ạ.”

 

“Mụ đó đúng là loại không biết xấu hổ, bên kia còn chưa ly hôn mà đã dám dọn sang ở với bố, mụ ta chỉ vì tiền của bố thôi.”

 

Mẹ chồng tôi nghe xong bình thản vô cùng, sau đó bà hỏi ngược lại: “Thế các con muốn cái gì?”

 

“Mẹ, mẹ cho chúng con ít tiền đi. Hai căn nhà kia mẹ để không cũng phí, hay là để chúng con qua đó ở nhé.”

 

Tôi nhét miếng dâu tây vào miệng, liếc nhìn mẹ chồng. Tôi hy vọng bà sẽ tỉnh táo một chút. Hai cô con gái này chính là lũ ăn cháo đá bát, có nuôi bao nhiêu cũng chẳng biết đủ. Ở bên ông bố không chiếm được lợi lộc gì mới nhớ đến bà mẹ này.

 

Mẹ chồng rút tay mình lại, dõng dạc bảo hai cô con gái: “Ba căn nhà mẹ đều cho thuê hết rồi. Đợi Sáng Sáng sinh con, mẹ sẽ lập tức sang tên cho cháu, các con đừng có mà mơ tưởng. Còn tiền nong, mẹ thích tiêu thế nào là quyền của mẹ, dùng thừa mẹ cũng chẳng cho các con đâu, từ bỏ ý định đó đi.”

 

Hai cô chị nghe xong thì giận dữ run người. Họ chỉ tay vào mặt bà mắng nhiếc: “Làm mẹ kiểu gì thế hả? Bà…”

 

Tôi tiến lên, tặng mỗi người một bạt tai. Chưa hả giận, tôi bồi thêm mấy cái nữa rồi túm tóc cả hai lôi xềnh xệch ra cửa: “Tôi cho các người mặt mũi quá rồi đúng không? Đến nhà tôi mà dám giở thói lăng mạ, các người tưởng tôi hiền lành chắc?”

 

Tôi tống cổ họ ra cổng, trừng mắt đe dọa: “Biến ngay cho tôi! Còn dám đến đây gây sự, tôi đập nát mặt, x.é to.ạc miệng các người ra. Thử chọc vào tôi lần nữa xem, tôi sẽ mang chất thải đến đổ ngay trước cửa nhà các người. Tôi nói được là làm được.”

 

Tôi “rầm” một cái đóng cửa lại. Quay lại thấy mẹ chồng đang ngồi trên sofa rơi nước mắt.

 

“Mẹ, con đ.á.n.h họ, mẹ có đau lòng không?”

 

Bà lắc đầu, đưa tay lau khóe mắt: “Mẹ chỉ đang nghĩ, giá mà năm xưa mẹ mạnh mẽ hơn một chút, đừng khiếp nhược như vậy, dạy bảo chúng nó t.ử tế thì liệu chúng nó có thành ra thế này không.”

 

Tôi định bảo là có. Nhìn Tống Trinh xem, ở ngoài thì ra dáng lắm, nhưng hễ thấy bố là như chuột thấy mèo, chẳng dám hó hé lời nào. Nhưng tôi cũng hiểu, nếu nói thật thì bà sẽ lại quẩn quanh tự trách.

 

“Mẹ, mẹ sinh họ ra, nuôi họ khôn lớn, không đem bán hay bỏ mặc đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa phụ nữ ở lứa tuổi của mẹ ai chẳng vậy, trẻ sợ mẹ chồng, già sợ chồng. Mẹ ạ, nhà cửa và tiền nong đều là của mẹ, mẹ muốn cho ai là quyền của mẹ, con không có ý kiến gì hết.”

 

Dù sao thì căn nhà này cũng là do tôi bỏ tiền trả trước, Tống Trinh trả góp hàng tháng mà thôi.