“Lâm Phong Trí nhìn rất rõ, đó là một loại tuyệt vọng không thể thoát ra được.”
“Không ổn, huynh ấy muốn tự sát!"
Nàng thốt lên, sau đó hóa thành một ngôi sao băng bay về phía Cố Thanh Nhai.
Nàng nghĩ, có lẽ đối với Cố Thanh Nhai, thứ hắn căm hận nhất, ghét bỏ nhất và cũng sợ hãi nhất, chính là bản thân hắn - người đã từng từ bỏ sinh mạng của người thân.
Sương mù dày đặc bao phủ bên ngoài, khiến ngôi làng nghèo nàn này như bị tách biệt với thế giới.
Tuyết lớn vừa dứt, khắp làng xóm đều phủ một lớp tuyết dày, từ mặt đất, mái nhà cho đến cành cây...
Đang lúc gần Tết, lại gặp tuyết lành, lẽ ra là thời điểm náo nhiệt nhất của nhân gian, nhưng giờ đây lại tĩnh lặng đến phát khiếp.
Có người kéo theo thanh kiếm lảo đảo đi tới, để lại hai hàng dấu chân đẫm m-áu sâu hoắm và một vệt kiếm trên nền tuyết trắng xóa.
Hắn trông có vẻ là một tu sĩ của danh môn chính phái, nhưng b-úi tóc gọn gàng đã rối loạn, đạo bào sạch sẽ rách nát t.h.ả.m hại, trên người dính đầy vết m-áu, lưng hơi khom xuống, gian nan bước đi trong vùng sơn dã giá rét căm căm này.
Dường như vừa mới trải qua một trận ác đấu, sức lực của hắn đã cạn kiệt, chỉ còn dựa vào niềm tin cuối cùng để gượng gạo chống đỡ.
Hắn phải cứu người thân của mình, cha, mẹ, đệ đệ, và cả những thân hữu cũ trong làng.
Sức mạnh của Cố Thanh Nhai sớm đã tiêu hao sạch sành sanh trong trận chiến ở trấn Hoành Vân, trên người cũng đầy rẫy thương tích, mỗi bước đi như bước trên lưỡi đao, nhưng hắn không hề dừng lại.
Người ta đều nói tu sĩ bước vào tiên đạo là phải từ bỏ gia đình, bỏ mặc người thân, quên đi ba ngàn chuyện hồng trần, nhưng lúc này hắn vẫn chưa làm được.
Hắn đã xa cách người thân suốt hai mươi lăm năm, khó khăn lắm mới có dịp về nhà thăm người thân, hắn chỉ muốn ở bên cạnh họ thật tốt.
Trong túi trữ vật của hắn vẫn còn chứa đầy hàng Tết mua ở trấn Hoành Vân và những món quà tiên mang về từ Phù Thương Sơn.
Nhưng nếu không ghé qua trấn Hoành Vân thì tốt biết mấy.
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Như vậy hắn sẽ không phải đối mặt với lựa chọn tàn khốc đó.
Đôi chân từng bước một di chuyển, tiến gần về phía quê hương xa cách đã lâu, dọc đường thỉnh thoảng có Hủ Hồn Hoa vươn xúc tu ra, đều bị hắn một kiếm c.h.é.m đứt.
Đất trời trắng xóa dần dần biến thành màu đỏ.
M-áu trên tuyết ngày càng nhiều, ngày càng ch.ói mắt, t.h.i t.h.ể nằm la liệt trên đường, những đôi mắt kinh hoàng, những tư thế giãy dụa.
Thật kinh tâm động phách.
Niềm hy vọng cuối cùng trong lòng hắn dần dần bị tuyệt vọng bao phủ.
Theo con đường trong ký ức, hắn tìm thấy nhà mình.
Ngôi nhà gỗ ban đầu đã được sửa sang thành nhà ngói lớn, trong hơn hai mươi năm hắn không có nhà, Cố Thanh Uyên đã chăm sóc gia đình rất tốt.
Dù Cố Thanh Nhai đã nhiều năm không về, nhưng hắn dường như không mấy xa lạ với nơi này, bởi vì Cố Thanh Uyên năm nào cũng gửi thư cho Cố Thanh Nhai, kể về những thay đổi trong nhà để hắn yên tâm tu hành.
Năm nào sửa nhà, năm nào lấy vợ, năm nào có con...
Hai mươi lăm năm, hơn trăm bức thư, từ nét chữ non nớt và những lời lẽ đầy hoài bão ban đầu, đến sau này dần dần trở nên trầm ổn nội liễm, thứ Cố Thanh Nhai nhìn thấy là sự lột xác của một người phàm từ thiếu niên đến khi trưởng thành, điều duy nhất không đổi chính là trách nhiệm của hắn đối với gia đình, và sự ủng hộ vô hạn đối với người huynh trưởng này.
Cố Thanh Nhai muốn tạo cho họ một sự bất ngờ, cũng muốn gặp mặt người em dâu chưa từng gặp và hai đứa con của họ.
Nhưng giờ đây, nơi này ngoại trừ màu m-áu ch.ói mắt, không còn ai sống sót.
Hắn c.ắ.n nát đầu lưỡi, kích phát chút sức mạnh cuối cùng trong cơ thể, xông qua sân, xông vào trong nhà, nhưng thứ đập vào mắt lại chỉ là một cảnh tượng càng thêm tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn đã nhìn thấy Cố Thanh Uyên ——
Cơ thể Cố Thanh Uyên đã bị một bông Hủ Hồn Hoa khổng lồ nuốt chửng một nửa, chỉ còn phần từ ng-ực trở lên ở bên ngoài, m-áu chảy đầy đất, như muốn đọng lại thành sông.
Cố Thanh Nhai vung kiếm c.h.é.m đứt bông Hủ Hồn Hoa đó, lao đến bên cạnh Cố Thanh Uyên, nhưng đã không biết phải cứu hắn như thế nào.
Hắn đã không còn là dáng vẻ thiếu niên trong ký ức của Cố Thanh Nhai nữa, trên mặt đã có những dấu vết do năm tháng khắc họa, vẫn có thể nhìn ra đường nét tuấn tú năm nào, nhưng dù sao cũng đã già đi rồi.
“A huynh, là huynh sao?"
Cố Thanh Uyên vẫn chưa ch-ết, hắn mở mắt trong cơn đau đớn, nhìn thấy người huynh trưởng có dung mạo hầu như không hề thay đổi, hắn không phân biệt được là ảo giác hay hiện thực, chỉ khổ sở cầu xin:
“Cho đệ một sự giải thoát đi, a huynh, cầu xin huynh!"
Hắn quá đau đớn, ngay cả sức lực để tự sát cũng không có, chỉ có thể từ từ chịu đựng nỗi đau đớn trước khi c-ái ch-ết cận kề.
Hắn cầu xin người trước mặt, muốn bản thân được giải thoát.
Cố Thanh Nhai không cứu được đệ đệ.
Không chỉ không cứu được, thậm chí hắn còn phải run rẩy cầm kiếm lên...
Hắn hối hận rồi, hối hận tại sao mình không thể tuân theo bản tâm mà chọn cứu người thân.
Để không phụ lòng dạy dỗ của sư môn, làm một tu sĩ trừ ma vệ đạo bảo vệ thương sinh, hắn đã hy sinh họ.
Hắn căm hận lựa chọn này, nhưng đã không thể thay đổi.
Nhưng giờ đây, hắn phải tự tay kết thúc sinh mạng của Cố Thanh Uyên.
Mũi kiếm đ.â.m xuyên tim, m-áu tươi b-ắn lên đầu lên mặt hắn, hắn ngẩn ngơ nhìn thanh kiếm trong tay.
Nếu năm đó không có sự nhường nhịn của Cố Thanh Uyên, giữa hai người họ có lẽ đã là những cuộc đời hoàn toàn trái ngược.
Hắn còn từng hứa rằng sẽ đưa đệ đệ bước vào tiên đồ, đạt được đại đạo vô thượng.
Kết quả, hắn chẳng làm được gì cả.
Con đường tiên đồ này, hắn đạp lên xác người thân mà đi lên, sao còn xứng đáng bước tiếp?
Cố Thanh Nhai rút trường kiếm ra khỏi l.ồ.ng ng-ực Cố Thanh Uyên, đờ đẫn đặt ngang kiếm trước cổ.
Đáng hận nhất, chính là bản thân hắn!
“Cứu mạng..."
Một tiếng kêu cứu yếu ớt bỗng vang lên lúc này.
Cố Thanh Nhai dừng động tác tay, bản năng tìm kiếm hướng phát ra âm thanh, và nhìn thấy dưới đống tuyết có một người đang bị hoa quấn c.h.ặ.t.
Những giáo huấn và nhận thức bấy lâu nay khiến hắn tạm thời gác lại nỗi tuyệt vọng trong lòng, ngay lập tức bay về phía người đó.
Bất kể lúc nào, ở đâu, cứu người luôn là nhiệm vụ hàng đầu.
Dựa vào sức mạnh của Thế Tổ U Đồng, Lâm Phong Trí đã tiến vào ảo cảnh ký ức của Cố Thanh Nhai, nhưng ở đây nàng không có bất kỳ tu vi nào, bị Hủ Hồn Hoa trói c.h.ặ.t, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này.
Nàng không biết làm cách nào để đ.á.n.h thức Cố Thanh Nhai, cũng không biết phải an ủi hắn thế nào, bởi lẽ trong suốt ngàn năm dài đằng đẵng này, chắc chắn đã có không ít người nói với hắn rằng vì đại nghĩa, vì để cho nhiều người hơn được sống, lựa chọn của hắn không hề sai, chỉ trách số phận trêu ngươi.