"Thiếp biết." Nàng khép bản đồ lại. "Nhưng đây là đoạn cuối."
"Báo!"
Tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa ngắt lời hai người. Một thái giám thân cận của Hoàng đế hớt hải lao vào:
"Báo Tấn Vương gia! Biên cương cấp báo!"
"Ba doanh trại liên tiếp xuất hiện binh sĩ mất thần trí, đêm xuống đều đi về cùng một hướng!"
Tạ Vân Ca và Tiêu Cẩn Uyên đồng loạt ngẩng đầu nhìn nhau.
Nơi các binh sĩ mất tích... chính là vị trí được khoanh đỏ trên bản đồ!
10.
Nội thị quỳ gối dưới sàn, nâng cao tờ quân báo đỏ thắm:
"Biên cương cấp báo! Ba doanh trại liên tiếp xuất hiện binh sĩ mất thần trí, đêm xuống đều đi về cùng một hướng khe núi Hoàng Sa!"
Tiêu Cẩn Uyên dời ánh mắt từ vòng khoanh chu sa trên bản đồ sang Tạ Vân Ca.
"Nàng ở lại." Hắn cất giọng trầm thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Vân Ca khép bản đồ lại, nét mặt không một chút d.a.o động:
"Ngài tự phá được trận sao?"
Tiêu Cẩn Uyên im lặng.
"Không phá được." Nàng đứng dậy, thản nhiên xách lên hộp kim châm. "Vậy đừng bày dáng vẻ muốn đi c.h.ế.t một mình."
Phong Lăng đứng ở cửa lập tức cúi đầu nhìn mũi giày. Hắn biết điện hạ lại không phản bác nổi một câu nào.
Tiêu Cẩn Uyên nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng:
"Trong tầm mắt bổn vương. Không được rời nửa bước."
Đoàn người ngựa tinh nhuệ rời kinh thành trong đêm, vội vã chạy về hướng bắc.
Gió lạnh biên giáp tát rát vào mặt. Tiêu Cẩn Uyên cưỡi ngựa đi cạnh xe Tạ Vân Ca, sắc mặt nhợt nhạt vì độc tính trong người liên tục bị kích phát theo khoảng cách rút ngắn.
Mỗi ngày Tạ Vân Ca buộc hắn dừng lại hai lần để uống t.h.u.ố.c, dùng kim châm ổn định kinh mạch.
"Nếu thất bại?" Tiêu Cẩn Uyên tựa lưng vào thành xe, nhìn sợi chỉ đỏ quấn trên cổ tay đang dần ngả sang màu xám đục.
Tạ Vân Ca tỉ mẩn kiểm tra đầu kim, giọng thản nhiên:
"Thì thử lần nữa."
Nàng ngước mắt nhìn thẳng vào hắn:
"Ngài còn thở."
"Thiếp còn cứu."
Tiêu Cẩn Uyên ngẩn người, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt mỉm cười hiếm hoi. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đan từng ngón tay mình vào tay nàng.
Doanh trại khe núi Hoàng Sa chìm trong bầu không khí c.h.ế.t ch.óc.
Hàng trăm binh sĩ bị trói c.h.ặ.t t.a.y trong lều, mắt mở to đờ đẫn. Cứ đến giờ Tý, họ lại đồng loạt vùng vẫy, hướng về vách núi khấn lạy.
Tạ Vân Ca bước đến bên một binh sĩ vừa ngất đi, dùng kim trích trích dưới móng tay hắn. Một vệt bột đồng đen óng rơi ra.
"Họ không bị gọi bởi quỷ." Tạ Vân Ca đưa nam châm lại gần, bột đồng lập tức bị hút c.h.ặ.t. "Họ bị gọi bởi m.á.u từng đổ trên chiến trường."
Tướng giữ doanh Trịnh Lôi kinh ngạc: "Máu cũng có thể gọi người sao?"
"Khi có kẻ dùng nó làm đường dẫn." Tạ Vân Ca nhìn dải sát khí xám xịt đang xoáy tròn phía vách núi. "Có."
Nàng dặn Trịnh Lôi di dời toàn bộ binh sĩ từng bị thương sang phía nam doanh trại, sau đó tự tay vẽ bốn lá phù an thần trấn ở bốn góc cổng.
Thanh Thất dẫn theo ám vệ áp giải một thương nhân bán dầu đèn từ căn nhà hoang về.
Gỡ bỏ lớp cải trang, gương mặt Bùi quản sự lộ ra dưới ánh đuốc.
Một lão quân y trong trại vừa nhìn thấy hắn đã thốt lên: "Là hắn! Mười năm trước hắn từng làm phụ tá quân y, lén thu gom mảnh giáp dính m.á.u và đất nơi Tấn Vương ngã xuống!"
Tiêu Cẩn Uyên đứng sừng sững trước mặt Bùi quản sự, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá:
"Hóa ra."
"Chiến công đầu tiên của bổn vương."
"Cũng là lúc bọn chúng bắt đầu lấy mạng bổn vương."
Bùi quản sự nhếch môi cười t.h.ả.m: "Khí vận của một người, đổi lấy đế nghiệp của một người. Có gì không đáng?"
"Dùng mạng người khác xây đế nghiệp." Tạ Vân Ca lạnh nhạt bước lên. "Ngồi lên cũng chỉ là một kẻ trộm."
"Đùm!"
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ vách núi. Bùi quản sự đã kích hoạt trận pháp tự sát từ trước!
Tạ Vân Ca cùng Tiêu Cẩn Uyên dẫn theo Phong Lăng, Thanh Thất lao vào đường hầm dưới đài tế cũ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khí đen cuồn cuộn bao trùm. Tạ Vân Ca quan sát đường khí, chỉ tay về lối đi phía đông: "Đi đường này!"
Nàng vừa bước lên hai bước, Tiêu Cẩn Uyên đã nhanh như chớp vươn tay kéo xếch nàng lùi lại!
"Rầm!"
Mảng đá dưới chân sụp đổ hoàn toàn, để lộ một hố sâu cắm đầy chông đồng tẩm độc. Đó là cái bẫy mồi dùng sát khí người c.h.ế.t để đ.á.n.h lừa Thiên Nhãn!
Tạ Vân Ca tựa vào n.g.ự.c hắn, mồ hôi lạnh vần vũ trên trán: "Thiếp nhìn sai."