Mây tan mưa tạnh, mực nước sông rút xuống, những chiếc thuyền đ.á.n.h cá được giấu trong nhà lại trở về với dòng nước.
Đông Châu và Phong Bình từ lúc ngủ dậy mặc bộ đồ mới vào người thì trở nên câu nệ lạ thường, đi đứng rón rén sợ làm bẩn làm rách quần áo.
“Hải Châu, đi được chưa?”
Ngũ đường thúc sang hỏi.
Hải Châu “Vâng” một tiếng, tay tết tóc nhanh hơn, buộc dây đỏ xong liền đẩy Đông Châu ra cửa:
“Đi mau, đẹp lắm rồi, không cần soi gương đâu.”
Phong Bình đã chạy biến ra ngoài. Hải Châu đứng trong sân nhìn quanh một vòng, khóa cánh cổng mới sửa lại rồi nói:
“Ngũ đường thúc, chúng ta đi thôi.”
Mấy ngày nàng vắng nhà, thuyền đ.á.n.h cá cho người trong tộc mượn dùng, không lấy tiền thuê nhưng nếu hỏng hóc phải bồi thường. Ngoài ra họ phải có trách nhiệm đưa ba tỷ đệ nàng ra bến tàu lên thuyền, năm ngày sau lại ra đón về.
Cỏ thủy sinh ven sông nhú lên mặt nước, bị gió quật gãy lại ngâm nước mấy ngày, cành lá bên ngoài thối rữa nhưng vẫn còn sức sống. Phong Bình bứt cọng cỏ khua khoắng trên tay, thấy Ngụy Kim Hoa bê chậu quần áo ra giặt, cậu bé hớn hở khoe:
Nụ cười trên mặt Ngụy Kim Hoa có chút gượng gạo. Nhìn theo chiếc thuyền gỗ đi xa dần trên mặt sông, bà bưng chậu đi ngược lên thượng nguồn.
“Kim Hoa, đợi ta với, ta cũng đi giặt đồ.”
“Bà có tin tức gì của Kinh nương không?” Người tới hỏi, ngoái lại nhìn chiếc thuyền gỗ đã rời khỏi làng chài lẩm bẩm: “Lần này đi gặp mặt, cảm giác cũng khác xưa rồi, thành người hai nhà mất rồi.”
Ngụy Kim Hoa thở dài lắc đầu:
“Từ lúc Kinh nương đi là đứt liên lạc luôn.”
“Thế thì chắc đi tìm cũng chẳng gặp được người đâu, tội nghiệp lũ trẻ.”
Ai bảo không phải chứ, có chút tin tức là hăm hở đi tìm, hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều. Ngụy Kim Hoa thầm nghĩ sau này trượng phu bà mà không còn, bà sẽ ở vậy nuôi con, khổ thì khổ một chút cũng được.
Xuống thuyền nhỏ đổi sang thuyền lớn, Hải Châu ôm Đông Châu và Phong Bình trước n.g.ự.c, lúc kiểm tra hộ tịch thì nói:
“Muội muội ta chín tuổi, tiểu đệ bốn tuổi, đều chưa có hộ tịch.”
Quan binh chỉ liếc qua, phất tay ra hiệu cho lên thuyền.
“Thuyền cao quá!”
Đông Châu khẽ thốt lên, nàng bám vào mạn thuyền kiễng chân cũng chỉ lộ ra nửa cái đầu.
Hải Châu nộp tiền đi thuyền, một tay dắt một đứa đi về phía ít người, lấy đại ba cái nệm cỏ ngồi xuống boong thuyền. Mạn thuyền vừa khéo che gió biển, quay lưng về phía mặt trời phơi nắng ấm áp vô cùng.
Đông Châu và Phong Bình lúc chưa đi thì háo hức nhưng khi thương thuyền ra đến biển rộng mênh m.ô.n.g, nhìn đâu cũng chỉ thấy nước, bờ biển thì toàn đá ngầm với vách đá dựng đứng, toàn cảnh quen thuộc chẳng có gì lạ, một lúc sau hai đứa đã gà gật buồn ngủ.
Hải Châu lấy hai chiếc áo ngoài trong tay nải đắp lên người hai đứa nhỏ rồi ôm chúng dựa vào người mình. Thấy một phụ nhân hơi béo đi tới, nàng ngước mắt lên nhìn.
“Đệ đệ muội muội của cô nương đấy à?”
Người phụ nữ ngồi xuống bên cạnh hỏi.
“Có việc gì không?”
Phụ nhân béo sững sờ một chút rồi cười xòa:
“Ta không phải người xấu đâu, thấy chỗ cô nương yên tĩnh nên qua ngồi chút thôi.”
Hải Châu không đáp.
Lúc này trên tầng hai đột nhiên vang lên tiếng nôn mửa của nam nhân, tiếng nôn khan ọc ọc nghe rất khó chịu. Hải Châu cau mày mím c.h.ặ.t môi, thầm may mắn mình không bị say sóng.
“Đáng đời.” Người phụ nữ lầm bầm, thấy Hải Châu nhìn sang liền hạ giọng thì thầm: “Toàn là dân phương Bắc đến đấy, bọn họ coi thường chúng ta lắm.” Tiếp đó bà ta bắt đầu lải nhải kể lể chuyện thương nhân phương Bắc hống hách ở trấn trên thế nào, ép giá hải sản ra sao, yêu cầu thì nhiều, tâm địa hẹp hòi hay so đo, nói thì hay mà làm thì dở...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu nhận ra phụ nhân béo này là người dễ làm quen, chê người khác lắm mồm nhưng chính mình cũng nói nhiều không kém. Tuy nhiên nàng cũng không dám lơ là cảnh giác, hễ nhắc đến chuyện nhà là nàng lảng sang chuyện khác ngay.
Sắp đến bến tàu, Hải Châu lay Đông Châu và Phong Bình dậy:
“Tỉnh ngủ đi nào, lát nữa chúng ta xuống thuyền rồi.”
“Ba tỷ đệ các ngươi trông sáng sủa thật đấy, lớn lên chắc chắn đẹp mã lắm đây.” Người phụ nữ đưa tay sờ mặt Phong Bình, thấy cậu bé né tránh cũng không giận còn nói: “Bá nương có người quen ở trấn Vĩnh Ninh, các ngươi đến đó đã có chỗ ở chưa?”
Trong lòng Hải Châu vang lên hồi chuông cảnh báo, lần này thì chắc chắn mụ này có ý đồ xấu. Nàng nhặt tay nải lên nói:
“Không phiền bà lo, chúng ta có chỗ trọ ở trấn trên rồi.”
“Nương ta ở trấn Vĩnh Ninh, chúng ta đến tìm nương ta.” Đông Châu lên tiếng, nàng nhíu mày nói: “Bà là ai thế? Lúc ta ngủ cứ nghe tiếng ong ong bên tai, phiền c.h.ế.t đi được.”
“Cái con bé này...” Người phụ nữ cười ha hả liếc nhìn Hải Châu, “Ta còn tưởng các ngươi đi một mình sợ hãi nên có ý qua đây bầu bạn...”
Tiếng chiêng vang lên ở đầu thuyền át đi giọng bà ta, quản sự trên thuyền hô lớn:
“Sắp đến bến tàu rồi, ai xuống bến Vĩnh Ninh chuẩn bị đi, đồ đạc mang cho đủ.”
Phụ nhân béo đứng dậy hòa vào đám đông ồn ào. Hải Châu ngồi im, đợi thuyền cập bến mới đeo tay nải dắt Phong Bình và Đông Châu đi sau cùng, thì thầm dặn dò:
“Đừng buông tay ta ra cũng đừng đi theo người lạ, bên ngoài nhiều người xấu lắm, cẩn thận bị bắt cóc đấy.”
“Người vừa nãy là người xấu hả tỷ?” Đông Châu kiễng chân nhìn vào đám đông, “Chúng ta đâu có tiền, bà ta nhìn chằm chằm chúng ta làm gì?”
Không có tiền thì có người, ba tỷ đệ đều có tướng mạo sáng sủa, bắt cóc bán đi là ra tiền ngay. Hải Châu không ngờ bến tàu có quan binh canh gác, kiểm tra lên xuống thuyền nghiêm ngặt mà vẫn không ngăn được kẻ xấu lộng hành, trừ phi... Nàng quay đầu nhìn khoang ở tầng hai rồi lại nhìn xuống khoang dưới boong thuyền.
“Tỷ, đến lượt chúng ta rồi.”
Đông Châu nhắc.
Hải Châu đi theo xuống thuyền, lúc đưa hộ tịch cho quan binh xem, nàng hỏi nhỏ:
“Quan gia, vùng biển này có mẹ mìn hoạt động không ?”
Tên lính canh nhìn nàng một cái không trả lời, phất tay ra hiệu nàng đi nhanh đừng chắn đường.
Cửu vạn vác từng bó rong biển khô to tướng đang chờ lên thuyền. Hải Châu tránh đường, nhìn quanh một vòng rồi tìm một lính canh hỏi:
“Đại ca, hôm nay Thẩm Toại có trực không?”
“Thẩm Tiểu Lục à? Ở phía tây bến tàu ấy.”
Hải Châu dắt Phong Bình và Đông Châu đi theo hướng lính canh chỉ, từ xa thấy Thẩm Toại đang nghiêng đầu nói chuyện với mấy cô nương rửa ngọc trai. Nàng chạy tới gọi:
“Lục ca, còn nhớ ta không?”
Thẩm Toại quay đầu lại. Tên lính canh cách hắn hai bước hỏi:
“Tiểu Lục, ngươi kiếm đâu ra người muội muội thế này?”
Thẩm Toại không để ý đến hắn, hỏi Hải Châu:
“Đến thăm người thân à? Đây là đệ muội của ngươi sao?”
Hải Châu gật đầu, do dự một lát rồi ghé sát vào hắn nói:
“Lục ca, vùng biển này có mẹ mìn không? Trên chiếc thương thuyền kia hình như có mẹ mìn đấy.”
Nàng cũng không chắc chắn, càng không thể vì sự nghi ngờ này mà đi báo quan. Nàng không đi một mình, lỡ chọc phải kẻ xấu thì mang theo hai đứa nhỏ chạy không thoát.
Thẩm Toại liếc nhìn lên thuyền, móc trong n.g.ự.c ra một góc bạc vụn đưa cho Phong Bình rồi nói với Hải Châu:
“Ta biết rồi. Các ngươi chưa ăn trưa phải không? Lục ca mời các ngươi đi ăn, hôm nào ta mời các ngươi về nhà chơi, nhị ca nhị tẩu ta vẫn mong được tự mình cảm tạ ngươi đấy.”