Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 81: Dự định mua nhà và ác chiến với hải tặc (2)



 

"Nương, đưa Đông Châu và Phong Bình chạy nhanh đi, đến bến tàu tìm quan binh.” Hải Châu nhanh nhẹn cởi quần bông, “Đi mau, đừng lấy đồ đạc gì cả, Đông Châu mau đưa nương và Phong Bình đi đi.”

Nàng may mắn vì hôm nay đi cắt hẹ mang theo liềm, nàng cầm liềm chạy ra biển:

“Đi gọi quan binh, có cướp biển lên bờ.”

Xa xa cũng có thuyền đ.á.n.h cá, thấy động tĩnh bên này liền luống cuống điều chỉnh buồm chèo thuyền chạy về phía chợ kiếm sống, vừa chạy vừa hét lớn:

“Có cướp biển…đi báo quan…”

Tần Kinh Nương hoảng loạn, khi bà phản ứng lại thì Hải Châu đã nhảy xuống nước, bà định chạy theo nhưng Đông Châu giữ c.h.ặ.t lấy.

“Tỷ con bơi giỏi lắm, mình đi thôi.”

Tay con bé run run nhìn ra biển, thấy có nam nhân ngoi đầu lên từ dưới nước, con bé kéo Phong Bình giục chạy nhanh.

Tần Kinh Nương qua cơn hoảng loạn, nhớ ra nữ nhi biết bơi thì vội vàng một tay túm hài t.ử triều chạy chợ.

Lão rùa đang phơi nắng trên tảng đá ngầm cũng lặn xuống nước khi Hải Châu nhảy xuống biển, nó bơi theo mùi m.á.u tanh, thấy Hải Châu bị lôi về phía mặt nước, nó lướt tới đập mạnh vào đầu gã nam nhân rồi đè hắn chìm xuống.

Hải Châu nhân cơ hội kéo gã cướp biển vạm vỡ xuống đáy biển dìm c.h.ế.t đuối. Hắn ta lập tức buông tay trồi lên, nàng như ma quỷ cầm liềm tước đoạt sinh mạng, đ.á.n.h không lại thì kéo chân lôi xuống đáy biển.

Rùa biển cũng tham gia náo nhiệt bận rộn bơi lên bơi xuống, tóm được cơ hội là c.ắ.n một miếng.

Tổng cộng bảy tên bị kéo xuống đáy biển c.h.ế.t đuối hai tên, g.i.ế.c c.h.ế.t một tên, một tên sợ quá sặc nước c.h.ế.t đuối, ba tên còn lại chạy lên bờ thì bị lính canh bắt được.

Hải Châu trồi lên mặt nước, ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc buồn nôn, kéo người đ.á.n.h cá xui xẻo bơi vào bờ. Người này chắc lúc quăng lưới trúng phải người, cướp biển theo lưới bò lên kéo hắn xuống nước rồi c.ắ.t c.ổ.

Trong số lính canh đến có Mao tiểu nhị, hắn nhận ra Hải Châu bèn vội vàng xuống nước đỡ lấy cái xác trên tay cô, giải thích:

“Đây không phải cướp biển, là người của chúng ta”

“... Nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết lúc đang cắt hẹ, cậy mình bơi giỏi nên ta cầm liềm nhảy xuống biển, hai tên bị ta kéo xuống đáy biển c.h.ế.t đuối, một tên sợ quá sặc nước c.h.ế.t, chỉ có một tên là bị ta c.ắ.t c.ổ.”

Đến quan phủ, Hải Châu thành thật khai báo.

Nàng có hộ tịch lại có Mao tiểu nhị và Thẩm Toại bảo lãnh làm chứng, đình trưởng chỉ hỏi qua loa sự việc rồi thả nàng về.

Thay quần áo trong sương phòng nha môn nhưng tóc vẫn ướt, ra đường gió thổi qua làm Hải Châu run cầm cập.

“Ta đi mua cho muội bát canh giải cảm, thẩm đưa Hải Châu về tắm nước nóng trước đi.”

Thẩm Toại rảo bước đi ngay.

Động tĩnh ngoài bờ biển không nhỏ, chuyện hôm nay quan phủ không giấu được, người đi đường nhìn Hải Châu với ánh mắt đầy kính nể, mấy thẩm nương lớn tuổi nhao nhao bảo cô về ngâm nước nóng ngay.

“Dùng hành gừng nấu nước, thêm hai cục đường đỏ vào, ngâm tắm xong uống một bát, giải cảm tốt lắm.”

“Ngâm chân nhiều vào, ngâm chân giải cảm.”

Hải Châu vâng dạ rối rít, mặt hơi ngượng ngùng, không phải ai cũng mặt dày như Thẩm Toại, bị mọi người soi mói mà mặt không biến sắc. Vừa rẽ vào ngõ nhỏ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, hàng xóm láng giềng lại xúm vào hỏi han quan tâm, người nhiệt tình còn mang cả bồn tắm bỏ không của nhà mình ra, thẩm thẩm đối diện nhà còn cống hiến cả nước sôi vặt lông vịt.

Khó khăn lắm mới ngồi vào bồn tắm, Tần Kinh Nương bưng nước vào gội đầu cho nàng, thấy Hải Châu che n.g.ự.c bà cười khẩy:

“Chỗ nào của con mà nương chưa thấy, quay ra kia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa quay đi liền bị bà đ.á.n.h cho một cái:

“Con chán sống rồi à, suýt nữa dọa ta ngất xỉu đấy.”

“Con biết chừng mực mà.”

“Còn già mồm.”

Lại đ.á.n.h thêm cái nữa.

Tắm được nửa chừng, trong sân vang lên tiếng Thẩm Toại và Hàn Tễ, hai người ghé qua một chút để lại gói t.h.u.ố.c rồi vội vàng đi ngay.

Đợi Hải Châu tắm xong đi ra, đập vào mặt là bát canh giải cảm nồng nặc mùi cay, nàng cũng sợ ốm nên bịt mũi uống một hơi cạn sạch.

Hàng xóm láng giềng vẫn chưa về, chen chúc trong sân bàn tán xôn xao về chuyện cướp biển lại hỏi thăm bà Tề xem Hải Châu bơi giỏi cỡ nào, thấy nàng ra liền khen ngợi hết lời về tài bơi lội và sự dũng cảm của nàng.

“Nó to gan lớn mật lắm, chẳng sợ trời sợ đất gì sất, sớm muộn gì cũng dọa c.h.ế.t chúng ta thôi.”

Tề A Nãi mắng yêu.

Đợi tiễn hàng xóm về hết, bà xúi Tần Kinh Nương mắng Hải Châu một trận:

“Đánh cho một trận cũng được, cho nó nhớ đời, ta nói nó chẳng nghe đâu, con nói đi.”

Tần Kinh Nương cười cười, qua cơn hoảng sợ giờ bà ấy thấy rất tự hào, trên biển có người gặp nạn thì phải có người cứu, người đó có thể là người khác cũng có thể là Hải Châu.

Miễn là con bé có bản lĩnh, có gan dạ, mắng nó làm gì, đâu phải ai cũng có cơ hội làm anh hùng.

Xe kéo và sọt để quên ở bờ biển được lính canh mang về, cả rau hẹ rơi vãi cũng được nhặt bỏ vào sọt.

Còn lão rùa, lúc Hải Châu đi nha môn đã được Đông Châu dẫn về trước, ăn no nê lại vừa trải qua một trận đại chiến, về đến nơi là bò vào chậu chìm nghỉm trong nước.

Hải Châu hong khô tóc rồi bắt đầu nhặt rau hẹ, không biết là chưa hoàn hồn hay đúng là to gan lớn mật như nãi nãi nói, chính tay g.i.ế.c người mà lúc này nàng chẳng hề sợ hãi còn tính toán nhặt rau hẹ để mai đi bán bánh.

Sự bình tĩnh của nàng ảnh hưởng đến Đông Châu và Phong Bình, trái tim đang đập thình thịch cũng dần bình ổn trong mùi hẹ nồng nàn.

Hoàng hôn buông xuống, Ngụy Kim Hoa và Trịnh Hải Thuận xách con gà mái sang thăm.

“Kinh Nương, ngươi làm thịt con gà này hầm lấy nước cho Hải Châu uống bát to vào, cho nó hoàn hồn.”

Ngụy Kim Hoa nói.

“Con bé giỏi thật đấy, gặp tình huống này ta cũng chẳng dám xông lên đâu.” Trịnh Hải Thuận nói đầy vẻ tán thưởng, “Ghê gớm thật, ta làm ở bến tàu, có người nhắc đến ngươi, ta liên bảo đấy là đại chất nữ của ta là họ khen cháu nức nở.”

Hải Châu cười.

Ngụy Kim Hoa xách cái ghế đẩu ra giúp nhặt rau hẹ:

“Mai còn đi bán hàng không?”

“Đi chứ, hôm nay là hôm nay, ngày mai là ngày mai, ngày tháng vẫn phải trôi qua mà.”

Hải Châu nói.

--

Hết chương 42.