Đàn cua nhện bắt được hôm nay không to, con to nhất cũng chỉ bằng miệng bát, bỏ vỏ đi còn chút thịt, hai ba miếng là hết một con nên Hải Châu rất tự tin là sẽ ăn hết. Cua đã nhét đầy niêu, nàng đậy nắp ôm niêu đặt lên bếp rồi lau tay vớt thịt heo trong thùng ra thái miếng, sai bảo Đông Châu nhóm bếp lò bên cạnh.
Thịt ba chỉ đổ vào nồi đất đã đun cạn nước, chẳng mấy chốc mỡ chảy ra xèo xèo. Đông Châu nhóm lửa thỉnh thoảng lại hít hà, mắt dán c.h.ặ.t vào đáy nồi dầu mỡ b.ắ.n tung toé hớn hở nói:
“Cứ như ăn tết ấy.”
Hải Châu không thích ăn thịt quá ngấy, nàng đợi miếng thịt cháy cạnh sém vàng mới cho gừng khô thái lát vào chiên, măng khô đã ngâm nở cũng cho vào xào thơm, đổ hai bát nước vào, thêm muôi nước tương lại bẻ hai thanh quế cho vào rồi đậy nắp, lót khăn ướt quanh miệng nồi, sau đó ra hiệu cho Đông Châu đun lửa lớn bắt đầu hầm.
Bên này hầm lửa lớn bên kia cua trong niêu đã chuyển màu đỏ au. Hải Châu sực nhớ quên mua rượu vàng, nàng đưa ống tre cho Phong Bình bảo cậu bé sang nhà hàng xóm mượn ít rượu.
“Ta đi pha bát giấm gừng, chúng ta ăn cua trước, thịt cứ hầm đấy, ăn cua xong thì thịt cũng nhừ.” Hải Châu nhìn Đông Châu, “Biết chưa?”
Đông Châu thèm thịt nhất, nàng giơ một bàn tay lên nói:
“Muội chỉ ăn năm c.o.n c.ua thôi.”
“Muốn ăn mấy con thì ăn bấy nhiêu.”
Hải Châu dọn bàn ra, trong bếp vừa nóng vừa khói, bàn ăn được kê ở cửa chỗ có bóng râm.
Lấy một rổ cua từ trong niêu ra, rong biển hấp chín đã đổi màu, giật nhẹ là đứt. Hải Châu dùng sống d.a.o đập vỡ mai cua, tiếng bang bang vang lên, nước cua b.ắ.n ra, mùi thơm lan tỏ, vừa tươi vừa ngọt.
Lúc này Phong Bình cũng mượn được rượu vàng về. Tiểu hài t.ử vùng biển từ nhỏ đã biết uống rượu vàng, cậu bé thành thạo đặt ống tre đựng rượu vào đống tro tàn đỏ lửa, đợi cua bưng lên bàn thì rượu cũng ấm.
Đông Châu ăn cua không cần ai chăm sóc. Hải Châu bóc cho Phong Bình hai con, gạch và thịt cua đều gỡ bỏ vào bát, tránh để vỏ cua làm đứt tay cậu bé.
Rượu vàng chia làm ba chén, Hải Châu ăn cua trước nhấp một ngụm rượu rồi mời đệ muội cùng nâng chén chạm ly, hết nghi thức nàng bắt đầu ăn uống thỏa thích.
Gạch cua vừa thơm vừa ngậy, nhai có cảm giác lạo xạo nổ trong miệng, mỡ cua vị đậm đà tinh tế không nồng nàn như gạch cua nhưng dư vị rất đáng nhớ.
Hải Châu bóc liền tù tì mười c.o.n c.ua, ăn hết gạch và mỡ mới bắt đầu ăn thịt, nhấp ngụm rượu vàng ngọt chát lại ăn miếng thịt cua chấm giấm gừng, từng miếng từng miếng, thịt cua mềm mà không bở nên nhai chẳng tốn sức, nuốt cũng không nghẹn. Hải Châu cảm thấy ngày nào cũng ăn thay cơm nàng cũng không ngán.
Nồi đất trên bếp sôi lục bục, mùi thịt nồng nàn theo nắp nồi màu xám tro tỏa ra ngào ngạt. Đông Châu bị mùi thơm bay ra từ cửa bếp câu mất hồn lại nhìn vẻ mặt thỏa mãn của tỷ tỷ, nàng bắt đầu hoài nghi c.o.n c.ua trên tay mình.
“Ăn đi chứ, còn nhiều thế này mà.” Hải Châu thấy Đông Châu ngẩn ngơ nhìn mình, gõ gõ mặt bàn hỏi: “Muội không thích ăn à?”
Cũng không đến mức đó, Đông Châu dùng kéo cắt chân cua rút ra một dải thịt dài, nàng không thích ăn gừng, cứ thế ăn không chấm gì cả, cách ăn này cảm nhận được vị tươi ngon trọn vẹn nhất.
Ba tỷ đệ đều ăn khỏe, ăn cua lại là việc tốn công, ăn chậm đồng nghĩa với việc ăn được nhiều hơn. Trong lúc trò chuyện rôm rả, vỏ cua trên bàn chất thành đống, rượu vàng trong chén cạn dần, trên mặt ai nấy đều ửng lên một lớp màu hồng nhạt.
Thêm vài thanh củi, nước canh trong nồi đất dần sệt lại. Hải Châu rửa tay mở nắp nồi đã được lót khăn ẩm, một làn khói đặc bốc lên nghi ngút, miếng thịt hầm chuyển màu nâu đỏ óng ả, đũa chọc vào mềm nhũn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đông Châu nhanh nhẹn gom vỏ cua trên bàn vào rổ, nhìn liễn thịt bưng lên bàn, mắt nàng sáng rực quỳ trên ghế nhoài người ra xem rồi đẩy bát tới nói:
“Tỷ, mau gắp cho muội một miếng nếm thử xem.”
Hải Châu chọc một miếng thịt ăn trước, nàng bĩu môi chia thịt cho hai đứa nhỏ. Gia vị khử tanh không đủ, thịt heo nếm hơi hoi mùi cũng nồng, so ra nàng thích ăn cua hơn. Nhưng Đông Châu và Phong Bình lại thích mê, hai đứa ăn không biết ngán, nồi đất còn chưa kịp nguội thì nửa liễn thịt đã hết veo.
“Ra ngoài đi dạo cho tiêu thực đi, đừng ăn no quá đầy bụng.” Thấy Đông Châu ợ liên tục, Hải Châu đuổi nàng và Phong Bình ra cửa, “Sang nhà nãi nãi trông tiểu đệ giúp một lúc, bụng bớt căng rồi hẵng về ngủ trưa.” Còn mình nàng ăn nốt chỗ thịt hầm còn lại, sau đó bưng hai cái bát lớn ra gỡ gạch cua mỡ cua, định bụng tối trộn với nhân hoành thánh.
Đang lúc nắng nóng nhất trong ngày, đa số mọi người ăn cơm xong đều nghỉ ngơi, làng chài yên tĩnh trở lại. Hải Châu xách rổ ra ngoài đổ vỏ cua cũng chẳng thấy ai. Nàng đứng trước cửa nhà nhìn quanh, quá gần biển, đất đai cằn cỗi, chẳng tìm được mấy cái cây ra hồn.
Đông Châu và Phong Bình chơi mệt đội nắng ủ rũ đi về, thấy có người đứng ở cửa, hai đứa không hẹn mà cùng rảo bước chạy về nhà.
“Rửa tay rửa mặt đi ngủ một giấc.”
Hải Châu nói.
“Tỷ có ngủ không?”
Đông Châu hỏi.
“Ngủ chứ, ăn ăn ngủ ngủ mới mau lớn.”
Giấc ngủ này kéo dài đến tận khi mặt trời ngả về tây. Tiếng nói chuyện ồn ào ngoài cửa đ.á.n.h thức Hải Châu, nàng mở cửa ra xem thì thấy các diêm dân ở ruộng muối đã trở về. Họ chẳng kiêng dè gì, vừa xuống thuyền liền nhảy ùm xuống sông gội đầu tắm rửa.
“Hải Châu, cầm túi về này.” Tề lão tam gọi với từ dưới nước, “Ta nghe nói con sửa xong thuyền rồi hả, khá lắm đại chất nữ.”
“Chắc là cha con phù hộ đấy, vận may nhặt được món hời lớn.”
Hải Châu nhặt túi lên đi về, sực nhớ trong nhà còn y phục của cha, quay đầu lại bảo tam thúc lát nữa sang lấy về.
Nhà nghèo thời xưa ít kiêng kỵ, chỉ cần không phải đồ mặc lúc c.h.ế.t, y phục người c.h.ế.t mặc lúc sinh thời chẳng ai chê đen đủi.
Tề lão tam gột sạch muối trên người rồi lên bờ thay y phục. Đợi hắn thay xong, Hải Châu gom năm bộ y phục đưa cho hắn mang về, sau đó bàn chuyện đưa Tề nhị thúc đi khám bệnh. Nàng nói ý định của mình cho tam thúc nghe:
“Trong tay con còn mười lăm mười sáu lượng bạc, khám bệnh bốc t.h.u.ố.c với đóng một cái ghế gấp chắc là đủ.”
Tề tam thúc vân vê vạt áo không tiếp lời, hít hít mũi hỏi:
“Trong nhà còn thừa đồ ăn không? Ta ngửi thấy mùi thịt, mau bưng ra cho ta ăn chút, trưa nay ta mới ăn có hai cái hàu chiên trứng nguội ngắt.”