Tại Cửu Châu, tại Thần Lục, tại Huyết Vũ, tại Ma Vực, tại Vô Tận Sơn Hải… khắp nơi đều có những chuyện xảy ra.
Có người đột phá, có người chết đi.
Có người vui mừng, có người đau khổ.
Có người gặp duyên, có người gặp nạn.
Đây chính là nhân sinh, đây chính là tu hành.
Mà tại nơi này, tại một vùng đất hoang vu của Huyết Vũ, có một người đàn ông trung niên mặc áo trắng đang bước đi.
Hắn chẳng có mục tiêu, cũng chẳng định hướng, chỉ đơn thuần bước đi, bước đi mãi không ngừng.
Thân thể hắn có vết thương, máu tươi đã khô, nhưng vết thương vẫn còn đó, thậm chí còn có một chút màu đen, tựa như có độc.
Độc này, không phải từ bên ngoài, mà là từ bên trong cơ thể hắn.
Đó là độc của tâm hồn.
Hắn là Hứa Thanh.
Hắn đã đi như vậy ba tháng.
Ba tháng trước, hắn rời khỏi Vương Đô, rời khỏi Thần Lục, đi về phía tây, đi về phía Huyết Vũ.
Hắn không biết mình muốn đi đâu, cũng không biết mình muốn làm gì.
Hắn chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, tựa như có một cái lỗ hổng, gió thổi qua, lạnh giá.
Hắn nhớ về quá khứ, nhớ về những người đã khuất, nhớ về những chuyện đã qua.
Nhưng càng nhớ, càng đau.
Cho nên, hắn không muốn nghĩ nữa, hắn chỉ muốn đi, đi thật xa, đi đến một nơi không ai biết, đi đến một nơi không có ký ức.
Nhưng… làm sao có thể?
Ký ức ở trong lòng, làm sao có thể quên?
Cho nên, hắn vẫn cứ đi, vẫn cứ đau.
Cho đến hôm nay.
Hôm nay, trời mưa.
Mưa không lớn, nhưng rất dày, tựa như một tấm màn, che khuất tầm mắt.
Hứa Thanh đi trong mưa, quần áo ướt sũng, tóc tai bết dính, trông rất thảm hại.
Nhưng hắn không để ý, hắn vẫn cứ đi.
Đột nhiên, hắn dừng bước.
Phía trước, trong màn mưa, xuất hiện một bóng người.
Phía trước, trong màn mưa, một bóng người hiện ra. Đó là một ông lão mặc áo tơi, đội nón lá, tay chống gậy, đứng yên nhìn hắn.
Hứa Thanh nhìn ông lão, ông lão cũng nhìn lại hắn.
Hai người đối diện nhau, không ai nói lời nào.
Chỉ có tiếng mưa rơi tí tách.
Rất lâu sau, ông lão mới lên tiếng, giọng nói khàn đục, tựa như tiếng gió xuyên qua lá khô.
“Ngươi… muốn chết sao?”
Lão nhân thở dài, lắc đầu: “Ta đã quan sát ngươi ba ngày rồi, ba ngày nay ngươi cứ đi mãi như thế, không ăn không uống, không nghỉ ngơi, thân thể đã đến giới hạn rồi. Nếu cứ tiếp tục, ngươi sẽ chết mất.”
Hứa Thanh cuối cùng cũng mở miệng, giọng khàn đặc: “Chết… cũng tốt.”
Lão nhân nghe vậy, ánh mắt phức tạp, hỏi: “Ngươi còn trẻ, sao đã nghĩ đến chuyện chết chóc?”
Hứa Thanh nhìn về phía xa, trong mắt trống rỗng: “Bởi vì… sống không còn ý nghĩa.”
Lão nhân hỏi: “Ý nghĩa của sống là gì?”
Hứa Thanh lắc đầu: “Ta không biết.”
Lão giả nói: “Nếu không biết, tại sao lại nói không có ý nghĩa?”
Hứa Thanh lại trầm mặc.
Lão giả bước lên phía trước, đi đến trước mặt Hứa Thanh, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: “Ngươi có biết, trên đời này, có rất nhiều người muốn sống, nhưng không thể sống, có rất nhiều người muốn tiếp tục, nhưng không thể tiếp tục.”
“Ngươi may mắn có được sinh mệnh, tại sao lại không trân quý?”
Hứa Thanh khẽ nói: “Bởi vì… ta đã mất đi quá nhiều.”
Lão nhân nói: “Mất rồi lại được, đó là lẽ thường của sinh mệnh.”
Hứa Thanh cười khổ: “Có được? Làm sao có được? Những người đã chết, làm sao sống lại? Những chuyện đã qua, làm sao quay lại?”
Lão giọng trầm xuống: “Người chết không thể sống lại, chuyện qua không thể quay đầu, nhưng… ngươi vẫn còn sống.”
“Chỉ cần ngươi còn sống, thì vẫn còn hy vọng.”
Hứa Thanh lắc đầu: “Hy vọng… ta không còn hy vọng.”
Lão giả nhìn Hứa Thanh một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi: “Ngươi… có biết ‘Thời’ không?”
Hứa Thanh khẽ giật mình: “Thời?”
Lão nhân gật đầu: “Đúng vậy, Thời.”
“Thời gian, là dòng chảy vĩnh hằng, là quy luật của vạn vật.”
Nó không ngừng trôi đi, chẳng bao giờ quay đầu, cuốn theo dĩ vãng, đưa tới mai sau.
“Nhưng… Thời cũng có lúc thuận, lúc nghịch.”
“Thuận thời, vạn sự hanh thông; nghịch thời, trăm điều trắc trở.”
“Ngươi bây giờ, chính là đang ở trong ‘nghịch thời’.”