Nhà Này Ai Là Chủ?

Chương 2



Editor: Trang Thảo.

 

Lần đầu đến nhà họ Tống, bố anh ấy không có nhà. Mẹ anh ấy đón tiếp khách sáo và nhiệt tình vô cùng, bà nắm lấy tay tôi, ôn tồn khen tôi xinh xắn, có phúc khí. Những món bà nấu tôi đều rất thích.

 

Quyết định gả cho Tống Trinh không phải vì tôi yêu anh ấy sâu đậm, mà là vì tôi thương mẹ anh ấy.

 

Qua quan sát kỹ lưỡng, tôi nhận thấy bố Tống Trinh là kẻ cực kỳ trọng nam khinh nữ. Về đến nhà là quát tháo mẹ chồng tôi đủ điều, đồ ăn thì chê nhạt, lúc lại chê xào quá lửa. Nước rửa chân thì lúc chê nóng, lúc chê lạnh.

 

Tôi còn phát hiện ông ta động tay động chân đ.á.n.h mẹ chồng. Tôi có hỏi, nhưng bà đều lắc đầu phủ nhận. Cái lão già này cậy có chút bản lĩnh mà chẳng làm được việc gì ra hồn người. Tôi đã nhịn ông ta lâu lắm rồi.

 

Hai cô con gái của ông ta đúng là hậu sinh khả úy. Con gái nhà người ta biết thương mẹ, còn họ thì không. Họ chỉ biết hùa theo lão già để t.r.a t.ấ.n mẹ ruột mình. Tôi đã hỏi kỹ rồi, đúng là con ruột mười tháng hoài t.h.a.i hẳn hoi. Đã thế lại còn chẳng có tam quan, tiền gì cũng dám kiếm.

 

Tôi biết, sớm muộn gì chúng tôi cũng phải đ.á.n.h nhau một trận.

 

Hai bà chị của Tống Trinh đến rất nhanh. Để đề phòng tôi chiếm ưu thế khi đấu một chọi một, họ hẹn nhau cùng tới. Vừa vào cửa, chẳng thèm hỏi han đầu đuôi câu chuyện, cả hai đã lao vào tôi. Họ cũng có chuẩn bị trước, còn đi cả giày thể thao.

 

Đến khi tôi một mình chấp hai, đ.á.n.h cho hai chị em họ kêu oai oái, chỉ thiếu nước quỳ xuống xin tha thì họ mới bắt đầu la lối.

 

“Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, chúng tôi nhận thua!”

 

Lúc này, bố Tống Trinh mới với vẻ mặt hoảng loạn bước ra.

 

Không ngờ tôi lại bưu hãn, hung hăng đến vậy, ông ta tức đến mức n.g.ự.c phập phồng: “Chia nhà! Chia nhà ngay lập tức! Tôi phải đuổi cổ các người ra khỏi đây!”

 

“Chia thì chia, tưởng tôi hiếm lạ gì mấy đồng bạc lẻ của ông chắc?”

 

Tôi đâu có thiếu tiền.

 

Hai ông anh rể của Tống Trinh đến muộn hơn nhiều, hoàn toàn bỏ lỡ màn tôi “xử đẹp” vợ họ. Nhưng chỉ cần nhìn gương mặt bầm tím, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch cùng tiếng khóc t.h.ả.m thiết của hai bà chị là đủ hiểu trận chiến vừa rồi kịch liệt đến mức nào.

 

Tôi nhận ra hai ông anh rể đều vô thức run rẩy, đứng né xa tôi một chút. Chỉ có Tống Trinh mới biết là tôi đã nương tay rồi.

 

Khi mẹ chồng tôi từ phòng bước ra, bà vẫn phải đứng. Trong khi đám con trai, con gái, con rể, con dâu đều ngồi chễm chệ thì chỉ mình bà, vẻ mặt hoảng loạn, khép nép đứng đó. Không một ai có ý định nhường chỗ cho bà. Thật sự quá đáng thương.

 

Tôi vốn tính mạnh mẽ từ nhỏ, nhưng lại rất bênh người nhà. Bà đối xử tốt với tôi, tôi ghi nhớ điều đó. Việc tôi nói sẽ phụng dưỡng bà không phải là lời suông. Tôi đứng dậy, kéo bà ngồi xuống chỗ của mình.

 

“Sáng Sáng, con cứ ngồi đi, mẹ đứng được rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mẹ, mẹ ngồi xuống đi. Hôm nay không chỉ nói chuyện chia nhà, mà còn phải bàn rõ sau khi chia nhà mẹ sẽ ở với ai.”

 

Tống Trinh vội nói: “Con chắc chắn ở với vợ con rồi. Nhà con vợ con làm chủ, tất cả để cô ấy quyết định.”

 

Bố chồng tôi lập tức nổi giận, bật dậy lao vào đ.á.n.h Tống Trinh một trận. Hai bà chị chồng cũng không cản nổi.

 

“Thằng bất hiếu! Đồ vô dụng! Nhà họ Tống sao lại sinh ra loại hèn hạ như mày!”

 

Tống Trinh không phản kháng, cứ để mặc cho bố đ.á.n.h. Nhìn cảnh đó, tôi càng thấy khó chịu.

 

“Đủ rồi!” Tôi gầm lên, giáng mạnh một cái xuống bàn trà.

 

Một dấu tay in rõ trên mặt bàn gỗ. Căn phòng lập tức im phăng phắc. Ông cụ ngồi phịch xuống sofa, thở hổn hển, nhìn tôi đầy kiêng dè.

 

“Đồ mụ già c.h.ế.t tiệt, gan bà to thật đấy, dám ăn cây táo rào cây sung à? Tôi sẽ ly hôn với bà, đuổi cổ bà ra khỏi nhà!”

 

Mẹ chồng tôi nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, cả người run rẩy.

 

Trang Thảo

“Ly hôn? Được thôi. Đã thế gia sản phải chia cho mẹ tôi một nửa.”

 

Bố chồng tôi không phải không biết luật, chẳng qua ông ta nghĩ mẹ chồng tôi hiền lành, dễ bắt nạt.

 

Nghe nói có thể được chia một nửa gia sản, mẹ chồng nhìn tôi như tìm chỗ dựa, rồi lấy hết can đảm nói: “Được, ly hôn. Chia một nửa gia sản cho tôi, tôi sẽ dọn sang ở với Sáng Sáng và Tống Trinh.”

 

Tôi thấy nhẹ lòng. Nếu đến mức này mà bà vẫn còn do dự thì mọi chuyện hôm nay coi như vô ích.

 

“Muốn chia tiền của tôi à? Đừng mơ!” Bố chồng tôi nhảy dựng lên, định giơ tay đ.á.n.h bà.

 

“Ông mà dám động vào một đầu ngón tay của mẹ nữa, tôi thề sẽ cho ông biết tay!”

 

Ông ta chỉ tay vào tôi, tức đến run người.

 

Hai gã con rể vội kéo ông ta ra một góc. Hai cô chị chồng định giữ mẹ chồng tôi lại, tôi liền xoay người tát mỗi người một cái.

 

“Các người dám động tay thử xem, tin tôi c.h.ặ.t luôn không?”

 

“Ác bá!” Chị cả nghiến răng nói nhỏ, nhưng không dám tiến lên.

 

Cô chị thứ hai vốn ba phải, thấy tôi như vậy lại càng không dám hé răng.