Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 84: Chuyện cũ và sự xuất hiện bất ngờ (1)



 

Xác định nàng muốn dọn lại đây, Thẩm Toại cười:

“Sớm nên dọn lại đây, sớm nghe ta thì đỡ phải lăn lộn một chuyến. Hiện tại gần biển có thuyền tuần tra, năm nay trước đó an ổn nhiều rồi.”

“Chờ ta mua được nhà liền về dọn đồ.” Hải Châu gõ cằm, gật đầu nhìn ra ngoài cửa thấp giọng hỏi: “Đây đều là người huynh cứu về à?”

Thẩm Toại gật đầu:

“Như thế nào? Bội phục ta chứ?”

Hắn ngày ngày nhìn những cô nương số khổ này vì hắn cứu giúp mà có được cuộc sống an ổn, trong lòng liền đặc biệt vui sướng.

Hải Châu không phản bác, ở phương diện cứu khổ cứu nạn hắn đúng là một đại thiện nhân, hơn nữa còn không chút tư lợi, thật đáng kính nể.

“Châu Nữ huynh còn nhớ chứ? Huynh sau khi trở về có gặp qua nàng ta không?”

Hải Châu hỏi.

“Nàng ta không phải ở trong thôn các muội sao? Ta đến đâu mà thấy nàng ta?” Thẩm Toại liếc mắt, trong lòng thầm nghĩ nàng có phải lại muốn mắng hắn không, bèn bổ sung: “Ta cùng nàng ta cũng không có quan hệ gì khác đâu nhé.”

Hải Châu kể lại chuyện tranh chấp với Châu Nữ lúc rời thôn:

“Ta chỉ có một con thuyền lại còn già trẻ lớn bé, người rồi rùa rồi hành lý không tiện mang theo nàng ta. Hơn nữa ta mang nàng ta đi, nàng ta lại không có chỗ ở, ta cũng không thể ép nàng ta đi tìm huynh trưởng c.ờ b.ạ.c của nàng ta nên ta đã từ chối.”

Thẩm Toại nhíu mày, hắn biết rõ tình hình nhà Châu Nữ thế nào, nàng ta muốn theo Hải Châu về Vĩnh Ninh, tám phần là có ý định muốn Hải Châu thu lưu mình.

“Huynh đã nói bảo ta chiếu cố nàng ta phải không?” Hải Châu gõ mặt bàn gọi hắn hoàn hồn, “Lại đây lại đây, huynh nói cho ta nghe xem muốn ta chiếu cố nàng ta như thế nào?”

Thẩm Toại nghe ra giọng điệu không ổn, thức thời mà vội vàng xin tha:

“Là ta lỡ lời.”

Hắn khi đó nói “chiếu cố” ý là Hải Châu là người sinh ra và lớn lên trong thôn, nàng nói một lời bằng Châu Nữ nói mười câu, nếu Châu Nữ có mâu thuẫn với người trong thôn, Hải Châu có thể đứng ra nói giúp một câu cũng tốt.

“Ta cũng không nghĩ tới nàng ta sẽ có suy nghĩ đó, cũng may muội không hồ đồ như ta, không thêm phiền phức cho muội là tốt rồi.”

Hắn trơ mặt cười với Hải Châu.

Hải Châu cũng không muốn đòi hỏi gì, rốt cuộc năm trước nàng mới hưởng qua tiện lợi nhờ nhân duyên tốt của Thẩm Toại mang lại. Nàng chỉ là muốn nói rõ mọi chuyện, tránh để sau này Châu Nữ nói linh tinh trước mặt hắn làm hỏng tình cảm hai người.

“Lần này ta về huynh có muốn đi cùng một chuyến không? Qua đó xem thử?”

Nàng hỏi.

“Thôi, ta có thể giúp được nàng ta cũng chỉ đến thế thôi.” Thẩm Toại khôi phục vẻ nghiêm túc, Châu Nữ có ý đó với hắn, hắn trốn còn không kịp nào còn dám sấn tới, “Cứ vậy đi, giúp được gì ta đã giúp rồi, sau này thế nào toàn dựa vào chính nàng ta.”

Tiếng bước chân nhỏ vụn đến gần, hai người cùng nhìn ra ngoài, một nha hoàn mặt tròn đi tới dưới hành lang ngoài cửa sổ, mắt nhìn xuống vẻ mặt thật thà.

“Lục gia, người gác cổng tiền viện qua báo nói chủ nhà của Tề cô nương đã tới.”

Hải Châu đứng dậy làm bộ làm tịch nói:

“Phiền Tiểu Lục gia đi cùng ta một chuyến, mượn nhân duyên tốt của huynh dùng chút, tránh để chủ nhà bắt nạt ta là người xứ khác.”

Thẩm Toại cười ha ha:

“Muội về trước đi, ta thay bộ đồ rồi qua ngay.”

Chủ nhà là một nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi để hai phiết ria mép. Hải Châu không ở nhà, ông ta bèn từ trong sân đi ra nói chuyện với hàng xóm láng giềng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hải Châu về rồi kìa.”

Bà cụ đang dỗ cháu nói.

Nam nhân liền quay đầu lại cười với Hải Châu:

“Chúng ta vào nhà nói chuyện.”

“A thúc, phiền thúc đi một chuyến.”

Hải Châu mời người vào cửa.

Vào sân nàng còn chưa kịp mở miệng, đối phương đã nói trước:

“Căn nhà này cũng là ta mua lại, lúc mua tốn 270 lượng, cô cũng trả ta giá này là được.”

“Hả?” Hải Châu vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, giá nhà ở ngõ nhỏ này nàng đã hỏi thăm rồi, thấp nhất cũng là 400 lượng, đặc biệt là dạo này loạn cướp biển, giá nhà trên phố lại có xu hướng tăng lên. Cho nên nàng mới tính gọi Thẩm Toại đến để lấy oai.

“Người mà năm ngoái cô nương vớt được dưới biển lên là đường huynh của ta, huynh ấy tuy đã mất nhưng cô nương cũng có ơn với tộc nhân ta. Một là vì tình cảm, hai là ta cũng không mong bán nhà kiếm được bao nhiêu bạc, cô nương cứ trả ta theo giá gốc lúc ta mua là được.” Nam nhân giải thích, “Ta ở đây 5 năm, phát tài rồi dọn đi, giờ gặp được cô nương muốn mua, âu cũng là duyên phận.”

Đang nói thì Thẩm Toại áo mũ chỉnh tề đi tới.

“Cũng là để kết giao bằng hữu, Lý mỗ bội phục sự hiệp nghĩa và dũng khí của cô nương.” Dứt lời, ông ấy nhìn sang Thẩm Toại, khen tặng: “Đã sớm nghe nói Tiểu Lục gia là người có tâm địa hiệp nghĩa, kết giao bằng hữu cũng như thế, quả nhiên ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”

Hải Châu hiểu ra, giá nhà giảm mạnh này không đơn giản là vì nàng.

Thẩm Toại ở bên ngoài đã nghe được, hắn ra hiệu cho Hải Châu bằng mắt, nếu đã lấy cớ cảm ơn thì nàng cứ yên tâm mà nhận.

Hải Châu vào nhà lôi từ gầm giường ra cái hộp đựng vàng, đếm ra 27 thỏi dùng vải gói lại, lấy thêm mấy góc bạc vụn nhét vào người rồi cùng chủ nhà đi nha môn làm thủ tục sang tên.

Chờ dọn qua đây, hộ tịch cũng phải sửa đổi.

Cầm tờ khế nhà còn nóng hổi, Hải Châu quay về gọi Thẩm Toại, hai người lại đi doanh trại tìm Hàn Tễ, nàng mời hai người bọn họ lên t.ửu lầu ăn một bữa.

“Hôm nào dọn?”

Hàn Tễ hỏi.

“Ngày kia đi, dọn qua sớm chút ta cũng tiện xuống biển mò bắt.”

Không có thuyền, ra biển rất phiền toái, từ năm trước đến nay, Hải Châu gần một tháng không xuống biển, trong lòng ngứa ngáy.

“Lùi lại hai ngày nữa, đợi thuyền quan tuần tra về sẽ đưa mọi người về, đưa thẳng đến cửa nhà luôn.” Hàn Tễ tạo điều kiện cho nàng, “Sau đó lại đi nhờ thuyền quan qua đây, thuyền đ.á.n.h cá khiêng lên lầu thuyền, gia sản cũng chất hết lên đó, một chuyến là chở hết qua cho muội.”

Hải Châu “Ái chà” một tiếng, cầm bầu rượu rót đầy cho mình:

“Ta kính nhị ca và lục ca, quá trượng nghĩa.”

Hàn Tễ nâng chén rượu chạm cốc với nàng, “Đinh” một tiếng, hắn nhấp một ngụm, thấy Hải Châu và Thẩm Toại đều uống cạn một hơi hắn nhắc nhở:

“Kiềm chế chút, đừng uống hăng quá, hôm nay mà say ta mặc kệ đấy.”

Hải Châu nghe lời khuyên, đẩy chén rượu ra không uống nữa.

“Này, chuyện cướp biển tính thế nào rồi?” Hải Châu bóc một con tôm, ăn tôm xong nhìn hai người, “Ta có thể hỏi thăm không?”

Hàn Tễ liếc nàng một cái, nói đùa:

“Làm quân sư cho ta thì có thể hỏi thăm.”

Hải Châu im bặt.

“Có thể hỏi thăm nhưng không được nói ra ngoài.” Hàn Tễ cười cười, “Mùa xuân luyện binh, mùa hè xuất binh, mùa xuân trên biển có sương mù, bất lợi cho việc ra thuyền.”