Tại một gian phòng trong quán trọ, Tần Dương đang ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt điều tức.
Thời gian trôi qua rất nhanh, bảy ngày đã trôi qua.
Trong bảy ngày này, Tần Dương không hề bước ra khỏi cửa một bước, toàn tâm toàn ý tu luyện, hấp thu linh khí thiên địa.
Hắn đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa kỳ trung, nhưng muốn đột phá đến cảnh giới Đại Thừa kỳ hậu, còn cần một khoảng thời gian khá dài.
Dù sao, tu luyện vốn là một việc tích lũy lâu dài, không thể nóng vội được.
“Đùng đùng đùng!”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Tần Dương mở mắt ra, nói: “Vào đi.”
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào, chính là Lý Tử Minh.
Lý Tử Minh cung kính thi lễ, nói: “Tiền bối, ngài đã nhờ vãn bối điều tra tin tức về Giao Long, hiện tại đã có manh mối.”
Tần Dương nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, nói: “Nói đi.”
Lý Tử Minh nói: “Tiền bối, vãn bối đã điều tra được, tại phía bắc của Thiên Huyền Thành, có một khu rừng tên là Rừng Huyết Ma, nơi đó từng có Giao Long xuất hiện.”
“Rừng Huyết Ma?”
Tần Dương hơi nhíu mày, hỏi: “Đó là nơi như thế nào?”
Lý Tử Minh giải thích: “Rừng Huyết Ma là một khu rừng cổ xưa, bên trong có rất nhiều yêu thú hung ác, thậm chí còn có Huyết Ma ẩn náu, cực kỳ nguy hiểm. Bình thường, rất ít người dám tiến vào.”
“Tuy nhiên, nghe nói trong Rừng Huyết Ma có rất nhiều thiên tài địa bảo, cũng có một số tu sĩ mạo hiểm tiến vào tìm kiếm cơ duyên.”
Về tin tức Giao Long, là do một nhóm tu sĩ khi vào Rừng Huyết Ma tầm bảo, tình cờ thấy một con Giao Long đang say ngủ trong một vũng nước sâu thẳm.
Tần Dương gật đầu, hỏi: “Tin tức này có đáng tin không?”
Lý Tử Minh nói: “Tiền bối, vãn bối đã điều tra kỹ, tin tức này đến từ một nhóm tu sĩ tán tu, bọn họ sau khi ra khỏi Rừng Huyết Ma đã đem tin tức này bán cho một thương hội, nên độ tin cậy khá cao.”
Tần Dương trầm ngâm một chút, nói: “Được rồi, ta biết rồi.”
Lý Tử Minh lại nói: “Tiền bối, nếu ngài muốn đi Rừng Huyết Ma, vãn bối khuyên ngài nên cẩn thận. Nơi đó thực sự quá nguy hiểm, ngay cả những cao thủ Đại Thừa kỳ cũng có thể gặp nạn.”
Lý Tử Minh vội vàng nói: “Tiền bối quá khách sáo rồi, đây là việc vãn bối nên làm.”
Tần Dương lấy ra một cái túi trữ vật, ném cho Lý Tử Minh, nói: “Đây là phần thưởng cho ngươi.”
Lý Tử Minh tiếp nhận túi trữ vật, dùng thần thức dò xét, lập tức vui mừng khôn xiết.
Trong túi trữ vật có mười khối linh thạch thượng phẩm, đối với hắn mà nói đã là một khoản tài sản khổng lồ.
“Đa tạ tiền bối ban thưởng!”
Lý Tử Minh cung kính hành lễ, trong lòng vô cùng cảm kích.
Tần Dương nói: “Được rồi, ngươi lui xuống đi.”
“Vâng.”
Lý Tử Minh đáp lời, sau đó lui ra ngoài.
Sau khi Lý Tử Minh rời đi, Tần Dương đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía bắc của Thiên Huyền Thành.
“Rừng Huyết Ma… Giao Long…”
Tần Dương lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ quyết tâm.
Dù cho Rừng Huyết Ma có nguy hiểm đến đâu, hắn cũng phải đi một chuyến.
Bởi vì, Giao Long tinh huyết đối với hắn quá quan trọng.
Chỉ có luyện hóa Giao Long tinh huyết, hắn mới có thể tu luyện Cửu Chuyển Kim Thân Quyết tầng thứ tư, từ đó tăng cường thực lực của bản thân.
“Vậy thì đi Rừng Huyết Ma một chuyến.”
Tần Dương quyết định, lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi quán trọ, hướng về phía bắc Thiên Huyền Thành bay đi.
Thiên Huyền Thành cách Rừng Huyết Ma không xa, chỉ khoảng mấy ngàn dặm.
Với tốc độ của Tần Dương, chỉ cần nửa ngày là có thể đến nơi.
Trên đường đi, Tần Dương gặp không ít tu sĩ, bọn họ cũng đều đang hướng về Rừng Huyết Ma.
Có vẻ như, tin tức về Giao Long đã lan truyền ra ngoài, thu hút rất nhiều tu sĩ đến tìm kiếm cơ duyên.
Tần Dương không để ý đến những người này, chỉ một mực bay về phía trước.
Nửa ngày sau, Tần Dương rốt cuộc đã đến bên ngoài Rừng Huyết Ma.Truyện được lấy từ khotruyenchu.cloud
Nhìn từ xa, Rừng Huyết Ma là một mảnh rừng rậm bạt ngàn, cây cối um tùm, khí tức âm trầm, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Đặc biệt là, trong rừng tràn ngập một luồng khí tức máu tanh nồng nặc, khiến người ta buồn nôn.
“Quả nhiên là nơi hung hiểm.”
Tần Dương thầm nghĩ, sau đó không chút do dự, trực tiếp bay vào trong Rừng Huyết Ma.
Vừa tiến vào Rừng Huyết Ma, Tần Dương lập tức cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh xâm nhập vào cơ thể, khiến hắn không khỏi run lên.
“Khí tức ở đây thật kỳ quái.”
Tần Dương nhíu mày, vận chuyển chân nguyên, đẩy lui khí tức âm lãnh.
Sau đó, hắn thả thần thức ra, cẩn thận cảnh giác xung quanh.
Rừng Huyết Ma quá nguy hiểm, hắn không dám khinh thường.
Những yêu thú này đa phần chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ hoặc Hóa Thần kỳ, căn bản không đủ để đe dọa hắn.
Tuy nhiên, Tần Dương cũng không dám buông lỏng cảnh giác, bởi vì hắn biết, trong Rừng Huyết Ma còn có những tồn tại nguy hiểm hơn.
Đi được một lúc, Tần Dương đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng đánh nhau vang lên.
“Ầm ầm!”
Tiếng nổ vang lên, khí lãnh tứ tán.
Một lát sau, hắn nhìn thấy một nhóm tu sĩ đang giao chiến với một con yêu thú.
Con yêu thú đó hình dạng giống hổ, toàn thân đỏ tươi, trên người tỏa ra khí tức máu tanh nồng nặc, thực lực cực kỳ cường đại, đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa kỳ sơ.
Còn nhóm tu sĩ kia, có năm người, tu vi đều ở Hóa Thần kỳ, đang liên thủ đối kháng với con yêu thú hổ đỏ.
Tuy nhiên, thực lực của họ quá chênh lệch, hoàn toàn bị con yêu thú hổ đỏ áp đảo, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
“Gào!”
Con yêu thú hổ đỏ gầm lên một tiếng, một móng vuốt vung ra, trực tiếp đánh bay một tu sĩ.
“Phốc!”
Tu sĩ đó phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra, đâm mạnh vào một gốc cây lớn, lập tức mất đi khả năng chiến đấu.
Những tu sĩ còn lại thấy vậy, sắc mặt đều đại biến.
“Chạy mau!”
Một tu sĩ hét lên, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Những người khác cũng không dám chần chừ, lập tức phân tán bỏ chạy.
Tuy nhiên, con yêu thú hổ đỏ đâu có thể dễ dàng để bọn họ chạy thoát, chỉ thấy nó lắc mình, hóa thành một đạo hồng quang, đuổi theo một tu sĩ.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang lên, tu sĩ đó bị một móng vuốt của yêu thú hổ đỏ đánh trúng, thân thể nổ tung, hồn xiêu phách lạc.
Những tu sĩ còn lại thấy vậy, càng thêm khiếp sợ, dốc hết toàn lực chạy trốn.
Nhưng mà, tốc độ của yêu thú hổ đỏ quá nhanh, trong chớp mắt đã đuổi kịp một tu sĩ khác.
“Chết tiệt!”
Tu sĩ đó biết mình không thể chạy thoát, trong mắt lóe lên vẻ tuyệt vọng, sau đó quay người, vung kiếm chém về phía yêu thú hổ đỏ.
“Xoẹt!”
Kiếm quang lóe lên, chém vào người yêu thú hổ đỏ.
Tuy nhiên, kiếm quang đó chỉ để lại một vết trắng trên người yêu thú hổ đỏ, căn bản không thể gây thương tích.
“Gào!”
Yêu thú hổ đỏ tức giận, há miệng cắn một cái, trực tiếp cắn đứt đầu của tu sĩ đó.