Vài năm trước, mẹ tôi lâm một trận bạo bệnh, cần phải có rất nhiều tiền.
Lúc đó, tôi từng nhớ đến anh, nhưng cái tôi nghĩ đến lại là vì sao lúc chia tay anh cho tôi nhiều đồ như vậy, mà tôi lại vì sự thanh cao của mình mà không thèm nhận.
Nếu như tôi không tỏ ra thanh cao đến vậy, thì khi mẹ đổ bệnh tôi cũng sẽ không đến mức phải bước đường cùng.
Nhưng sau đó, lúc tôi đang dọn dẹp đồ đạc, dự định bán bớt đi những thứ có thể bán được.
Con gấu bông mà anh tặng tôi, trong tình cảnh chẳng được tôi trân trọng ấy, đã đ.á.n.h rơi ra một chiếc thẻ ngân hàng màu vàng nhạt.
Trên mặt thẻ có viết một dãy mật khẩu gồm sáu chữ số bằng b.út mực đen.
Tôi đã thử dùng số điện thoại của mình, đăng nhập thành công vào ứng dụng ngân hàng, chiếc thẻ đó hiển thị số dư là năm triệu tệ.
Tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi, anh đã dùng giấy tờ tùy thân của tôi để làm chiếc thẻ ngân hàng đó từ khi nào.
Khi tôi cất bước rời đi một cách tuyệt tình nhất, trong viễn cảnh mà anh đã dự liệu tôi sẽ gặp khó khăn nhất, anh đã nhét lại chiếc thẻ ngân hàng đó.
Trong đêm đông giá rét dài đằng đẵng ấy, tôi nắm c.h.ặ.t chiếc thẻ trong tay, không ngừng rơi nước mắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhớ anh đến phát điên, chiếc điện thoại cứ lưỡng lự trên phím gọi suốt cả một đêm.
Sau này, tôi đã dùng khoản tiền lớn đó để cứu mạng mẹ tôi, sau đó chẳng còn bất cứ gánh nặng nào mà xin nghỉ việc.
Tôi đã toàn tâm toàn ý chăm sóc cho mẹ suốt hai năm trời, hoàn toàn kéo mẹ từ cõi c.h.ế.t trở về.
Ngón tay của Trương Tự Khiêm khẽ vuốt ve bên má tôi: "Anh rất nhớ em, những năm qua, anh đã đến Thượng Hải rất nhiều lần, có lúc ngồi ở quán cà phê trước cửa công ty em, ngồi lì suốt cả một ngày, thỉnh thoảng sẽ đợi được em bước ra từ cửa xoay, chỉ để được nhìn em một cái. Nhưng phần lớn thời gian, em đều rất bận rộn, có khi cả ngày chẳng được nhìn thấy em. Từ khi em thăng chức lên làm tổng biên tập thì lại càng bận hơn, anh đành xem chuyên mục của em, từ những dòng chữ khô khan đó, để cảm nhận sự tồn tại của em."
Tôi hoàn toàn không biết những chuyện này, tôi cứ ngỡ những năm qua, anh vẫn giữ vẻ tiêu sái phóng đãng như ngày xưa, chẳng có tâm trí đâu mà ngoảnh lại nhìn quá khứ.
"Nếu hôm đó không xảy ra sự cố, anh sẽ không bao giờ dò xét để bước vào cuộc sống của em thêm lần nào nữa. Anh sợ anh vừa xuất hiện, em sẽ sống không tốt." Anh ngập ngừng, tự giễu cười một cái: "Nghe như thế này, anh giống như ôn thần của em vậy."
"Hứa Hi." Anh gọi tên tôi: "Thử lại một lần nữa nhé, được không?"
Căn phòng bệnh chìm trong tĩnh lặng, rất lâu sau, tôi mới khẽ hừ một tiếng đáp lại: "Vâng."
Lạc Căng gọi điện thoại cho tôi: "Hai người... đây là quay lại với nhau rồi à?"
Tôi nghịch cây b.út máy, không biết phải định nghĩa thế nào, đành nói mập mờ: "Cũng không hẳn."
Cô ấy thở dài, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cuối cùng, cô ấy nói bằng giọng nhẹ nhàng hời hợt: "Như vậy cũng tốt."
Cũng rất tốt.
Số mệnh đã không thể trốn thoát được, vậy thì hãy chấp nhận nó, thử giảng hòa với nó xem sao.
14.
Sau chuyện đó, thời gian Trương Tự Khiêm lưu lại Thượng Hải càng lâu hơn.
Trọng tâm sự nghiệp của anh dần dần chuyển dịch về phương Nam, mất gần hai năm mới có thể ổn định.
Hứa Hi còn bận rộn hơn cả anh, anh thường xuyên đến đón cô tan làm vào lúc đêm khuya.
Cô lên ghế phụ, tựa lưng vào ghế ngắm nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng khẽ đáp lời anh.
Phố xá rợp bóng ngô đồng giữa đêm khuya, chỉ còn lại một sự vắng lặng dịu dàng.
Cơn mưa rả rích bên ngoài cửa sổ cứ kéo dài miên man, hệt như nụ hôn của đôi tình nhân, quấn quýt triền miên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có đôi khi vừa lên lầu, cô đã ngã đầu xuống sô pha rồi ngủ thiếp đi.
Trương Tự Khiêm ngồi bệt xuống đất, nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, dùng những động tác chẳng mấy thành thạo để tẩy trang cho cô.
Nương theo ánh đèn anh đ.á.n.h giá cô, hồi đôi mươi chạy đi phỏng vấn đưa tin bị người ta xua đuổi khắp nơi, trông cô giống hệt như một con mèo nhỏ đáng thương phải chầu chực ở khắp các xó xỉnh.
Thế nhưng lúc đó, anh vẫn luôn nói cô liều lĩnh như một con nghé con, chuyện này cũng không sợ chuyện kia cũng chẳng sợ, cả người toàn là gan dạ.
Bây giờ nhìn lại, ánh mắt của anh quả là linh nghiệm, cô đã tự mình xông pha xây dựng được cả một khoảng trời, trong cái ngành này, hễ nhắc đến Hứa Hi là ai nấy đều phải giơ ngón tay cái lên thán phục.
Nửa đêm thanh vắng, trong giấc ngủ say cô chẳng hề đề phòng mà xoay người, cả cơ thể rúc vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Cựa quậy vài cái tìm được một tư thế thoải mái nhất, hàng lông mày giãn ra và hơi thở trở nên đều đặn.
Trương Tự Khiêm nghiêng người vươn tay, vuốt ve an ủi cô trong vô thức.
Những ngày cuối năm đông đến, thành phố Bắc Kinh đón một trận tuyết lớn.
Hôm đó, anh về nhà lấy một ít đồ, không hề nán lại.
Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, bà Hồ đứng trước cầu thang, tay vịn vào lan can, gọi anh lại.
"Nếu có thời gian." Bà khựng lại một chút: "Cùng nhau ăn bữa cơm đi."
Trương Tự Khiêm dừng bước, ngoảnh lại nhìn bà, anh cứ ngỡ thứ mình nhìn thấy sẽ là sự thỏa hiệp.
Nhưng anh có phần hơi thất vọng, những quan niệm đã ăn sâu bén rễ, rốt cuộc cũng chẳng dễ dàng thay đổi đến thế.
Có điều cho đến tận ngày hôm nay, ý kiến và quan điểm của bà Hồ đã không còn mảy may ảnh hưởng được đến Hứa Hi nữa.
Cô không còn hỏi tương lai sẽ ra sao, cũng không còn cưỡng cầu một kết quả nữa.
Trương Tự Khiêm luôn cảm thấy, nếu như có một ngày họ lại vì những nguyên nhân khác mà phải chia xa thêm lần nữa.
Thì Hứa Hi cũng sẽ chỉ nhìn anh, sau đó nói một câu: Biết rồi, tạm biệt.
Cái giá phải trả phía sau việc lấy lại được sự viên mãn, là luôn có người bị kẹt lại trong những khe hở và những vết nứt chắp vá, trằn trọc bất an.
Người này, có thể là bất cứ ai trong câu chuyện này.
Là anh, là Hứa Hi, và cũng là mẹ của anh.
Trương Tự Khiêm lắc đầu, đáp lại bà: "Con không tự làm chủ được."
Đến tận bây giờ bà Hồ vẫn không hề hay biết, năm dịch bệnh bùng phát đó, anh cũng đã để lại một bức di thư cho bà.
Năm đó trong lòng đầy oán hận, nên từng câu từng chữ trên trang giấy ấy đều giống như d.a.o như kim đ.â.m.
Bây giờ ngẫm lại, với độ tuổi của anh khi ấy, lại bị Hứa Hi dẫn dắt trở thành kẻ cuồng tín bảo vệ tình yêu, thật không thể tin nổi.
Ra khỏi cửa, có một chiếc xe đang đậu bên đường, anh mở cửa ghế phụ ra.
Hứa Hi nhìn anh một cái, khởi động xe: "Để buổi chiều đi cũng được mà, Di Hòa Viên đâu có chạy mất được."
Cô cảm thấy khó khăn lắm anh mới về một chuyến, lại đi vội vội vàng vàng như vậy.
Trương Tự Khiêm chỉnh lại bản đồ định vị, hất cằm: "Đi thôi, hiếm khi em mới được nghỉ phép mà."
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, tuyết rơi xào xạc, trải dài đằng sau một khoảng trời trắng xóa tĩnh mịch.
Âm thầm lặng lẽ, che giấu đi những dấu vết chứng minh họ đã từng tới đây.