Nàng là đại tỷ có đệ muội quan tâm, là đại tôn nữ được nãi nãi nhọc lòng lo nghĩ, là đại chất nữ được thúc thúc chăm sóc.
“Ngây ra đấy làm gì? Cười gì mà cười? Dọa người quá.” Tề lão tam đẩy nha đầu ngốc này một cái rồi hăng hái nhảy lên thuyền, “Được rồi, nghe con một lần vậy.”
Hải Châu cũng hăm hở chạy chậm theo sau, đứng vững rồi mới thấy hành động của mình thật ấu trĩ, thầm nghĩ càng sống càng ngây thơ rồi.
Rửa sạch vết thương và đắp t.h.u.ố.c xong, trên người Tề nhị thúc không còn mùi hôi thối nữa. Được cõng ra khỏi y quán đi dạo trên đường phố, hắn cũng thoải mái hơn nhiều. Hải Châu vừa đi vừa hỏi thăm đường đến tiệm mộc của Hoàng thợ mộc, thấy có hàng bán cam liền mua một túi, bóc vỏ đưa cho hắn nói:
“Nhị thúc, đợi xe lăn làm xong, thúc ở nhà trông Triều Bình và Phong Bình nhé. Con sẽ đưa nãi nãi và Đông Châu đi ngược dòng sông, bọn con cũng sẽ đi hái quả.”
“Tiền tiêu cho ta đủ để các con mua quả ăn mấy chục năm đấy.”
Hải Châu:
“... Chúng con có ăn quả tiên cũng không vui bằng việc thúc còn sống khỏe mạnh.”
Tề nhị thúc im lặng.
Tề lão tam ném cho Hải Châu một ánh mắt tán thưởng.
Hải Châu hất cằm, ưỡn n.g.ự.c đi trước dẫn đường, đến tiệm mộc của Hoàng thợ mộc cũng xông xáo đi vào trước.
“... Ván giường phải dài bằng chiều cao của nhị thúc ta, chia làm hai nửa, có thể gập lại và cố định được. Khi dựng lên không được thẳng đứng mà phải hơi ngả để có thể nằm tựa.” Không b.út không giấy mực, Hải Châu chỉ có thể mô tả bằng lời, nói không rõ thì dùng ngón tay vẽ xuống đất, “Ghế và ván giường có thể không cần gắn liền với nhau nhưng ghế phải có bánh xe, giống bánh xe ngựa ấy, có làm được không ạ?”
“Để ta xem đã.” Hoàng thợ mộc cân nhắc một lát rồi gật đầu đồng ý thử xem, “Loại này ta chưa làm bao giờ, chắc chắn sẽ tốn không ít gỗ, nên giá ta đưa ra cũng không thấp đâu, các người thấy sao?”
“Hết bao nhiêu bạc?”
Tề lão tam hỏi.
“Tiền công năm lượng, tiền gỗ tính riêng. Thế này đi, các người trả trước tiền công, tiền gỗ bao nhiêu đợi làm xong rồi tính.”
“Không làm nữa.” Tề nhị thúc lại bắt đầu bàn lùi, nghển cổ nhìn ra ngoài giục lão tam cõng mình đi, “Không cần ghế giường gì hết, chúng ta về thôi.”
Hải Châu không nghe, cò kè mặc cả với thợ mộc đến sùi bọt mép bớt được nửa lượng bạc còn giao hẹn những mảnh gỗ thừa hoặc làm hỏng cũng thuộc về nàng. Đặt cọc xong, nàng tự tay cầm thước dây đo kích thước cho Tề nhị thúc, từng chi tiết nhỏ đều được tính đến, thỉnh thoảng liếc nhìn người đang xụ mặt kia một cái.
Ra khỏi cửa, nàng nói đùa:
“May quá, nhị thúc con không bị con làm cảm động đến phát khóc, nếu mà khóc thì người ta cười cho thối mũi.”
Tề lão tam ở bên ngoài vẫn rất giữ thể diện cho huynh trưởng, nói:
“Nhị thúc con là hán t.ử lòng sắt đá, con có tiêu cho huynh ấy năm mươi lượng huynh ấy cũng không rơi một giọt nước mắt đâu.”
Hải Châu:
“Con còn tưởng nam nhân Tề gia chúng ta ai cũng thế chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề lão tam: ...
Đi bộ đi đi về về tốn khá nhiều thời gian, về đến bến tàu thì đã quá trưa. Hải Châu lật mặt chiếc đệm bẩn trải lên boong thuyền, Tề lão tam đặt người trên lưng xuống, lật người cho Tề nhị thúc nằm sấp. Hắn thở hồng hộc ngồi lên tảng đá bảo nghỉ một lát rồi hẵng đi.
“Để con đi mua chút đồ ăn.” Hải Châu nhìn quanh bến tàu, “Sáng giờ nhị thúc con chưa ăn gì rồi.”
“Ta không đói.”
“Đừng mua, vẫn còn bánh bao thịt đây.”
Hai huynh đệ kẻ trước người sau ngăn cản. Tề lão tam giữ c.h.ặ.t Hải Châu không cho nàng đi, một buổi sáng tiêu hết gần mười lượng bạc ở trấn trên, dù tiền do gió lớn thổi đến cũng thấy xót ruột. Hắn đưa cái bánh bao nguội ngắt cho nàng:
“Ta không đói, con đói thì ăn trước đi.”
Trời tuy nóng nhưng thịt để nguội sẽ bị tanh, Hải Châu nói:
“Con thấy có hàng bán hàu chiên trứng, hay là con đi mua ba văn tiền nhé?”
“Ba văn tiền cũng là tiền, con muốn ăn thịt hàu thì tam thúc đập cho con ăn.”
Trên tảng đá dưới m.ô.n.g có bám hàu sống, Tề lão tam nhặt hòn đá lên định đập.
Hải Châu vội xua tay:
“Thôi thôi đi thôi, về thôi về thôi, để con chèo thuyền.”
...
Tề lão tam ở nhà được ba ngày thì phải đi. Trước khi đi, hắn nói với nương quyết định sẽ quay về chèo thuyền ra khơi:
“Nương chịu cực thêm chút nữa, đợi con về nương sẽ đỡ vất vả hơn.”
“Con chưa từng ra khơi, lỡ xảy ra chuyện gì... con bảo ta sống thế nào đây.” Tề A Nãi tiến thoái lưỡng nan, vừa không muốn đứa con thứ hai c.h.ế.t lại muốn đứa con út sống an ổn, “Con cứ tiếp tục làm việc ở ruộng muối đi, chuyện trong nhà con đừng lo, ta sẽ nhờ các thúc bá huynh đệ giúp đỡ.”
“Đâu dễ xảy ra chuyện thế, được rồi, nương bớt lo nghĩ đi, tháng sau con về.” Thuyền đang đợi, Tề lão tam không chần chừ nữa, hắn vỗ vỗ vai nương rồi gọi với vào buồng trong: “Nhị ca, đệ đi đây, ca đợi đệ tháng sau về nhé.”
Trong buồng không có động tĩnh, Tề lão tam đợi một lát rồi rảo bước rời đi.
Trời đầy mây, gió lớn rít gào, tiếng khóc nức nở bị gió biển cuốn vào nhà. Người trên giường trán nổi đầy gân xanh nhưng dù dùng hết sức bình sinh cũng không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Đợi thuyền chở diêm dân đi khuất, Hải Châu mới chèo thuyền rời nhà ra khơi. Hôm nay gió lớn lại là ngày triều kém, trên bãi biển ít người bắt hải sản. Nàng điều chỉnh buồm đi về hướng đông rời khỏi tầm mắt mọi người rồi tiến ra vùng biển sâu. Thả lưới xong thu buồm lại, Hải Châu thả dây thừng từ trên thuyền xuống, buộc c.h.ặ.t túi lưới rồi lao thẳng xuống biển.
Lờ đi đám cá biển ngũ sắc sặc sỡ, Hải Châu có mục tiêu rõ ràng là tìm kiếm cua và bạch tuộc trong đám đá ngầm và đáy cát. Con nhỏ không lấy, con to quá cũng không lấy tránh gây chú ý.
Buổi trưa nàng về nấu cơm ăn uống đúng giờ, chạng vạng tranh thủ lúc thuyền đ.á.n.h cá chưa về thì đem bán lẻ tẻ chỗ cua bắt được, tối đến mang về non nửa thùng cá biển ngắc ngoải cũng không khiến ai nghi ngờ.
Lại qua ba ngày, sắp đến rằm, đúng đợt triều cường lại gặp bão lớn chẳng ai dám ra khơi. Trên sông vắng tanh không bóng thuyền bè, mọi người đều đã kéo thuyền về nhà giấu kỹ trong nhà đá.
Trời đổ mưa.
Gió cuồng phong cuốn theo màn mưa bụi sắc lạnh luồn vào nhà, cửa gỗ bị thổi rung lên bần bật. Hải Châu thấy nước mưa thấm ướt qua khe cửa tràn vào nhà, lo rương gỗ bị ẩm mốc nên nàng lôi mấy bộ quần áo cũ nát nhét c.h.ặ.t vào khe cửa.