Nguyện Vọng Của Ta

Chương 3



Tối ngày đầu tiên, ta nói muốn ngủ ở đây, bảo họ nhích vào, đừng ngáy, chú ý tư thế ngủ. Ba người to lớn há hốc mồm.

Hoa Liễm: “Sao được! Nếu nửa đêm ngươi có ý đồ xấu với ta, chẳng phải mất hết trong sạch sao?”

Ta, Đồ Lệ, Ô Mộc Thanh:…

Đồ Lệ: “Không ổn, ngươi ngủ ở đây, ba chúng ta ngủ dưới đất.”

Ô Mộc Thanh: “Đúng vậy, Trì Nguyện cô nương, điều này có hại cho danh tiếng, ba chúng ta ngủ dưới đất là được.”

Ta nói: “Bốn chúng ta không phải cùng loài, đừng cứng nhắc về giới tính. Cả đời này ta cũng không định lấy chồng, trong sạch hay không không quan trọng bằng mạng sống. Núi rừng ban đêm lạnh, các ngươi bị thương nặng không nên lạnh, cũng đừng để ta phải vất vả khiêng tới khiêng lui. Nếu không thoải mái, ta ngủ dưới đất cũng được.”

Nói xong, định bê chăn gối rời khỏi lò sưởi ấm áp. Ba người lại cùng đè chăn gối của ta, mặt đỏ bừng, không nói gì.

Ta thấy ba người nam nhân to lớn nhìn thì oai phong lẫm liệt nhưng thực ra lề mề chậm chạp, còn không bằng bà Vương tám mươi tuổi đầu làng.Ta thở dài: “Được rồi, nói thật với các ngươi, các ngươi đừng quan tâm là yêu, ma, tiên, ngay cả quỷ đến, ta cũng coi là chị em. Một ngày khiêng ba người các ngươi tới lui ta cũng khá mệt, chúng ta có thể nghỉ sớm được không? Sáng mai ta còn phải lên núi chặt củi.”Ba người gật đầu, mặt đỏ bừng buông móng vuốt ra.

Hoa Liễm giơ tay: “Trì Nguyện, ta ngủ cạnh ngươi. Hai người kia nhìn không giống thứ tốt lành gì, mặt nghiêm chỉnh nhưng bụng dạ nhiều hoa lá lắm. Ta không ngáy, ngủ ngoan, ngươi ngửi xem, ta còn thơm nữa.”

Ta, Đồ Lệ, Ô Mộc Thanh…

Đồ Lệ cười lạnh: “Ngươi không sợ nửa đêm nàng ta có ý đồ xấu với ngươi sao?”Ô Mộc Thanh cười ha ha: “Ngươi không sợ mất trong sạch sao?”

Ta lại gần ngửi hắn: “Thơm thật, còn thơm hơn cả Tiết đại tiểu thư trong trấn, được rồi, vậy thì ngươi đi.”

Hoa Liễm trợn tròn mắt, mặt đỏ tới mang tai, hai tay vặn vẹo vạt áo thô trên người:“Ngươi đừng có mà yêu ta, ta nói trước, ta không yêu người nào xấu hơn ta nhưng… nếu ngươi nhất quyết đeo bám, ta… ta cũng không phải không thể thỏa hiệp một chút.”

Ta vỗ đầu hắn, nói nghiêm: “Ngủ sớm đi, biết đâu lại mọc thêm não.”

Nhà có thêm ba đại nam nhân, đủ cả yêu, ma, tiên, cuộc sống náo loạn vô cùng.Ăn thì giành giật, nói thì cãi cọ, ngủ thì giành chăn, phạm lỗi thì đổ lỗi cho nhau.Ta như nuôi ba đứa con trai không hiểu chuyện, kiện tụng không dứt, cãi nhau không ngừng.

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày ba người họ có thể xuống đất.

Ta hỏi: “Các ngươi định khi nào đi?”Hoa Liễm ngồi phịch xuống đất, ôm chân lăn lộn: “A Nguyện, chân ta đau, ngươi mau khiêng ta lên lò sưởi.”

Đồ Lệ và Ô Mộc Thanh mắng bằng ánh mắt.

Ta đi tới, giơ chân: “Giả vờ nữa, ta sẽ bẻ gãy chân ngươi.”

Ai ngờ Hoa Liễm lại ôm chặt chân ta không buông:“Ngươi là người nữ nhân nhẫn tâm, ngủ với người ta xong quay mặt không nhận! Hôm trước còn nói người ta thơm, bây giờ chán rồi thì muốn đá một phát cho khuất mắt. Ngươi vô tình vô nghĩa, bạc tình bạc nghĩa! Ngươi…”

Ta vội ngồi xổm bịt miệng hắn, lườm một cái:“Câm miệng, miệng ngươi như có một trăm con vịt kêu inh ỏi bên tai ta, ngươi là vịt tinh đúng không?”

Nói xong ta khiêng hắn lên, ném lên lò sưởi.