Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 114: Món lạ từ biển sâu (1)



 

Hải Châu cẩn thận đặt những mảnh vỡ vào một chiếc thùng riêng định bụng về đến nơi sẽ giao cho quan phủ, để người nhà nạn nhân có thể nhận về an táng.

Sau đó nàng không gặp thêm gì khác, ngư dân ra khơi cũng chẳng thấy bóng dáng ai. Hải Châu hạ buồm cũng không biết mình đã trôi dạt đến đâu, chỉ mong sương mù tan đừng có đụng mặt cướp biển là được.

Xa xa vang lên tiếng chim biển lảnh lót. Hải Châu nằm trong khoang ở tầng hai nhắm mắt lắng nghe, bất tri bất giác thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh lại sương mù trên biển đã tan, vầng mặt trời vàng rực ngả về tây, ước chừng đã quá trưa một canh giờ.

Có mặt trời là xác định được phương hướng. Hải Châu đứng trên tầng hai nhìn quanh, giữa biển cả mênh m.ô.n.g, cách đó không xa là một vách đá dựng đứng sừng sững. Trên vách đá, chim biển đậu chi chít, tạo thành một mảng trắng đen xen kẽ.

Còn bờ biển thì đã khuất dạng.

Hải Châu đang cảm thấy thiếu thiếu gì đó thì mặt biển vang lên tiếng nước rẽ sóng. Một con rùa biển ngậm một con sứa trồi lên, cổ rùa rụt lại rồi vươn ra, con sứa trong suốt đã chui tọt vào bụng nó.

Có lão rùa bầu bạn, nỗi cô đơn trong lòng Hải Châu tan biến. Nàng thay bộ quần áo đã được gió biển hong khô, mang theo dụng cụ nhảy xuống biển.

Cơ duyên xảo hợp bị gió đưa đến đây, nàng phải kiếm chút gì đó mang về.

Vách đá dựng đứng uốn lượn xuống tận đáy biển, sinh vật bám trên vách đá rất nhiều: cá nhỏ ăn rong rêu bám trên đá, rắn biển săn cá nhỏ, cá lạc nuốt chửng rắn biển... Toàn là những thứ Hải Châu không dây vào được, nàng tránh đi thật xa.

Lặn xuống đáy biển, vùng biển này không nhiều san hô nhưng đá ngầm thì vô số. Dưới những tảng đá ngầm là nơi trú ngụ của những con tôm hùm với xúc tu dài ngoằng. Hải Châu đạp chân lên lớp cát mịn, dùng cán gỗ chọc vào các khe đá.

Nàng đang chổng m.ô.n.g ghé mắt nhìn vào hang, một con cá mập con tò mò bơi lại gần. Lão rùa đang kiếm ăn cách đó không xa liếc nhìn một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục gặm nhím biển.

Hải Châu bắt được tôm hùm bỏ vào túi lưới, vừa quay đầu lại thì thấy một con cá mập con đang nghiêng đầu nhìn mình. Nàng sợ đến mức suýt hét lên, nhìn kỹ lại kích thước của nó mới hoàn hồn ngồi phệt xuống đáy biển.

Cá mập con thấy nàng bất động thì chán nản vẫy đuôi bỏ đi.

Hải Châu túm lấy lão rùa phát cho một cái, canh gác lơ là thế đấy, hồn vía nàng suýt bay mất rồi.

Sợ cá mập con đi rồi cá mập lớn sẽ đến, Hải Châu cởi túi lưới buộc vào đá ngầm, xách theo mũi tên thép bơi đến một cái hang dưới tảng đá lớn. Lúc nãy đi qua nàng phát hiện một con cá lạc béo múp, lốm đốm đen trắng nhìn hoa cả mắt.

Một con ốc biển bị ném vào trong hang, dòng nước bên ngoài hang biến động. Hải Châu ném thêm một nắm cát đá vào. Khi những đốm trắng lộ ra ở cửa hang, nàng nắm c.h.ặ.t mũi tên thép đ.â.m mạnh tới. Cán gỗ truyền đến lực cản nặng nề, tiếp theo là chấn động dữ dội từ mũi tên làm tê rần cả tay.

Máu loang ra. Hải Châu lôi con cá lạc đang há to miệng định c.ắ.n xé ra khỏi hang. Con cá lạc đốm đen trắng này ở vùng biển này ăn sung mặc sướng, nuôi mình béo tốt thân dài ngoằng, Hải Châu giơ nó lên mà mỏi nhừ cả tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thứ này sức sống mãnh liệt, thân bị đ.â.m thủng vẫn còn sống, cái miệng xấu xí cứ há ra khép vào, quẫy đạp điên cuồng muốn đồng quy vu tận với kẻ địch. Hải Châu dùng dây thừng trên túi lưới quấn cổ nó lại, siết thật c.h.ặ.t đợi nó bất động mới nắm dây kéo theo rùa biển bơi lên.

Một người một rùa vừa đi, con cá mập con lần theo mùi m.á.u tanh quay lại. Chẳng bao lâu sau, một con cá mập cái thân hình thon dài khỏe mạnh bơi tới, cá mập con đi theo mẹ rời đi.

Đáy biển dường như trở lại yên bình. Hải quỳ ẩn dưới cát chui ra, cua xanh giả làm hòn đá bò ra khỏi đá ngầm, cá bơi trong đám rong biển lại bắt đầu hoạt động. Một con cá lạc màu đen không biết từ đâu bơi tới, lượn lờ quanh tảng đá ngầm một lúc rồi chui vào hang ổ của con cá lạc đốm đen trắng, ngậm lấy vỏ ốc trong miệng, lát sau nhả ra những mảnh vỏ vỡ vụn rơi trên cát.

Hải Châu vừa trồi lên mặt nước đã nghe thấy tiếng đập cánh phành phạch ngày càng gần. Nàng không kịp ngẩng đầu nhìn kỹ, theo bản năng lặn ngay xuống nước. Ngay sau đó, phía trên đầu nàng vang lên tiếng nước rẽ mạnh, một con chim ưng biển lao xuống nước rồi lại v.út lên không trung ngay tức khắc.

Hải Châu sợ hãi sờ đầu, thứ quỷ quái gì thế, đói đến mức muốn ăn thịt người à?

Nàng lại cẩn thận ngoi lên mặt nước, lần này không có chim ưng biển mổ nàng. Nàng vội vã bơi về phía thuyền, nghe thấy tiếng đập cánh lại thụt đầu xuống nước, trơ mắt nhìn một con chim ưng biển đ.â.m sầm vào boong thuyền rồi rơi tòm xuống biển. Nó có lẽ hơi choáng váng, rơi xuống nước chậm mất vài nhịp nên không bay lên được, giãy giụa trong nước, bộ lông trắng tinh bị móng vuốt đạp rụng mất hai cái.

Hải Châu dùng cán gỗ đẩy nó một cái. Chim ưng biển ngoi lên kêu quang quác hai tiếng, dang cánh bay lên vách đá dựng đứng đậu yên vị.

Lại ngoi lên lần nữa, Hải Châu nhanh nhẹn kéo túi lưới và con cá lạc đạp thang gỗ leo lên boong thuyền. Ngay khi nàng tưởng lũ chim mù dở kia đã nhận ra nàng là người thì mẹ kiếp lại có ba con nữa bay tới.

“Này này này…ơ! Cá lạc của ta!” 



Hải Châu hiểu ra rồi, hóa ra mục tiêu không phải nàng. Nàng vội vàng kéo túi lưới lôi con cá lạc chạy thục mạng xuống khoang dưới. Con cá lạc béo múp như sợi dây thừng rách bị kéo lê trên thang gỗ, đuôi còn dính theo một con chim ưng biển.

Khó khăn lắm mới vào được khoang dưới, Hải Châu vội vàng kiểm tra con cá chình của mình. Cái đuôi đang lành lặn bị mổ ba lỗ, xé mất một miếng thịt to tướng. Nàng hít sâu một hơi, hậm hực cầm d.a.o c.h.ặ.t phăng cái đuôi đi. Thế này thì hay rồi, chỉ có thể tự ăn chứ bán không được nữa.

Sợ trên biển lại có sương mù, Hải Châu không dám chậm trễ. Đổ hết đồ trong túi lưới ra, nàng chạy lên kéo buồm. Lúc tung lưới vớt rùa biển, nàng thấy hai con chim ưng biển ngậm một con rắn biển khoang trắng đen bay lên từ mặt nước.

Nhìn cảnh chúng nuốt sống con rắn biển, Hải Châu ôm n.g.ự.c nôn khan một tiếng.

Rời khỏi vách đá dựng đứng, Hải Châu đi ngược hướng mặt trời lặn. Hai cánh buồm căng gió đẩy con thuyền lầu lướt nhanh trên mặt biển.

Khi đường bờ biển lờ mờ hiện ra trong tầm mắt, Hải Châu mới thở phào nhẹ nhõm, xuống khoang điều chỉnh buồm, mũi thuyền đổi hướng đi về phía bắc.

Mái tóc ướt sũng được gió biển ấm áp hong khô một nửa. Hải Châu tết lại thành b.í.m tóc thả sau lưng, trong lòng tính toán về đến nhà sẽ cắt tóc ngắn cho gọn.

Gió mang theo tiếng đàn ông nói chuyện. Hải Châu chạy ra đuôi thuyền, thấy phía sau bên phải có ba chiếc thuyền đ.á.n.h cá đi tới, bến tàu cũng thấp thoáng hiện ra bóng người đi lại.

Bốn con thuyền gặp nhau, Hải Châu hỏi họ buổi sáng có gặp sương mù trên biển không.