Khi xuống đến tầng một, trước tòa nhà có một chiếc xe tôi chưa từng thấy đậu sẵn.
Bíp!
Đèn đỏ nhấp nháy như chào đón chúng tôi. Không gì khác, đó chính là “xế cưng” của Taek-gyu.
Cầm chìa khóa điều khiển từ xa, Taek-gyu vừa mở cửa xe vừa nói:
“Lên đi!”
Trên cửa xe dán hình một cô gái xinh đẹp cầm kiếm rất to. Nhân vật trong một game tên gì đó kiểu Fantasy Something.
Đây tuyệt đối không phải xe quảng bá game.
“Không bóc cái này ra được à?”
“Không. Tôi phải đặt mua trực tiếp từ Nhật, khó lắm mới có đấy.”
“……”
Không phải xe của tôi, cũng chẳng thể ép cậu ta.
Taek-gyu ngồi vào ghế lái trước. Tôi thở dài trong lòng, mở cánh cửa dán đầy hình thiếu nữ kia rồi chui vào.
Thật sự… xấu hổ chết đi được.
Chiếc xe đỏ vượt qua cầu Dongho, chạy về phía Gangbuk.
“Đi đâu?”
“Khách sạn Ceylon.”
Ceylon là khách sạn 5 sao nằm dưới chân núi Namsan.
Bãi đỗ ngoài trời xếp đầy xe sang nhập khẩu. Trong đó còn có vài chiếc siêu xe như Ferrari, Lamborghini.
Taek-gyu đỗ xe ngay trước cửa chính khách sạn. Nhân viên valet mở to mắt, nhìn chúng tôi rồi nhìn chiếc xe, lặp đi lặp lại.
Đó không phải ánh mắt khinh thường vì đi xe rẻ tiền.
Mà là ánh mắt kiểu: Trời ơi, lần đầu thấy otaku dán xe thế này!
Có lẽ cả đời làm ở đây cũng chưa từng thấy chiếc xe như vậy.
Những người ra vào khách sạn cũng nhìn chằm chằm.
“……”
Chẳng lẽ tôi nên xuống xe rồi đi bộ vào một mình?
Nhân viên khách sạn dù bối rối vẫn lịch sự nói:
“Chúng tôi sẽ đỗ xe giúp ạ.”
“Vâng!”
Khác với Taek-gyu hiên ngang bước xuống, tôi cố cúi thấp người hết mức, che mặt rồi xuống xe.
Rõ ràng xe không phải của tôi, vậy mà người xấu hổ lại là tôi.
Bước qua cánh cửa xoay khổng lồ, tôi thấy một người phụ nữ khoảng đầu ba mươi.
Cô mặc chân váy bút chì đen cạp cao, áo blouse trắng, giày cao gót đen. Đeo kính gọng bạc, tóc buộc gọn phía sau.
Không phải kiểu sắc sảo nổi bật, nhưng là một vẻ đẹp thanh lịch, đủ khiến người khác thấy thu hút.
Taek-gyu giơ tay.
“Hi! Lâu rồi không gặp, chị.”
Cô nhìn đồng hồ.
“Chị bảo 4 giờ đến, em muộn 3 phút.”
“Chỉ 3 phút thôi mà… ơ!”
Đang định cãi, Taek-gyu lập tức ngậm miệng khi bị chị liếc.
Cô chuyển ánh mắt sang tôi.
“Jin-hoo cũng đến à?”
Taek-gyu nhanh miệng:
“Cậu ấy nằng nặc đòi gặp chị nên em đành đưa theo.”
“……”
Tôi đòi lúc nào?
Tôi cúi đầu chào.
“Lâu rồi không gặp, chị Hyun-joo. Chị khỏe không ạ?”
Chị Hyun-joo mỉm cười.
“Xuất ngũ rồi à?”
“Vâng, chưa lâu.”
“Vất vả rồi. Bao giờ tốt nghiệp?”
“Em nhập ngũ sau năm nhất nên còn lâu lắm.”
“Sau khi tốt nghiệp, có muốn vào Golden Gate không?”
“Nếu chị nhận, em sẵn sàng ạ.”
Ngay cả ở Đại học Hankuk – trường danh giá hàng đầu – mỗi năm cũng chỉ lác đác một người vào được IB toàn cầu. Riêng Golden Gate, có khi cả trường một năm chưa chắc có nổi một người.
Trong toàn bộ Golden Gate, chắc người xuất thân từ Hankuk cũng chỉ tầm hai mươi người.
Chúng tôi cùng chị Hyun-joo lên quán cà phê tầng hai khách sạn.
Quán khá yên tĩnh, chỉ vài bàn cạnh cửa sổ có khách. Hơn nửa là người nước ngoài, ăn mặc chỉnh tề kiểu doanh nhân.
Còn tôi mặc jeans, áo thun, áo phao.
Dù sao cũng đỡ hơn Taek-gyu đang mặc đồ thể thao luộm thuộm. Ở đây chắc chỉ có mình cậu ta ăn mặc như vậy mà vẫn tỉnh bơ.
Tôi nhìn hai chị em họ. Người ngoài nhìn vào chắc không nghĩ họ là chị em.
Nhưng nếu quan sát kỹ, vẫn thấy nhiều nét giống nhau.
Taek-gyu chỉ vì tăng cân, tóc tai bù xù và ăn mặc lôi thôi nên trông khác hẳn. Thật ra ngũ quan không tệ.
Chỉ cần đổi kiểu tóc, mặc đồ tử tế là khác ngay.
Nhân viên mang menu đến. Taek-gyu mở ra rồi giật mình.
“Gì vậy! Một cốc cà phê 25.000 won? Đắt thế này hợp lý không?”
“……”
Một người đang cầm hơn chục tỷ won mà run vì một cốc cà phê.
Dù sao cũng đắt thật.
Taek-gyu khép menu lại.
“Tôi uống nước lọc thôi…”
Chị Hyun-joo cầm lấy menu khỏi tay cậu ta.
“Jin-hoo uống cà phê chứ?”
“Vâng.”
“Cho hai ly lungo và một ly lemonade.”
Gọi xong, tôi hỏi:
“Chị về Hàn khi nào?”
“Vừa xuống máy bay.”
Sắc mặt chị không được tốt, có vẻ đang lo lắng điều gì đó.
Chị nhìn Taek-gyu.
“Mountain Hill phá sản rồi. Em không sao chứ?”
Taek-gyu cười nhếch mép.
“May mà bán hết trước đó.”
“Thật sao?”
Chị ngạc nhiên.
“Bán hết rồi?”
“Vâng. Chuyển toàn bộ vào tài khoản công ty OTK rồi. Khoảng 0,9 triệu.”
“……”
Nghe con số, chị im lặng vài giây. Đối với người nói thì như chuyện thường, nhưng với người nghe, đó là một khoản khổng lồ.
Sau khi xác nhận lại vài lần, vẻ mặt chị dịu đi.
“May quá.”
Có lẽ chị đã lo lắng suốt.
Tôi nói:
“Chị lo cho Taek-gyu lắm nhỉ.”
Chị lập tức lúng túng.
“Cái gì chứ? Sao chị phải lo cho tên otaku này?”
“……”
Đó là em trai chị mà.
Chị gái lo cho em trai chẳng phải chuyện đương nhiên sao?
Đồ uống được mang ra.
“À mà!”
Chị Hyun-joo lấy cuốn sổ nhỏ, viết gì đó rồi đưa cho chúng tôi.
“Cái này là gì ạ?”
Trên đó ghi tên và số điện thoại.
“Quản lý chi nhánh Gangnam của Golden Gate. Nếu cần chuyển số tiền lớn về tài khoản trong nước thì liên hệ người này. Cứ nói là em của Oh Hyun-joo ở Đại học Hankuk, họ sẽ hiểu.”
Chuyển tiền từ tài khoản công ty ở nước ngoài về Hàn Quốc cần làm thủ tục thuế. Số tiền tôi nhận trước đó chắc phải xử lý qua họ.
Taek-gyu cất cuốn sổ vào túi.
“Nhưng nói sẽ bán dần, sao lại bán sạch trong một ngày?”
“Chỉ là… tự nhiên muốn bán.”
Taek-gyu cười mờ ám. Tôi đổi chủ đề.
“Chị về Hàn vì Taek-gyu à?”
Chị lắc đầu dứt khoát.
“Không. Tuyệt đối không. Chị về vì công việc.”
Golden Gate có chi nhánh khắp thế giới. Tuy kinh tế Hàn Quốc lớn, nhưng chưa đủ để IB toàn cầu đặt văn phòng quy mô lớn.
Ở Hàn chỉ có vài bộ phận phụ trách chứng khoán và ngân hàng.
“Vậy chị ở Hàn bao lâu?”
“Khoảng mười ngày. Sang thẩm định một công ty chuẩn bị mua lại.”
Taek-gyu tròn mắt.
“Mười ngày cơ à?”
“Không thích sao?”
“Không, em vui mà. Chị ở đâu?”
Chị chỉ tay lên trên.
“Ở đây. Cả đội đang ở khách sạn này.”
Tôi nhìn quanh.
“Ở đây đắt lắm nhỉ?”
Khách sạn 5 sao dưới chân Namsan. Phòng rẻ nhất chắc cũng hơn 500.000 won một đêm.
Chị thản nhiên.
“Công ty chi trả.”
Đúng là IB toàn cầu.
Rè rè—
Điện thoại trên bàn rung.
“Chờ chị chút.”
Chị đứng dậy nghe máy. Một lúc lâu sau mới quay lại.
Có chuyện gì sao?
“Có vấn đề gì à?”
“Không. Chỉ là lịch họp OPEC.”
“OPEC?”
Taek-gyu nhanh nhảu:
“Viết tắt của Oil Factory à?”
“……”
Tôi không rành lắm, nhưng biết “factory” không bắt đầu bằng chữ O.
“Là tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ.”
Chị gật đầu.
“Chính xác là Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ. Kết quả cuộc họp OPEC sẽ công bố vào ngày kia…”
Ngay khoảnh khắc đó.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện thứ gì đó như hình ảnh ba chiều.
Lại nữa sao?
Tại sao lại nhìn thấy?
“Này, sao thế?”
Tiếng Taek-gyu kéo tôi tỉnh lại. Hình ảnh vừa xuất hiện biến mất như chưa từng tồn tại.
Chị Hyun-joo nhìn tôi lo lắng.
“Em ổn chứ?”
“Em vừa phân tâm chút thôi.”
Tôi làm như không có gì, nhưng Taek-gyu nhìn tôi đầy ẩn ý, như thể đã nhận ra điều gì.
Tôi lờ ánh mắt đó, hỏi chị Hyun-joo:
“OPEC đang họp về vấn đề gì ạ?”
“Hiện đang họp ở Kuwait, bàn về việc cắt giảm sản lượng.”