Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 8: Hỏi thăm tin tức của nương (1)



 

“Mau, đừng để nó chạy mất!”

Đông Châu vội vàng chạy tới.

Có đá ngầm che chắn, hốc đá nằm khuất ánh sáng tối đen như mực nên không rõ tình hình bên dưới. Hải Châu sợ trong nước có sứa hoặc rắn biển nên dùng chiếc cào gỗ thăm dò trước, mực nước không hề cạn.

“Hải Châu à? Đông Châu? Các ngươi ai nhìn thấy hai nha đầu đó đâu không? Còn cả Phong Bình nữa, Phong Bình?”

Trên bãi biển tràn ngập tiếng gọi tiểu hài t.ử, thằng bé chạy ra bờ biển lúc nãy đang bị nương nó đ.á.n.h đến khóc oa oa. Ngụy Kim Hoa gom hai đứa con mình lại rồi mới nhớ đến ba tỷ đệ Hải Châu.

“Thẩm, chúng ta ở đây.” Đông Châu cao giọng đáp lại, nàng nóng lòng muốn thử nên thò chân xuống nước, “Tỷ kéo muội với, không sao đâu.”

Hải Châu sao dám để muội muội xuống nước, đang định bảo thôi bỏ đi thì Ngụy Kim Hoa đi tới. Bà nhìn qua tình hình rồi sai đại nhi t.ử đi lấy đuốc dầu.

“Là ta sơ ý, lần sau đi bắt hải sản buổi tối ta sẽ mang theo đuốc.”

Hải Châu nói.

Ngụy Kim Hoa cười hai tiếng, đắc ý nói:

“Dầu thắp của ta là hàng hiếm đấy, loại thường không sánh bằng đâu. Dầu thắp trong nhà gió thổi nhẹ cái là tắt, ra bờ biển chắc vừa châm đã tắt ngóm rồi.”

“Thẩm mua dầu thắp ở đâu thế?”

Đông Châu hỏi.

“Dầu thắp nhà ta chỗ khác không có bán đâu, là mỡ cá voi đấy.” Trịnh Đại Lang bưng đuốc chạy tới cướp lời, “Là của hồi môn của nương ta đấy, không bán đâu.”

Ngọn nến vừa thắp lên, Ngụy Kim Hoa nét mặt rạng rỡ cười nói:

“Hồi ta còn trẻ, nhờ món của hồi môn độc nhất vô nhị này mà đá lát trước cửa nhà đều bị người ta đạp mòn đi một tấc. Chỉ trách tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, bị cái mặt thật thà của thúc ngươi lừa gạt, để ông ấy vớ được món hời lớn.”

Hải Châu nghe vậy cười ha hả:

“Vậy đúng là Trịnh thúc vớ bở rồi.”

“Ngươi đúng là người hiểu chuyện, thảo nào thẩm quý ngươi.”

Hai người kẻ xướng người họa, nói cười vài câu, mệt mỏi trong người cũng tan biến hơn nửa. Dưới ánh lửa hốc đá lộ rõ hình dạng, nước khá sâu, trên đá ngầm dưới đáy nước phủ đầy nhím biển, một con cá lớn lưng đen sẫm đang nằm im dưới đáy.

“Ái chà, là cá mú đá!”

Ngụy Kim Hoa kinh hô, sợ dùng cào sẽ làm cá bị thương nên bà đưa đuốc cho nhi t.ử rồi bảo nó chạy đi lấy lưới.

Con cá mú nằm dưới nước nhìn đã thấy to, vớt lên mới biết còn to hơn, thân cá béo mập giãy rất khỏe. Phong Bình đưa tay sờ thử, bị đuôi cá quẫy cho một cái đỏ cả tay.

“Chắc phải được tám chín cân, mang về thả trong nước, sáng mai thủy triều rút mang ra bến tàu bán cũng được nửa lượng bạc đấy.” Ngụy Kim Hoa lấy thùng của nhà bà đựng cá vào, đổ thêm nước biển, thả mấy con tôm cá nhỏ vào nuôi rồi hỏi: “Sáng mai để Trịnh thúc ngươi mang đi bán nhé, xem có ai muốn mua lại không?”

Hải Châu lắc đầu, khi chưa thể xuống biển bắt cá kiếm tiền, nàng không dám tiêu xài hoang phí số bạc phòng thân.

Mọi người chèo thuyền về nhà, trên đường bàn chuyện đi hội chùa hai ngày sau, những nhà thân thiết hẹn nhau cùng đi.

Hội chùa diễn ra vào ngày mười chín tháng tám, hằng năm khi kết thúc kỳ cấm biển, già trẻ nam nữ đều đến miếu Ma Tổ cầu phúc, cầu Ma Tổ phù hộ cho người ra khơi bình an trở về.

Thuyền cập bến, Hải Châu bảo Đông Châu dắt Phong Bình về trước còn nàng ở lại giúp nhà họ Trịnh chuyển đồ vào nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi cũng về đi, không có bao nhiêu đồ đâu, Trịnh thúc ngươi xách hai ba chuyến là xong.”

Ngụy Kim Hoa nói.

Hải Châu không nghe, đợi đồ trên thuyền chuyển hết nàng cũng chưa đi rồi nhỏ giọng hỏi thăm:

“Ngụy thẩm, nửa tháng trước thẩm nhờ người nhắn tin cho nương ta, đã có tin tức gì chưa?”

“Thuyền buôn nửa tháng đi về một chuyến, chắc ngày mai là tới thôi, ta sẽ bảo thúc ngươi ra bến tàu hỏi thăm xem sao.”

Hải Châu rối rít cảm tạ, cũng không làm phiền người ta nữa mà rảo bước nhanh về nhà.

Cơm tối đã tiêu hóa hết từ lâu, trong lúc Đông Châu và Phong Bình tắm rửa, Hải Châu đ.á.n.h vảy rửa sạch ba con cá rồi đem hấp chín.

“Ban đêm ăn ít thôi kẻo đầy bụng, sáng mai ta làm bánh tôm chiên cho hai đứa ăn.”

“Vâng.”

Ba tỷ đệ ngồi song song trên ghế, bưng cá hấp nhấm nháp từng miếng thịt cá. Tiểu hài t.ử vùng biển biết ăn cá từ trong bụng nương, Phong Bình mới bốn tuổi nhưng lừa xương rất giỏi, Hải Châu không lo cậu bé bị hóc. Nàng thầm nghĩ nuôi hai đứa nhỏ này cũng khá nhàn.

Ăn lót dạ xong, Đông Châu dắt Phong Bình vào nhà ngủ trước. Hải Châu dùng nước dập tắt tàn lửa trong bếp, b.úi tóc lên cao rồi ngồi trên ghế dùng nước phơi nắng ban ngày thong thả tắm gội. Nàng thích sự nhàn nhã trong màn đêm, đón gió biển mát lạnh mang vị mặn mòi, nghe tiếng biển cả rì rào, tiếng vò quần áo loạt xoạt trên tay, tất cả những điều này đều là thứ nàng hằng mơ ước.

--

Ngày triều cường cuối cùng của tháng tám lại là ngày cả thôn xuất động, triều rút đi bắt hải sản, triều lên thì về nhà. Giỏ cá đầy ắp đủ cho cả nhà một bữa no nê, nếu chỉ lo cái ăn trước mắt thì cuộc sống thế này cũng rất thi vị.

“Hải Châu, lại định làm món gì ngon thế?” Ngụy Kim Hoa sang chơi lúc Hải Châu đang giã gạo, bà thuận miệng hỏi một câu rồi đưa số bạc bán cá cho nàng, nói: “Thuyền buôn đi bến tàu Vĩnh Ninh đã về rồi, người đưa tin hỏi thăm mới biết nương ngươi và họ Vu kia đã về quê, trong nhà không có ai, hỏi hàng xóm mới biết.”

“Về quê? Ông ta không phải người trấn Vĩnh Ninh sao?”

Hải Châu kinh ngạc.

Ngụy Kim Hoa cũng không rõ,

“Làm buôn bán mà, nhà ở bến tàu Vĩnh Ninh chắc chỉ là chỗ đặt chân thôi.”

“Vậy ta còn tìm được nương ta không?”

Ngụy Kim Hoa trầm mặc, một lúc sau mới nói:

“Nương ngươi lúc đi không để lại tin tức gì, ta đoán nếu bà ấy còn định quay lại thì... Thôi, qua một thời gian nữa ta lại nhờ người qua đó xem sao.”

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, là Đông Châu và Phong Bình đã về. Hải Châu vội vàng im bặt lảng sang chuyện khác.

“Mấy tỷ đệ cứ làm việc đi nhé, ta cũng về nấu cơm đây.” Ngụy Kim Hoa lảng tránh nói qua loa: “Hải Châu ngươi cũng đừng vội, chuyện sớm muộn thôi mà.”

“Vội cái gì thế?”

Đông Châu xen vào.

“Vội cho vết thương mau lành chứ sao.”

Hải Châu chỉ bừa vào vết vảy m.á.u trên chân.

Ăn xong cơm trưa, nàng bỏ lại hai đứa nhỏ chạy sang nhà họ Trịnh. Nàng lo nam nhân họ Vu kia là kẻ xấu, mượn cớ tái giá rồi đem người đi bán. Nhưng chuyện này nói ra Ngụy thẩm cũng chẳng giúp được gì, chỉ tổ lo lắng suông. Hơn nữa hai phu thê họ giúp đỡ đã nhiều rồi, Hải Châu cũng ngại làm phiền thêm bèn hỏi thăm về bà mối đã làm mai mối vụ này rồi đi tìm a nãi.

“Con hỏi bà mối đó làm gì?”

Tề A Nãi thắc mắc.