“Tu sĩ ở Cửu Hoàn, những người có thiên phú cao hơn bọn họ có rất nhiều, nhưng không phải ai cũng có được cơ duyên như vậy, có thể tiến vào những nơi như Thiên Trạch Sơn để tu hành.
Đối với bọn họ mà nói, kỳ ngộ hậu thiên cộng với sự nỗ lực, là con đường duy nhất để xóa nhòa khoảng cách thiên phú, tông môn chính là kỳ ngộ của bọn họ.”
“Thiệp mời xem lễ đã chuẩn bị xong xuôi, mời sư phụ quá mục."
Tiêu Thắng bưng một chồng thiệp mời đến trước mặt Lâm Phong Trí, cung kính nói.
Tiểu Thu đã vào Hóa Vân Chi Cảnh, Tiêu Thắng liền tạm thay chức vụ của Tiểu Thu, giúp Lâm Phong Trí xử lý những việc vụn vặt.
Động tác của Lâm Phong Trí vô cùng nhanh, vừa đưa ra quyết định tiếp nhận vị trí tông chủ Khôn Hư, liền lập tức sai người bắt tay vào chuẩn bị cho đại điển tông chủ vào ba tháng sau, những thiệp mời này là chuẩn bị gửi đến các đại tông môn để mời các vị đại năng đến xem lễ.
“Cứ để đó đi."
Lâm Phong Trí nói.
Khôn Hư Điện đã sửa xong, nơi nàng xử lý tông vụ hiện giờ đã dời vào trong Khôn Hư Nội Điện.
“Thượng thần, Giang tiên quân cầu kiến."
Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng bẩm báo.
Nhưng còn chưa đợi Lâm Phong Trí lên tiếng, đã nghe thấy một trận bước chân dồn dập truyền đến, Giang Chiếu Ân đã trực tiếp xông vào trong điện, khiến đệ t.ử canh cửa đi theo bên cạnh vừa ngăn vừa khuyên, nhưng đều không thể cản được bước chân của hắn.
“Được rồi, không sao đâu."
Lâm Phong Trí gật đầu với đệ t.ử canh cửa, ra hiệu cho hắn lui xuống, lại hỏi Giang Chiếu Ân, “Chiếu Ân, đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Chiếu Ân ấn cả hai lòng bàn tay xuống bàn của Lâm Phong Trí, sắc mặt ngưng trọng nói:
“Tinh Dã mất tích rồi, ta không liên lạc được với hắn!"
Giữa vùng hoang mạc phía bắc Vô Nhai Lâm, sừng sững một tòa thạch quật khổng lồ.
Vẻ ngoài thạch quật cổ phác cũ kỹ, vòng ngoài đục đá điêu khắc mấy pho tượng thần khổng lồ, nhưng mỗi một pho tượng đều có diện mạo dữ tợn, thần tình lãnh khốc, đầy rẫy sát khí, không có lấy một chút từ bi.
Trong vòng trăm dặm quanh thạch quật này, linh khí giống như bị rút cạn, ngoại trừ cát sỏi và những bộ hài cốt không rõ là người hay thú ra, không có bất kỳ cây cỏ nào, là nơi sinh linh tuyệt tích, ngay cả tu sĩ cũng không dám dễ dàng đặt chân đến đây.
Bên ngoài tuy nóng bức khôn cùng, nhưng bên trong thạch quật này lại âm lãnh ẩm thấp, giăng đầy vô số những lối đi ngoằn ngoèo hẹp như hang rắn, tựa như mê cung, người đi vào sau đó sẽ mất phương hướng.
Hiện tại ở nơi sâu nhất trong mê quật này, trong một thạch động, đang nằm một nữ tu hôn mê bất tỉnh.
Trong động yên tĩnh, chỉ có thạch trụ ở một bên không ngừng nhỏ xuống những giọt nước, phát ra từng tiếng tí tách, đại diện cho sự trôi qua của thời gian, cũng đại diện cho việc thạch động này nằm ở nơi cực sâu.
Không biết qua bao lâu, mí mắt nữ tu trên giường khẽ động rồi dần dần mở ra, ôm ng-ực chậm rãi ngồi dậy, sờ gò má mình rồi quan sát gian thạch thất xa lạ này.
Rất nhanh, bên ngoài động truyền đến tiếng bước chân vội vã, hai tu sĩ hấp tấp chạy đến, xông vào trong phòng.
Ánh mắt nữ tu lập tức trầm xuống, cảnh giác nhìn về phía người tới, một lát sau nhận ra người đi đầu kia, do dự nói:
“Mạc... sơn chủ?"
Người đó giật mình, đôi mày nhíu c.h.ặ.t hỏi nàng:
“Ngươi nhận ra ta?"
“Mạc Lâm Mạc sơn chủ của Nguyệt Doanh Phong, sao ta lại không nhận ra?"
Nữ tu khẽ ho một tiếng, lại nhìn xung quanh hỏi, “Ngươi không phải nên ở Khôn Hư sao?
Đây là nơi nào?
Bản tiên vì sao lại ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi... ngươi thật sự là..."
Mạc Lâm nhìn đồng bạn một cái, thử thăm hỏi, “Thu thượng thần?"
Nữ tu nghe vậy liền trầm mặt nói với hắn:
“Mạc sơn chủ lời này có ý gì?
Cái gì gọi là thật?
Chẳng lẽ còn có một Thu Nguyệt Minh khác sao?"
Mạc Lâm rũ mắt, con ngươi đảo qua đảo lại, nhanh ch.óng nói:
“Tại hạ tuyệt không có ý này, chỉ là ta không cách nào xác định thân phận của ngài, bởi vì Khôn Hư bây giờ còn có một vị Thu thượng thần."
“Ta ra ngoài lịch luyện ba năm, sao lại có thêm một Thu Nguyệt Minh?"
Giọng nói nữ tu chợt lạnh, “Ngươi nói cho ta hay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
“Rõ."
Mạc Lâm cúi đầu, che đi vẻ kích động trên mặt, chỉ nói, “Ngài ba năm không về tông, nhưng 'Thu Nguyệt Minh' trong tông môn kia, lại đã chưởng tông ba năm.
Ngài có điều không biết, người này sau khi xuất hiện liền độc chiếm đại quyền, bài trừ dị kỷ, hễ là ai có ý kiến không hợp với nàng ta đều không dung thứ, không chỉ đuổi ta ra khỏi tông môn, thậm chí còn... còn..."
“Còn cái gì?"
Diện mạo nữ tu đã trầm xuống, nhìn chằm chằm hắn hỏi.
“Còn g-iết ch-ết Đoàn Trường Hồng Đoàn các chủ có giao tình tốt nhất với ngài!"
Mạc Lâm đau đớn muốn ch-ết nói, “Đoàn các chủ một lòng vì tông, mọi việc đều lấy ngài làm tiên quyết, ta không ngờ nàng ta lại hạ độc thủ như vậy với hắn, tàn hại hắn!"
Nghe thấy cái tên Đoàn Trường Hồng, nữ tu lộ ra thần tình ngẩn ngơ, lẩm bẩm:
“Nhạn Nhạn hắn... ch-ết rồi..."
“Đúng vậy, còn là lấy danh nghĩa của ngài, thân thủ g-iết ch-ết, nghĩ đến Đoàn các chủ dưới suối vàng cũng không thể nhắm mắt.
Ta khi đó còn không biết vì sao thượng thần lại trở nên tâm độc thủ lạt như thế, chỉ là cảm thấy tính tình thượng thần thay đổi lớn, nhìn thấy ngài mới hiểu được, kẻ đang ở trong Khôn Hư Tông hiện tại, là một kẻ giả mạo!"
“Nàng ta vì sao phải g-iết Nhạn Nhạn?
Lại vì sao phải đuổi ngươi ra khỏi tông môn?"
Nữ tu tiếp tục hỏi.
“Tình hình tông môn ba năm trước, ngài là người hiểu rõ, tông môn thù trong giặc ngoài, lại gặp thiên kiếp giáng lâm sớm, dẫn đến tông môn gần như bại hủy, không lực duy trì, Đoàn tông chủ liền đề nghị hợp tác với Thương Ẩn Cốc, do Thương Ẩn Cốc giúp chúng ta kiến thiết lại tông môn..."
Mạc Lâm trong khi nói chuyện, lặng lẽ quan sát nữ tu, thấy nàng quả nhiên khi nghe thấy ba chữ “Thương Ẩn Cốc" thì nhíu mày, vội vàng lại nói, “Ta biết danh tiếng của Thương Ẩn Cốc ở bên ngoài không tốt đẹp gì, nhưng đó cũng là cử chỉ bất đắc dĩ, nếu có cách khác, Đoàn các chủ cũng đâu cần phải hạ sách này?
Hơn nữa Thương Ẩn Cốc kia quả thật cũng thành ý tràn đầy, muốn kết minh với Khôn Hư, nhờ Đoàn các chủ làm thuyết khách mà thôi.
Ngờ đâu vị thượng thần kia lại mượn chuyện này phát nanh, g-iết ch-ết Đoàn các chủ thân thiết nhất với ngài, thật khiến bọn ta lạnh lòng!
Ta muốn đòi lại công đạo cho Đoàn các chủ, lại cũng bị nàng ta mượn cơ hội đuổi ra khỏi tông môn."
Nữ tu nghe đến đây, hung hăng ấn lòng bàn tay xuống thạch tháp, giận dữ nói: