“Vậy ta cũng không đi.” Phong Bình lắc đầu, cậu bé nhìn chằm chằm nam nhân đang cười hì hì trước mặt nói: “Ông là người xấu, định bắt cóc ta.”
Nụ cười trên mặt Vu Lai Thuận cứng lại, ông ta không thèm chấp nhặt với thằng ranh con này.
“Vu thúc, sang năm nương ta có đến đây không?” Hải Châu hỏi, “Thúc cho ta địa chỉ quê quán của thúc đi, ta gửi thư cho nương, sợ là bà ấy tưởng ta c.h.ế.t rồi.”
“Quê ta ở nơi hẻo lánh, thư không gửi được đâu. Ngươi có gì muốn nói ta nhắn lại giúp cho.”
Vu Lai Thuận nói lấp lửng. Ông ta nhìn kỹ Đông Châu và Phong Bình thêm vài lần, trong lòng khó hiểu tại sao chúng lại một mực đòi đi theo Hải Châu.
Không còn chuyện gì để nói, Hải Châu khéo léo từ chối lời mời ở lại ăn cơm của Vu Lai Thuận rồi gọi Đông Châu và Phong Bình ra về, hẹn ngày khác lại đến.
“Đại tỷ, tỷ bảo Vu thúc là người tốt hay người xấu?”
Đông Châu hỏi.
“Là thương nhân.”
Thương nhân tính tình gian xảo khéo đưa đẩy, tốt xấu khó lường.
“Này! Này!” Thẩm Toại gạt đám người chắn đường sải bước đuổi theo Hải Châu, “Ta đang đi tìm các ngươi khắp nơi đấy. Muội t.ử, ta còn chưa biết tên ngươi là gì.”
“Hải Châu, Đông Châu, Phong Bình.” Hải Châu giới thiệu từng người rồi giới thiệu với đệ muội: “Đây là Thẩm Lục ca, là lính canh, lợi hại lắm đấy.”
Thẩm Toại phì cười vì hai chữ cuối cùng:
“Không lợi hại bằng ngươi đâu. Đầu tiên là cứu nhị ca ta, sau lại phát hiện ra mẹ mìn. Nhờ có ngươi mà ta lập công đấy. Ngày mai đến nhà ta ăn cơm nhé, cha nương ta muốn gặp ân nhân của gia đình.”
Hải Châu ngạc nhiên:
“Bắt được mẹ mìn thật sao?”
“Đạo hạnh còn non lắm. Ta dẫn người lên thuyền đi dạo một vòng, có hai kẻ chột dạ hoảng sợ, thế là ta tóm gọn.” Thẩm Toại chép miệng, “Tiếc là bọn chúng chưa kịp ra tay, nhốt nửa năm một năm là lại thả ra thôi.”
Vu Lai Thuận đi theo phía sau thấy Hải Châu nói chuyện vui vẻ với viên quan binh áo đỏ, ông ta càng thêm hoang mang, trong lòng bắt đầu cân nhắc lại trọng lượng của mấy đứa trẻ này.
Sau khi chia tay Thẩm Toại, Hải Châu dẫn Đông Châu và Phong Bình đi dạo quanh trấn. Người đi chợ đã vãn, những người bán hàng rong lười biếng tán gẫu g.i.ế.c thời gian nhưng mắt vẫn liếc ngang liếc dọc, thấy có người nhìn vào sạp hàng là lập tức đon đả chào mời.
Chong ch.óng tre đón gió quay tít. Hải Châu thấy Phong Bình nhìn chằm chằm vào bó rơm cắm đầy chong ch.óng bèn đi tới hỏi giá rồi mua ba cái to.
“Tỷ, muội muốn ăn bánh nếp chiên nữa.”
Đông Châu cầm chong ch.óng chỉ về phía chảo dầu sôi sùng sục.
“Vậy mua ba cái.”
Hải Châu đi theo trả tiền.
Bà chủ bán đồ chiên thò tay vào thùng nước sau lưng, vớt ra ba con tôm biển nhảy tanh tách, nhanh thoăn thoắt ngắt đầu bóc vỏ, bọc một lớp cơm nếp mỏng quanh đuôi tôm rồi thả vào chảo dầu nóng già.
“Cô nương, mua mắm sống không? Còn hai bát cuối cùng ta bán rẻ cho.”
Chủ quán bên cạnh tranh thủ chào mời.
Hải Châu cũng rất muốn nếm thử, nàng ngước nhìn trời ngập ngừng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không tươi nữa đâu nhỉ?”
“Thế là cô nương không biết rồi, lần đầu ăn mắm sống à?” Đại nương nhiệt tình gắp nửa c.o.n c.ua lông đưa qua, “Cô nương nếm thử xem, không tươi ta không thèm bán đâu. Món này ướp càng lâu càng ngon tuyệt.”
Mai cua lông màu xanh đen, thịt cua cũng là sống. Hải Châu lấy can đảm cầm càng cua c.ắ.n một miếng vào phần thịt cua đẫm nước sốt. Vị chua cay xộc lên mũi. Nàng hà hơi ho hai tiếng, đợi vị nồng tan đi, nước miếng tứa ra trong miệng. Đây là món ăn đậm đà nhất nàng được ăn trong hai tháng qua.
“Chỗ còn lại ta mua hết.”
Hải Châu chẳng thèm hỏi giá, ghé đầu nhìn vào niêu sành, hỏi đại nương làm mắm sống cần dùng những gia vị gì.
“Cái này thì không nói cho cô nương được đâu.” Đại nương cười ha hả, mở chiếc bàn vuông nhỏ cho nàng ngồi ăn, “Thích ăn thì mai lại đến, ngày nào ta cũng bán ở đây.”
Bánh nếp chiên cũng đã xong, chiếc bánh vàng ruộm được lăn qua lớp vụn rong biển. Bà chủ sợ Đông Châu bị bỏng nên thu tiền rồi bưng đĩa đặt lên bàn.
“Đệ đệ ngươi còn nhỏ, đừng cho nó ăn mắm sống kẻo đau bụng đấy.”
Đại nương tốt bụng nhắc nhở.
Hải Châu “Vâng” một tiếng, gắp một con hàu sống cho Phong Bình nếm thử. Thấy cậu bé nhăn mặt vì chua, nàng đếm mười đồng tiền đưa cho nó bảo thích ăn gì thì tự đi mua.
Đông Châu cũng thích ăn mắm sống, nàng bóc vỏ tôm còn chấm thêm nước sốt, khen ngon hơn tôm hấp.
Hải Châu đã sớm đoán được, nha đầu này thích ăn thịt ngập mồm lại thích ăn đồ béo ngậy, đúng là tín đồ ăn mặn. Nàng gạt những gia vị còn sót lại trong bát, thấy vỏ cam, gừng tươi, hoa tiêu, tỏi tép. Vị nếm được còn có rượu và giấm, không chỉ có giấm mà chắc chắn còn có nước quả chua nhưng không biết là loại quả gì.
Ăn mắm sống và bánh nếp chiên vẫn chưa no, ba tỷ đệ tiếp tục vừa đi vừa ăn. Ba bát chè ngọt vị khác nhau chia nhau ăn, nhai cua chiên giòn rụm rôm rốp rồi cả miếng đậu hũ chiên cuối cùng của hàng sắp dọn.
Chợ tan, ba tỷ đệ cũng no căng bụng.
“Về khách điếm ngủ một giấc, dậy rồi chúng ta đi mua ít quà mai đến nhà người ta làm khách.”
Hải Châu tiếp tục một tay dắt một đứa đi về hướng khách điếm.
“Tỷ, sao tỷ quen được Thẩm Lục ca thế? Sao lại cứu được nhị ca của huynh ấy?”
Đông Châu hỏi.
“Thì lúc xuống biển tranh thịt cá voi thấy nhị ca huynh ấy đang chới với trong nước, ta tiện tay vớt lên thôi.”
“Lợi hại thật đấy.”
Phong Bình nghe vậy mắt long lanh đầy vẻ sùng bái.
Đông Châu bắt chước tỷ tỷ cũng đung đưa tay, nhịp điệu hai tay Hải Châu không đồng nhất khiến cậu bé bị lắc lư đến mức không biết nên bước chân nào. Thấy người đi ngược chiều chỉ trỏ cười mình, nàng đổi Phong Bình vào giữa, cùng Đông Châu mỗi người nắm một cánh tay cậu bé chạy chậm.
Phong Bình thích thú cười khanh khách.
Sáng hôm sau, Thẩm Toại mặc bộ binh phục màu đỏ đến khách điếm đón người. Thấy Hải Châu xách túi lớn túi nhỏ trái cây bánh trái, hắn trêu:
“Ngươi nhỏ người mà lễ nghĩa gớm nhỉ. Lần này thì thôi, lần sau đừng mua mấy thứ này nữa, nhà ta cũng không thiếu.”