Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 106: Tiệc rượu trên đảo (1)



 

Tối nay giá cá tăng cao, chủ quán ăn đều không mặc cả, sống c.h.ế.t gì họ cũng mua bằng được. Có thể bình an trở về đã là gian nan, bán được thêm chút tiền rồi vui vẻ về nhà thôi.

Nửa đêm canh ba, ngõ nhỏ cách đó hai con phố vang lên tiếng khóc xé lòng. Năm người đi cùng nhau chỉ có ba người trở về, hai huynh đệ nhà nọ cả người lẫn thuyền bị cuốn vào xoáy nước.

Sương mù quá dày, không nhìn rõ tình hình mặt biển, bị xoáy nước cuốn đi là chuyện thường tình.

Tiếng khóc bi thương vang lên hai ba ngày. Hàng xóm láng giềng mang chút đồ sang an ủi cô nhi quả phụ, thở dài hai tiếng, xót xa hai tiếng rồi ai về nhà nấy tiếp tục cuộc sống của mình.

Người bỏ mạng trên biển nhiều, người ở lại cũng chai sạn. Người sống phải tiếp tục sống, thời gian trôi qua, nỗi đau thương cũng dần phai nhạt.

Giống như Đông Châu, nàng không còn khóc đòi cha nữa. Giống như Phong Bình, cậu bé đứng từ xa nhìn chiếc đèn l.ồ.ng trắng treo trước cửa lớn, quay đầu lại nói sắp quên mất mặt cha rồi.

Bến tàu vắng vẻ mấy ngày. Trời hửng nắng, sương mù trên biển tan đi, ngư dân lại chèo thuyền ra khơi.

Hải Châu cũng chuẩn bị chèo thuyền ra biển. Vừa định ra cửa thì Hàn Tễ tới:

“Cha ta hôm qua đến rồi, ngày mai mở tiệc trên đảo chiêu đãi quan lại Vĩnh Ninh và Hồi An. Ta dặn Thẩm Toại rồi, lúc hắn qua sẽ đưa muội đi cùng.”

“Đi thế nào? Có thuyền quan đến đón à?”

Hàn Tễ liếc nàng một cái, cười khẩy nói:

“Kiệu lớn tám người khiêng đấy, các người bơi qua nhé.”

“Vậy huynh nói ngược rồi, phải là ta đưa huynh ấy đi mới đúng.” Hải Châu cười, “Mai ta chèo thuyền qua đó nhé?”

“Được, tùy muội. Ta còn có việc, đi trước đây.” 



Quay đầu thấy Đông Châu chạy về, vừa nhìn thấy hắn nụ cười trên mặt nàng tắt ngấm. Hàn Tễ hơi buồn bực, hắn có mắng mỏ hay trách phạt gì nàng đâu mà sợ hắn thế không biết.

“Đồ ăn trong bữa tiệc ngày mai ngon lắm, muội có thể đưa cả đệ muội đi cùng.” 



Hắn nói.

Hàn Tễ đi rồi, Hải Châu hỏi Đông Châu có đi không.

Đông Châu lắc đầu:

“Muội không đi đâu, toàn người lạ.”

Hải Châu chiều ý nàng ấy nên không ép buộc.

Đông Châu lén bàn bạc với Tề lão tam. Tỷ tỷ đi một chuyến là mất cả ngày, mai ba thúc cháu sẽ đi bày sạp bán cá nướng.

“Tam thúc, cá thúc bắt được đừng bán vội nhé.”

“Con làm được không?” Tề lão tam do dự, “Đừng làm hỏng bảng hiệu của tỷ con đấy.”

“Được mà, con nhìn quen rồi.”

Hải Châu bán xong bánh buổi sáng, về nhà tắm rửa thay quần áo rồi mới đi. Thẩm Toại đợi nàng ở bến tàu, cha và mấy người ca ca của hắn đã đi thuyền sang trước rồi.

Hải Châu lấy thuyền, hai người một đầu một đuôi ngồi, gió biển đẩy cánh buồm hướng về phía đảo hoang.

Hiện tại không thể gọi là đảo hoang nữa, trên đó đã đóng quân ba bốn ngàn binh lính.

“Hôm nay chắc chỉ có mình muội là nữ quyến thôi. Hàn Tễ nghĩa khí thật đấy, muội sang đó lộ mặt một chút, sau này ở Vĩnh Ninh và Hồi An có thể đi ngang không ai dám đụng.” 



Thẩm Toại cười nói.

“Nương và các tẩu tẩu của huynh không đi à?”

Hải Châu nhìn về phía bến tàu.

“Không, Hàn Đề đốc không mang theo nữ quyến nên không có ai tiếp đãi.” 



Mặt khác doanh trại toàn là nam nhân cũng không tiện cho phụ nhân đi lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một con cá lớn nhảy vọt lên mặt biển rồi lại lao nhanh xuống, nước b.ắ.n tung tóe vào khoang thuyền.

Đi trên biển khoảng một nén nhang, một con thuyền từ hướng Hồi An đi tới. Hai thuyền cùng đích đến, càng lúc càng gần. Nhìn rõ Hải Châu, ba người trên thuyền đối diện đều trố mắt nhìn nàng đầy nghi hoặc và kinh ngạc.

Thẩm Toại cười thầm. Hải Châu làm bộ làm tịch gật đầu chào hỏi đối phương.

Đối phương không rõ thân phận của nàng, sợ đắc tội với người nên cũng đáp lễ lại.

“Đi hướng kia kìa, trên đảo xây một cái bến tàu nhỏ rồi.” 



Thẩm Toại chỉ hướng.

Hàn Tễ đang đón khách trên bến tàu, từ xa nhìn thấy Hải Châu và Thẩm Toại, hắn đi ra thêm vài bước. Thuyền cập bến, hắn đón lấy mỏ neo ném tới găm vào khe đá rồi nói với Hải Châu:

“Bán bánh xong mới qua à?”

“Vâng, không đến muộn chứ?”

“Không muộn.”

Chiếc thuyền cách đó một đoạn đợi mọi người trên thuyền đ.á.n.h cá lên hết mới đi qua. Thấy cô nương kia được con trai Hàn Đề đốc đón đi, ba người trên thuyền đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, may mà không nói linh tinh đắc tội với người ta.

Đảo đã được binh lính tu sửa lại. Đá ngổn ngang được dọn dẹp, dây leo bị c.h.ặ.t bỏ, đường đi được san bằng khác hẳn vẻ hoang vu hai tháng trước.

“Căn bếp còn giữ không?” 



Hải Châu hỏi.

“Phá rồi, nhìn thấy ám ảnh quá.” 



Hàn Tễ mỉm cười nói.

Ba người đi lên phía trên, mỗi lần thấy chỗ quen thuộc lại dừng bước nói vài câu. Thẩm Toại rất hoài niệm khoảng thời gian ba người to gan lớn mật xông vào hang ổ địch. Hắn huých khuỷu tay vào Hải Châu, xúi giục:

“Trên biển còn nhiều đảo nhỏ bị cướp chiếm đóng lắm, khi nào chúng ta lại đi làm một chuyến nữa đi.”

Hàn Tễ mỉm cười nhìn. Hắn có niềm tin khó tả vào Hải Châu, ngàn quân trăm thuyền đ.á.n.h trực diện cũng không chắc thắng bằng mang nàng theo đ.á.n.h lén.

Hải Châu trợn trắng mắt: “Hai huynh sống đủ rồi hả?”

Một đoàn người đi ngược chiều tới. Thẩm Toại nuốt lời định nói xuống, hành lễ với vị tướng quân dũng mãnh đi đầu rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên.

“Đây là Hàn Đề đốc mà muội ngưỡng mộ đã lâu.” Hàn Tễ giới thiệu với Hải Châu, “Cha, đây là người con đã nhắc với cha, nàng ấy tên là Hải Châu.”

“Bái kiến Hàn Đề đốc.” 



Hải Châu bắt chước động tác của Thẩm Toại hành lễ.

Hàn An Viễn giơ tay trái lên đỡ hờ, nói:

“Hóa ra chỉ là một tiểu cô nương, anh hùng xuất thiếu niên. Tây Vọng, con đưa bằng hữu con vào chính sảnh uống trà đi.”

Dân gặp quan không được nhìn thẳng mặt nhưng Hải Châu không biết quy tắc này, nàng ngước mắt nhìn thẳng, lúc này mới để ý thấy ống tay áo phải của đối phương trống không, phần tay áo dưới khuỷu tay bị gió thổi bay phần phật. Nàng chớp mắt hai cái, nén sự kinh ngạc trong lòng, vẻ mặt vẫn bình thản dời mắt nhìn lên trên. Vị tướng quân trong lời đồn g.i.ế.c địch vô số lại có đôi mắt hiền từ, ngoài ngũ quan đoan chính ra thì trông chẳng khác gì một ông lão đ.á.n.h cá, còn già hơn cả cha của Thẩm Toại.

Hàn An Viễn cười một cái, dẫn thuộc hạ rảo bước rời đi.

Hải Châu xoay người nhìn theo đoàn người đi xa. Không hổ là người nhà binh, bước đi mạnh mẽ dứt khoát, dẫm trên bãi đá gập ghềnh mà chân không hề lảo đảo chút nào.

“Người đi khuất rồi còn nhìn à? Hoàn hồn đi.” Hàn Tễ khua tay trước mặt nàng, buồn cười hỏi, “Nhìn cái gì thế?”

“Cha huynh tinh thần tốt thật đấy.” Hải Châu quay lại, “Lệnh tôn chắc phải năm mươi rồi nhỉ?”

“Gần như thế, sao vậy?”

“Nãi nãi ta cũng khoảng năm mươi, đi cùng Hàn Đề đốc trông như hai thế hệ ấy. Cha huynh gọi huynh là Tây Vọng à? Hai chữ nào thế?”

“Tây Vọng trong nhìn về phía tây. Lúc ta sinh ra ông ấy đang đ.á.n.h giặc ở Tây Bắc, cả nhà đều ngóng về phía tây bắc, hy vọng ông ấy có thể chiến thắng trở về.”

Hàn Tễ giải thích.