Ta bật cười điên dại: “Ta không phải ả điên! Cha ta tên Chu Diễn, chiếc trâm gỗ này chính là minh chứng!”
Đám đông lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Chu Diễn? Chẳng phải là danh tính của Chu lão gia, người giàu nhất kinh thành sao?”
“Nếu nàng ta là nữ nhi của nhà giàu nhất, sao lại đi tố cáo thân huynh trưởng chứ? Nàng ta không biết mưu phản là tội tru di tam tộc, thậm chí là tru di cửu tộc hay sao?”
Hừ, kiếp trước đến lăng trì ta còn phải nếm trải, tru di cửu tộc thì đã thấm tháp gì?
Dù sao, ta cũng chỉ có một thân một mình trên đời này.
“Nàng ta ngay cả mạng cũng chẳng cần nữa rồi, e là không phải nói bậy đâu.” Trấn Quốc Công chúa tung người xuống ngựa, đón lấy chiếc trâm gỗ ta đang giơ cao. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, nàng lạnh lùng hỏi: “Nói vậy… ngươi muốn đại nghĩa diệt thân?”
“Đúng thế! Ta muốn dùng cái mạng hèn này để đòi lại công đạo cho trăm nữ t.ử đang bị cầm tù kia!”
Trấn Quốc Công chúa cúi người nhìn ta, giọng nói đanh thép: “Trông cách ăn mặc của ngươi cũng xem là chỉnh tề, không giống kẻ tâm thần quẫn trí. Vậy ngươi hẳn phải biết, lời tố cáo vừa rồi nếu có nửa điểm gian dối, chính là tội vu khống hoàng thân quốc thích, cũng sẽ bị rơi đầu như chơi.”
Ta quỳ ngay ngắn lại, móc bọc vải trong n.g.ự.c ra, trầm giọng đáp: “Đây chính là bã t.h.u.ố.c mà Phò mã đã uống ngày hôm qua. Điện hạ cứ việc mời Thái y tới nghiệm chứng, rồi lại bắt mạch cho Phò mã, tự khắc sẽ rõ trong thời gian Người xuất chinh, Phò mã đã sống hoang đường đến nhường nào!”
Chu Lang, vốn đang bị thân binh của Công chúa chặn lại một bên, nghe đến đó thì mặt cắt không còn giọt m.á.u. Mọi thứ khác đều có thể ngụy tạo, nhưng tình trạng cơ thể của hắn thì tuyệt đối không thể che giấu.
“Cần gì đến Thái y, quân y đi theo bản cung là đủ rồi.”
“Bản cung xuất chinh bên ngoài, trong lòng luôn canh cánh lo cho an nguy của Phò mã. Người đâu! Bắt mạch cho hắn.”
Chu Lang lập tức phủ phục xuống đất, dập đầu liên hồi: “Điện hạ, người đừng nghe ả điên kia nói bậy. Thần đối với Người một lòng một dạ, trời xanh chứng giám, Điện hạ ơi!”
Công chúa chỉ liếc hắn một cái lạnh nhạt: “Bắt mạch xong rồi nói tiếp.”
Hai vị quân y chạy lạch bạch tới, một người nhận lấy bã t.h.u.ố.c của ta để kiểm tra, một người bắt mạch cho Chu Lang.
“Cái này… cái này… Đây toàn là t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c hạng nặng mà! Bên trong quả thực có T.ử Hà Xa, lại còn là loại tươi mới cực phẩm, đáng giá ngàn vàng!”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
“Mạch tượng của Phò mã phù phiếm, thận thủy hao kiệt, e là do dùng t.h.u.ố.c hạng nặng trong thời gian dài, lại thêm… túng d.ụ.c quá độ mà thành.”
Sắc mặt Công chúa lập tức tối sầm lại như mây mù phủ kín. Đám thân binh xung quanh cũng căm phẫn nện mạnh cán trường thương xuống đất, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thẳng lưng, dõng dạc thỉnh cầu: “Điện hạ, Người có thể phái người đi theo phu xe của Phò mã tới sơn trang một chuyến không? Đến đó rồi, người vừa nhìn sẽ rõ tất cả.”
Trường thương trong tay Công chúa chỉ thẳng vào gã phu xe: “Nếu muốn sống, khôn hồn thì dẫn đường cho t.ử tế!”
Gã phu xe nhìn Chu Lang vẫn đang phủ phục dưới đất, rồi lại nhìn đám thân binh đằng sát khí đang tiến về phía mình, vội vàng quay đầu xe, chạy theo đường cũ về hướng sơn trang.
“Áp giải Phò mã về địa lao trong phủ, đồng thời điều trọng binh bao vây phủ đệ của Chu Diễn, đợi bản cung điều tra rõ ràng rồi sẽ định đoạt.” Dứt lời, Công chúa thúc ngựa phóng đi.
Nhưng đi được nửa đường, nàng lại quay ngựa trở lại, chìa một bàn tay về phía ta.
Ta hơi ngẩn ngơ.
“Lên ngựa, dẫn bản cung đi xem cái sơn trang mà ngươi nói.”
...
Ta cùng đội thiết kỵ của Công chúa đạp nát cánh cổng sơn trang.
Tại đó, chúng ta chứng kiến những sản phụ đang chờ sinh, những nữ nhân mới sinh con còn yếu ớt, và vô số hài nhi nam nữ bị gom lại một chỗ, chẳng rõ con cái nhà ai.
Lại ở hậu viện công xưởng, chúng ta phát hiện một lượng lớn T.ử Hà Xa còn tươi, loại đang chế biến dở dang và loại sắp thành phẩm. Từng đám phụ nhân cài trâm gỗ bị thân binh áp giải lại một chỗ, chờ đợi định đoạt.
“Điện hạ, xin hãy xuống chân núi. Ngoài những sản phụ ở đây, còn rất nhiều nữ t.ử đáng thương đang bị giam lỏng dưới kia.”
Trấn Quốc Công chúa nhìn dãy viện nhỏ san sát dưới chân thung lũng, dù đã quen với cảnh m.á.u chảy thành sông nơi chiến trường, cũng không khỏi lộ vẻ bàng hoàng.
Đám thân binh tiên phong dùng giỏ treo xuống trước để tiếp quản ròng rọc, sau đó mới đưa ta và Công chúa xuống tới đáy vực.
Lý Hồng Hoa nhìn thấy ta thì sửng sốt vô cùng: “Ngươi còn sống sao? Thật tốt quá, Lưu thẩm nói đêm qua ngươi chạy loạn, bị kẻ xấu bắt đi làm nhục rồi…”
Sau khi đi xem xét vài gian nhà, nghe đủ tiếng khóc than oán thán của đám nữ nhân trong viện, Trấn Quốc Công chúa phất tay: “Đưa tất cả bọn họ lên trên!”
Đám thân binh lần lượt xuống đưa người đi. Ta ghé sát tai Lý Hồng Hoa, khẽ nói: “Nếu muốn giữ mạng, hãy đem toàn bộ quá trình quen biết Chu Lang, lời nói hành động của hắn, nhất cử nhất động khai báo thật thà với Công chúa. Chỉ có như thế mới khơi dậy được lòng trắc ẩn của Người mà giữ lại cho tỷ một con đường sống.”
“Ngươi không phải kẻ câm? Tại sao ngươi lại làm thế này?”
“Để cứu chính mình, và cũng để cứu những kẻ đáng thương còn đang chìm trong giấc mộng xuân hão huyền này.”