“Ta ra ngoài một chuyến phát tài, về biếu thẩm con gà cải thiện bữa ăn nên thẩm cứ nhận lấy, đừng chê ta keo kiệt.”
Hải Châu nói đùa. Với tình cảm giao hảo giữa hai nhà, nói lời cảm tạ khách sáo quá lại hóa ra coi thường tấm lòng lương thiện của phu thê họ.
Ngụy Kim Hoa cười khẽ hai tiếng, nghe thấy trong phòng có động tĩnh liền nói:
“Tối qua ta nghe thúc ngươi kể chuyện ngươi phát tài rồi. Ông ấy tiếc hùi hụi, hối hận đến mức muốn vỗ gãy cả đùi, cứ lải nhải mãi là giá như đi cùng ngươi đến bến tàu Vĩnh Ninh thì tốt biết mấy.”
Trịnh Hải Thuận vừa ra cửa đã nghe thấy lời này. Hôm qua trước mặt Hải Châu ông còn làm bộ rộng lượng, chớp mắt cái đã bị tức phụ lắm mồm bóc trần. Ông sầm mặt xuống mắng bà nói hươu nói vượn.
“Hải Châu sang sớm thế? Có chuyện gì không?”
“Đúng là có chuyện muốn nhờ thúc giúp. Chạng vạng tối nay thúc về giúp ta kéo cái thuyền nát ở nhà đến chỗ thợ sửa thuyền với.”
Nam nhân trong thôn chỉ biết quét sơn, vá lỗ mọt, còn cột buồm, cánh buồm và boong thuyền bị gãy thì phải thợ đóng thuyền mới sửa được. Thượng nguồn con sông có một thôn sống bằng nghề đóng thuyền, muốn sửa chữa lớn đều phải kéo thuyền đến đó.
Động tác rửa mặt của Trịnh Hải Thuận khựng lại, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Hôm nay ta không ra khơi, lát nữa ăn cơm xong ta qua kéo đi luôn.”
Lại làm lỡ của ông ấy một ngày công, Hải Châu thấy hơi áy náy. Nàng quen tự lập, nhận lòng tốt của người khác luôn cảm thấy mắc nợ.
Đã thế còn bị hạn chế đủ đường. Khi Trịnh Hải Thuận biết nàng muốn tự chèo thuyền ra khơi đ.á.n.h cá, ông kịch liệt phản đối. Hải Châu phải vắt óc nghĩ ra cả rổ lời lẽ uyển chuyển thuyết phục, cảnh đẹp dọc đường đi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm.
Cuối cùng đành phải lôi Tề A Nãi ra làm bia đỡ đạn, Hải Châu bướng bỉnh nói:
“Nãi nãi ta đều đồng ý cả rồi, dù sao thì ta cũng muốn chèo thuyền ra khơi.”
Trịnh Hải Thuận tức đến mức không thèm về nhà, vừa xuống thuyền đã đi tìm Tề A Nãi, bực bội nói:
“Lão thẩm, sao thẩm có thể đồng ý cho Hải Châu ra khơi được chứ? Một con sóng đ.á.n.h tới là con bé đứng không vững ngay, sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi.”
“Ta biết ngay là ngươi sẽ sang nói chuyện này mà. Hưng T.ử có được người huynh đệ tốt như ngươi là phúc phận của nó, ta thay mặt nó cảm ơn ngươi đã chiếu cố ba đứa nhỏ.” Tề A Nãi tràn đầy vui mừng nhìn mặt biển lấp lánh sóng nước rồi thở dài một hơi nói: “Hải Châu đi qua cửa t.ử một lần thì đổi tính đổi nết, lúc nương nó còn ở nhà nó nghe lời bao nhiêu thì giờ ngoan cố bấy nhiêu, chủ ý lớn mà gan cũng to. Nó muốn ra khơi thì cứ để nó thử xem, đụng phải tường nam ăn quả đắng khắc biết mình mấy cân mấy lượng. Ta đành mặt dày cầu xin ngươi để tâm trông chừng nó chút, nó rơi xuống biển thì vớt nó lên, sau này mà còn không nghe lời thì ngươi cứ tát cho nó một cái.”
Người từng này tuổi rồi làm sao vì vài câu nói của Hải Châu mà thay đổi quan niệm cả đời được. Tề A Nãi chẳng qua là nhìn thấu tính nết Hải Châu, bà có thể ép uổng con bé nhất thời chứ không quản được cả đời. Lúc còn sống bà còn có thể khuyên can, đợi bà duỗi chân nằm xuống thì chẳng phải trời cao mặc chim bay, tha hồ mà làm loạn sao.
Trịnh Hải Thuận “Vâng” một tiếng nhận lời.
Sửa thuyền mất năm ngày. Khi kéo đi thì rách nát tả tơi, lúc chèo về thì ngay ngắn chỉnh tề. Boong thuyền mục nát đã được thay mới, đầu thuyền nứt vỡ được nêm lại kín kẽ, cánh buồm mới tinh còn vương mùi dầu mực.
Thuyền đ.á.n.h cá đậu ở bến sông trước cửa nhà, người trong thôn đi qua đi lại ngắm nghía hỏi Hải Châu sửa thuyền hết bao nhiêu bạc.
“Hai mươi ba lượng, cũng đắt ra phết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế thì trong tay ngươi vẫn còn thừa ối bạc nhỉ.”
Hải Châu cảnh giác nhìn người đàn ông mặt dày, đáp là còn mười mấy lượng.
“Đại chất nữ, ngươi cho thúc mượn số bạc đó dùng tạm, thúc đi mua con thuyền cũng là để cưới tức phụ luôn.”
Người vừa nói năm nay gần ba mươi, đời tổ tông hắn ta nghèo, đến đời hắn ta càng nghèo hơn, hai gian nhà cũ nát, không thuyền bè, không tích cóp được tiền nên càng không cưới được tức phụ. Người như vậy trong thôn không hiếm. Nói đúng hơn, nhà nào không có thuyền đ.á.n.h cá đều sẽ rơi vào cảnh này. Vận may thì được quả phụ tuyển làm kế phu kiếm được đứa con, vận rủi thì tuyệt tự, c.h.ế.t rồi nhờ tộc nhân chôn cất.
Hải Châu lắc đầu:
“Số bạc còn lại ta còn có việc dùng, đợi tam thúc ta về sẽ đưa nhị thúc lên trấn khám bệnh.”
“Đại phu Xuân Hòa Đường đã bảo nhị thúc ngươi không chữa được rồi, còn lãng phí bạc làm gì.”
Có người lầm bầm.
Hải Châu không để ý, lặp lại:
“Dù sao đợi tam thúc ta về chúng ta sẽ đi khám đại phu.”
“Mẹ kiếp, sao ta lại không có cái số phát tài thế không biết.”
Thấy không vay được bạc, có kẻ hậm hực c.h.ử.i đổng.
Hải Châu kéo Đông Châu và Phong Bình lên thuyền. Nàng chở hai đứa nhỏ tập chèo thuyền và lái thuyền trên sông, thỉnh giáo các lão ngư dân trong thôn cách đoán hướng gió và căng buồm.
Đến chạng vạng, nàng chèo thuyền chở Tề A Nãi cùng đi bắt hải sản.
Mỗi dịp mùng một, mười lăm hàng tháng, biển sẽ đón đợt triều cường, gió cuốn sóng cao đến hai người, tôm cá trong nước biển bị khuấy đảo đến choáng váng đầu óc, sau khi triều rút sẽ trở thành vật trong tay ngư dân.
“Hôm nay tôm nhỏ cua nhỏ nhiều, thích hợp làm mắm tôm mắm cua đấy.” Ngụy Kim Hoa đi đến bên cạnh Hải Châu, lật tảng đá lên dùng cào khua khoắng trong nước, “Hải Châu nhặt nhiều một chút, mang về ta dạy ngươi làm mắm tôm. Nương ngươi chê mùi thối nên không làm mấy thứ này nhưng mắm ngấu rồi bà ấy lại thích ăn. Bà ấy không học thì ngươi học với ta, sau này bà ấy muốn ăn món này thì phải cầu cạnh ngươi.”
Trong ký ức của Hải Châu có chuyện này. Nam nhân có bản lĩnh, Tần Kinh Nương sống sung sướng hơn người khác một chút, không thích phơi cá mặn hôi rình thì ăn cá tươi, ghét tôm cá ủ mắm ruồi nhặng bay loạn thì không đụng tay vào. Nhưng mắm ngấu dậy mùi thơm thì bà lại khen ngon ngọt, đi nịnh nọt khắp nơi, xin bà bà hai bát, ăn hết lại sang nhà bằng hữu xin hai bát.
Nghĩ đến đây Hải Châu bật cười. Nàng thì không chê mấy thứ này, tôm cá thối rữa hơn nữa nàng cũng từng gặp qua rồi. Nàng gật đầu đồng ý học làm mắm.
Mùng bốn sóng yên biển lặng, Hải Châu hứng chí bừng bừng cầm lưới xách thùng, theo các thuyền đ.á.n.h cá khác chèo ra khơi.
Thuyền người ta đều có hai ba người, riêng mình nàng, một nha đầu nhỏ bé gầy gò đơn độc chèo một con thuyền.
“Hải Châu, ngươi về đi thôi, chưa nói đến chuyện ngươi có kéo nổi lưới hay không, ngươi còn chẳng nặng bằng một con lợn, đứng trên thuyền không đầm được thuyền đâu, một con sóng đ.á.n.h tới là hất ngươi xuống biển ngay đấy.”