Hải Châu thanh toán tiền công cho thợ xây, tiễn ông ta ra bến tàu rồi ghé tiệm vải, xách sọt đựng chăn đệm và ga trải giường đã đặt trước lên thuyền. Nàng mua thêm mấy trượng vải bông màu hồng sen và màu vàng nhạt, định bụng trang trí lại hai gian phòng bên cạnh, tách phòng ngủ cho Đông Châu và Phong Bình.
Phòng ngủ của Tề phụ lúc sinh thời từ khi nương tái giá đã bị khóa lại. Sợ Đông Châu và Phong Bình ngủ ở đó ban đêm sẽ khóc, Hải Châu quyết định dọn sang đó ở. Căn nhà đá ba tỷ đệ ở chung trước đây để lại cho Phong Bình. Nàng dùng dây đo kích thước, cắt vải bông màu vàng nhạt làm rèm treo lên tường. Cả một mảng tường đổi màu, căn phòng tức khắc sáng sủa lên ba phần.
Phòng ngủ của Đông Châu cũng được bố trí tương tự, chỉ thay vải tường màu vàng thành màu hồng sen. Ga giường và chăn mỏng là màu xanh da trời mà nàng thích nhất, Hải Châu còn nhờ thợ thêu hoa và bướm lên đó.
Bố trí xong xuôi, cảm giác nặng nề và áp lực của những bức tường đá xanh tan biến, trong phòng trở nên ấm áp hơn hẳn.
Đông Châu và Phong Bình về nhìn thấy thì phấn khích reo hò nhảy cẫng lên, ngay lập tức cởi giày cởi áo leo lên giường lăn lộn. Hải Châu vừa đề nghị tách phòng ngủ, hai đứa nhỏ đã hối hả đi dọn đồ đạc.
Hải Châu chia phần vải thừa cho hai đứa đang vui như mở cờ trong bụng:
“Phòng ai người nấy tự trang trí, bẩn thỉu bừa bộn cũng tự đi mà dọn.”
Đông Châu và Phong Bình vâng dạ lia lịa. Đông Châu nhìn về phía căn phòng ở giữa:
“Tỷ, phòng của tỷ thế nào rồi?”
“Vẫn như cũ thôi, có muốn vào xem không?”
Đông Châu theo bản năng lùi lại một bước. Ban đầu nàng không muốn vào đó, không vào thì có thể ảo tưởng cha vẫn còn ở bên trong. Lâu dần nàng lại thấy hơi sợ, vì nàng đã từng nhìn thấy bộ dạng của ông sau khi c.h.ế.t.
Hải Châu đẩy cửa, lau sạch bụi bám trên chiếc giường gỗ kê sát tường, quét mạng nhện trên trần nhà. Nàng trải bộ chăn đệm mới mua lên giường: ga trải giường màu xanh đen, chăn màu đỏ vàng pha trắng, màu sắc rất nhã nhặn.
Nàng chưa nghĩ ra trang trí phòng mình thế nào, trước mắt hái bó hoa dại lẫn cỏ xanh trong sân cắm vào bình gốm đặt trên bàn đầu giường.
Sau mấy ngày dọn dẹp, căn nhà đá thay đổi hẳn diện mạo. Bóng tối u ám rút đi, hoa dại ven tường dường như xua tan mùi ẩm mốc mục nát trong các ngóc ngách khiến người ở cảm thấy thư thái hơn nhiều.
Hải Châu lấy cớ ăn mừng tân gia mời nãi nãi, nhị thúc và tam thúc sang ăn cơm, bốn người Trịnh gia đương nhiên cũng không thể thiếu. Nàng lên trấn mua thịt heo tươi, chọn con gà trống, lại xuống biển bắt cá tôm, cạy bào ngư, về nhà đeo tạp dề trổ tài nấu nướng.
“Mấy cái lọ sành hũ sứ này đựng gì thế?”
Ngụy Kim Hoa hỏi.
“Gia vị nấu ăn đấy. Hoa tiêu, hồ tiêu, bát giác, quế đều có đủ, còn cả thì là, vừng rang, đậu phộng rang nữa.”
Hải Châu cầm xẻng đảo thịt gà trên lửa lớn. Trước khi cho gà vào nồi, nàng thắng nước hàng, sau đó rưới một muỗng nước tương, xào cho dậy mùi rồi thêm một gáo nước ấm ngập thịt gà, đậy nắp vung lại. Nàng bắt tay vào khứa hoa lên mình bào ngư.
“Lại làm cái gì thế này? Cầu kỳ quá, còn tỉa hoa nữa cơ à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngụy Kim Hoa bưng con cá mú đã rửa sạch đi vào.
“Khứa ra cho ngấm gia vị hơn, lát nữa thức ăn chín thẩm nếm thử xem.”
Ngụy Kim Hoa bảo Phong Bình ra ngoài chơi, bà ngồi xuống bếp nhóm lửa, hỏi Hải Châu học những thứ này ở đâu mà biết nhiều thế.
“Ta có được một cuốn sách dạy nấu ăn. Mấy hôm trước đi thuyền ra ngoài chơi, trên thuyền buồn chán nên cháu nhờ người biết chữ đọc cho nghe hai lần cũng nắm được kha khá cách làm món ăn.”
Hải Châu nói nửa thật nửa giả. Kiếp trước nàng xem không ít video nấu ăn trên mạng, không được ăn chỉ có thể nhìn cho đã mắt nên càng nhớ kỹ. Sống lại một đời, ngồi trên kho báu biển cả, nguyên liệu gì cũng có tiếc là thân phận ngư dân nghèo hèn nên đành phải kiềm chế. May mà lần lặn biển vớt được cuốn sách dạy nấu ăn, nàng tìm cách giữ lại cho mình, nhờ đó biết cách xử lý các loại nguyên liệu.
“Cái con bé này...”
Ngụy Kim Hoa chép miệng, không biết nên nói gì. Bảo ra cửa gặp quý nhân là số phận nhưng Hải Châu biết nắm bắt cơ hội bắt chuyện và gây dựng chút giao tình với người ta, thì đó không thể chỉ quy về số phận được.
“Thông minh, lanh lợi, biết nhìn mặt gửi lời, gan lớn lại biết tiến biết lui.” Bà tấm tắc khen, “Ta sống lâu hơn ngươi mười mấy hai mươi năm mà còn chẳng bằng ngươi, ta ra bến tàu nhìn thấy quan binh là chẳng dám ho he câu nào.”
“Chúng ta nộp thuế cá, lính canh bến tàu có trách nhiệm bảo vệ chúng ta, chỉ cần không gây chuyện thì không cần sợ họ.”
Ngụy Kim Hoa lần đầu tiên nghe thấy cách nói này. Bà nộp thuế cá thì quan binh phải bảo vệ bà sao? Hóa ra tiền thuế cá trượng phu bà nộp còn có tác dụng này?
Nhìn người trong sân vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, Ngụy Kim Hoa nhìn Hải Châu ướm lời:
“Sau khi cha con gặp chuyện, lúc đó nương con chưa đi, bà ấy lo Phong Bình còn nhỏ quá không gánh vác nổi gia đình. Thúc con còn bảo đợi thêm vài năm nữa con lớn thì đón về nhà ta...” Nói đến đây thấy Hải Châu quay đầu lại nhìn mình, bà chột dạ cười trừ: “May mà lúc đó chưa quyết định, Đại Lang nhà ta khờ khạo, không xứng với con đâu.”
“Gì mà xứng với không xứng, đều là dân ăn cơm biển cả, còn phân biệt cao thấp gì chứ.” Hải Châu mở vung nồi đổ bào ngư vào, hơi nước bốc lên làm mờ đi biểu cảm trên gương mặt nàng, “Con với Đại Lang lớn lên cùng nhau, hồi nhỏ hắn ị đùn ngã xuống sông cũng là con gọi người vớt lên, con coi hắn như đệ đệ, nói chuyện cưới xin...” Nàng hít sâu một hơi rồi rùng mình lắc đầu, “Không dám nghĩ, không dám nghĩ, cảm giác như l.o.ạ.n l.u.â.n ấy.”
“Cái con ranh con này, cái gì cũng dám nói.”
Ngụy Kim Hoa giơ tay dọa véo nàng.
Hải Châu nhún vai cười, nói tiếp:
“Con không thích người nhỏ tuổi hơn mình, trẻ con quá.”
Tề nhị thúc sau khi bị liệt mất khả năng điều khiển cơ thể, xúc giác kém đi nhưng thính giác và khứu giác lại trở nên nhạy bén hơn người thường. Hắn ngồi hóng mát ở góc tường nghe được loáng thoáng cuộc trò chuyện trong bếp. Lúc ấy hắn không nói gì, đợi ăn cơm xong về nhà mới lén kể lại cho nương nghe.
Tề A Nãi ngồi trong phòng suy tính hồi lâu rồi còng lưng đi tìm Hải Châu.
Hải Châu đang bận rộn trong phòng. Số sao biển vớt về dạo trước đã phơi khô, tích cóp được một hộp, nàng dùng dùi đục lỗ xâu dây định treo lên tường đá. Nghe tiếng bước chân đi vào, nàng quay lại thấy Tề A Nãi rưng rưng nước mắt nhìn quanh các ngóc ngách trong phòng.
Hải Châu không lên tiếng quấy rầy bà, nàng tiếp tục treo sao biển lên tường. Tề A Nãi cũng im lặng, bà ngồi xuống chỗ đại nhi t.ử thường ngồi lúc sinh thời, lẳng lặng hồi tưởng.