Ngươi Phụ Ta Một Kiếp, Ta Bỏ Ngươi Cả Đời

Chương 7



19

Triệu Vô Ngung định hôm nay sẽ cưới liên tiếp hai vị bình thê.

Sáng sớm, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn quyết định đến Thẩm phủ đón dâu trước. Dù sao Thẩm Linh Sơ cũng là đích nữ của Thừa tướng, hắn nên cho nàng chút thể diện. Còn Nguyệt Nương vốn đã ở sẵn trong Triệu phủ, chỉ cần cho kiệu hoa đi vòng quanh kinh thành một vòng rồi khiêng vào phủ là xong, không cần rước dâu linh đình.

Sau khi quyết định, Triệu Vô Ngung đem dự định nói với Tô Nguyệt Nương, đổi lại là giọt nước mắt chực trào của nàng ta: “Triệu lang, thiếp biết thân phận mình thấp kém, không bì được với đại tiểu thư nhà Thừa tướng. Nhưng thiếp có thể đứng vững ở Triệu phủ hay không, tất cả đều trông cậy vào tình yêu của chàng.”

Dáng vẻ hoa lê đái vũ ấy lập tức khiến Triệu Vô Ngung vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Nguyệt Nương yên tâm, ban ngày ta đi rước dâu ở Thẩm phủ nhưng đêm động phòng ta sẽ đến viện của nàng, cho nàng đủ thể diện để người trong phủ không dám coi thường nàng.”

Đội ngũ đón dâu đơn sơ đến mức nực cười, vậy mà cũng kèn trống tưng bừng đến trước cửa Thẩm phủ. Nhưng cửa phủ đóng c.h.ặ.t, không có lấy một dải lụa đỏ hay đèn l.ồ.ng chúc mừng.

Triệu Vô Ngung có chút không vui, tiến lên gõ cửa, quản gia Thẩm phủ mở cửa với vẻ mặt đầy thắc mắc.

Triệu Vô Ngung hơi hất cằm: “Đại tiểu thư nhà các người đâu? Hôm nay ta đến rước dâu, nàng ta đi đâu rồi?”

Quản gia lập tức hiểu ra, sắc mặt trở nên vô cùng vi diệu: “Đại tiểu thư nhà chúng ta không có ở trong phủ, Triệu tướng quân mời về cho!”

Rầm!

Cánh cửa lớn một lần nữa đóng sập lại.

Triệu Vô Ngung tức nổ đom đóm mắt, quát tháo trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t: “Thẩm Linh Sơ, đời này ngươi chỉ có duy nhất cơ hội này để gả vào Triệu phủ của ta. Sau này nếu còn muốn vào cửa, thì chỉ có nước làm thiếp thôi!”

Dân chúng xung quanh chỉ trỏ, không nhịn được mà bàn tán: “Thẩm đại tiểu thư chẳng phải đã thành thân từ hai năm trước rồi sao?”

“Đâu chỉ thành thân, đến con cũng có rồi. Con gái lớn của đứa con thứ hai nhà chú họ xa của nhà lão Từ đang làm nhũ mẫu cho tiểu quận chúa ở Hầu phủ kìa, vào phủ từ hơn ba tháng trước rồi.”

“Chậc chậc, Triệu tiểu tướng quân đây là muốn đi cướp vợ người ta à...”

Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi nhưng Triệu Vô Ngung ngồi trên ngựa cao nên không nghe rõ.

Không sao, hắn vẫn còn mắt để nhìn.

Và hắn đã nhìn thấy rất rõ. Bởi vì đội ngũ đón dâu khi quay về Triệu phủ, đúng lúc đi ngang qua cổng lớn của Cố phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong sắc mặt bỗng chốc trắng bệch rồi chuyển sang xanh mét, Triệu Vô Ngung nhìn thấy ta đang bế một đứa trẻ sơ sinh, dựa sát bên cạnh Cố Hoài, đang niềm nở trò chuyện cùng Thái phó đại nhân.

20

Năm xưa, lão Hầu gia từng lỡ lời làm bệ hạ phật ý.

Một bài thơ tâm đắc trong mắt bệ hạ lại trở thành bằng chứng thép cho việc ám chỉ quân vương hôn quân. Chính nhờ cái lưỡi không xương của Thái phó đại nhân đã biện hộ cho lão Hầu gia trên triều đình, xóa tan nghi kỵ của đế vương, khiến chuyện này được nhẹ nhàng bỏ qua. Bởi vậy Cố Hoài từ nhỏ đã vô cùng kính trọng vị Thái phó này.

Vừa mới hàn huyên chưa được mấy câu, phía không xa truyền đến một tiếng quát lớn: “Thẩm Linh Sơ, tại sao ngươi lại đứng gần hắn như vậy?”

Cuộc trò chuyện bị gián đoạn, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Triệu Vô Ngung đang nhảy xuống ngựa.

Ta chưa bao giờ thấy hắn nổi giận đến mức này. Thậm chí kiếp trước, dù hắn có bao nhiêu lần oán trách ta xen vào giữa hắn và Nguyệt Nương cũng chưa từng nổi cơn thịnh nộ như vậy.

Hắn đi tới trước mặt ta, chỉ vào gương mặt ôn hòa của Cố Hoài, lại một lần nữa phẫn nộ quát: “Thẩm Linh Sơ, tại sao ngươi lại ở cùng một nam nhân khác, trong tay còn bế một đứa trẻ? Tốt nhất là ngươi hãy giải thích rõ ràng mọi chuyện cho ta!”

Cẩm Nhi trong lòng ta bị giật mình, khóc thét lên. Ta và Cố Hoài cuống quýt, vội vàng lên tiếng dỗ dành con. Cẩm Nhi rất thích nhìn cảnh ta và cha bé dỗ mình, nên lập tức nín khóc.

Cố Hoài nhìn ta đầy ngưỡng mộ: “Vẫn là phu nhân biết dỗ con gái.”

Ta khen ngược lại chàng: “Đâu có, Cẩm Nhi mỗi lần thấy phu quân đều cười híp cả mắt đấy thôi!”

Thái phó đại nhân vuốt râu: “Lão phu vừa nhìn đứa trẻ này đã thấy cốt cách nhân trung long phụng rồi.”

Từ ma ma đứng bên cạnh vô cùng tinh ý tiến lên đón lấy đứa trẻ: “Hầu gia, phu nhân, tiểu quận chúa chắc là đói rồi, nô tỳ xin phép đưa tiểu quận chúa đi b.ú sữa ạ.”

Sau một loạt động tác, không một ai thèm đái hoài đến Triệu Vô Ngung đang đứng đó, tái mét mặt mày. Đợi Cẩm Nhi được bế đi rồi, ánh mắt ta mới liếc thấy hắn vẫn đang đứng chôn chân trước cửa Cố phủ.

Lúc này ta mới dành thời gian trả lời câu hỏi của hắn: “Cố Hoài là phu quân của ta, đứa trẻ là con gái của ta và chàng, hôm nay là tiệc tròn trăm ngày của con bé, có vấn đề gì sao?”

21

Gương mặt Triệu Vô Ngung trắng bệch đến đáng sợ, gần như lấn át cả làn da đen sạm vì sương gió của hắn. Cái lạnh của đầu xuân khiến hắn rùng mình một cái, ngay sau đó chân nhũn ra, ngã khụy xuống đất.

Lúc này, ta và Cố Hoài sóng vai đứng trước cửa Cố phủ, ai nhìn vào cũng phải thốt lên một câu xứng lứa vừa đôi. Ánh mắt Triệu Vô Ngung đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Từ ma ma đang bế đứa trẻ vào phủ.

Cưới chính thê cần có “Tam thư lục lễ”, quy trình phức tạp hơn nhiều so với cưới bình thê hay nạp thiếp. Từ lúc bà mai tới cửa đến khi trao đổi canh thiếp; từ lúc định ngày lành đến khi rước dâu qua cửa; từ đêm động phòng hoa chúc đến khi hoài t.h.a.i thành công; từ lúc bình an sinh nở đến tiệc tròn trăm ngày hôm nay...