Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 100: Cá Yên quản (1)



 

Hải Châu liếc nhìn vũng nước bẩn ở góc tường, đẩy xe đưa Đông Châu và Phong Bình đến một chỗ khác dọn hàng.

Bán bánh cho đến khi mặt trời lên cao, về nhà rồi lại đi cắt hẹ, đưa lão rùa ra biển kiếm ăn, một buổi sáng phong phú cứ thế trôi qua.

“Ta đi thuyền đ.á.n.h cá đây.”

Ăn cơm xong, Tề lão tam chép miệng đi ra cửa.

Hải Châu ngủ một giấc ngắn chừng nửa canh giờ rồi cũng đẩy xe gỗ đưa lão rùa ra ngoài. Tề A Nãi xách giỏ kim chỉ ngồi khâu đế giày với hàng xóm ở cửa. Nàng chào hỏi hàng xóm trước rồi nói với nãi nãi:

“Con ra thuyền đ.á.n.h cá đây.”

“Được, đừng đi ra vùng biển sâu quá nhé.”

“Tối nay mấy giờ Hải Châu dọn hàng?”

Bà lão hàng xóm hỏi.

“Chắc lúc mặt trời xuống núi, cháu cũng chưa chắc lắm. À đúng rồi nãi nãi, chạng vạng bà bảo Đông Châu dùng chỗ nước luộc gà còn thừa nấu một nồi cháo, cho nhiều rau xanh vào nhé.”

“Biết rồi.”

Người đi rồi, bà lão hàng xóm nói với Tề A Nãi:

“Mấy đứa cháu nhà bà đứa nào cũng tháo vát lại hiếu thuận, lão tỷ tỷ có phúc thật đấy. À phải rồi, nương chúng nó đi rồi sao không thấy quay lại thăm nhỉ, nghe nói sống ở thôn ngay ngoài trấn cũng đâu có xa.”

“Nhà bên đó cũng bận rộn, nam nhân chạy vạy buôn bán bên ngoài lại còn đứa con nhỏ phải chăm sóc, thời gian đâu mà đi lại.”

Tề A Nãi ra ngoài không bao giờ nói xấu nhi tức cũ, dù có người muốn châm chọc gây sự bà cũng không tiếp lời, không để người ngoài có cơ hội chê cười.

Khâu xong một chiếc đế giày, Tề A Nãi đang định vào nhà lấy mũi giày, vừa nhổm dậy thì nghe người ngồi đầu ngõ nói:

“Kinh Nương về thăm con đấy à? Đây là tiểu nhi t.ử của ngươi sao? Trông giống Phong Bình y hệt.”

Tề A Nãi ngẩng đầu cười nói với mấy người đang ngồi hóng mát:

“Người này thiêng thật vừa nhắc đã đến. Thôi, không nói chuyện với các bà nữa, nhà ta có khách.”

“Nương.” Tần Kinh Nương cười gọi một tiếng, “Bình Sinh, gọi nãi nãi đi con.”

Bình Sinh nhìn bà lão lạ lẫm, giọng đều đều gọi một tiếng nãi nãi xem ra đã được dặn dò trước.

Phong Bình trong sân nghe thấy tiếng chạy ùa ra lao vào lòng nương.

Bình Sinh không vui đưa tay đẩy nó ra.

“Vào nhà nói chuyện đi. Bình Sinh vào nhà với nãi nãi nào, nãi nãi lấy thịt gà cho con ăn.”

Tề A Nãi kịp thời ngăn hành động của đứa cháu nhỏ, nửa dỗ dành nửa kéo nó vào sân.

Tần Kinh Nương về để đưa quần áo. Ba đứa con lớn và đứa cháu nội, bốn đứa mỗi đứa đều có một bộ quần áo mới.

Đông Châu vào nhà lục lọi một hồi tìm được hơn chục quả nhãn. Nhà nàng ăn uống đầy đủ nên ít khi mua đồ ăn vặt. Nàng bóc nhãn đút cho Bình Sinh ăn.

Tề A Nãi hâm nóng bát thịt gà thừa buổi trưa bưng ra hỏi Bình Sinh có ăn không.

“Con ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triều Bình đi tới há miệng chờ.

“Con cũng ăn.”

Bình Sinh nói.

Tề A Nãi chia bát thịt gà cho hai đứa cháu, nói với Tần Kinh Nương:

“Hải Châu chèo thuyền ra khơi rồi. Nếu con muốn gặp nó thì sáng mai hẵng qua hoặc ra phố cũng được, nó còn đang bán bánh.”

“Con biết rồi.”

Tần Kinh Nương lúc đi mua đồ trên phố đã ghé qua xem, thấy ba đứa con bận rộn không ngơi tay nên không vào làm phiền. Tranh thủ buổi chiều qua đây là muốn đưa tiểu nhi t.ử đến chơi với huynh tỷ và đường đệ. Tiểu hài t.ử chưa đầy hai tuổi chưa hiểu chuyện cũng chưa nhớ lâu, người lớn có nói gì đi nữa cũng không bằng để chúng chơi đùa cùng nhau vun đắp tình cảm.

Lớn lên bên nhau từ nhỏ, sau này có trưởng thành cũng không bị lời người ngoài làm cho xa cách.

Lúc này Hải Châu đã đưa lão rùa lặn xuống đáy biển. Lần này nàng không kén chọn, thấy gì bắt nấy: cua to để mình ăn, tôm he dài bằng ngón trỏ để nấu canh, mực để bán ở sạp, sò điệp rưới tỏi băm lên hấp.

Đổi chỗ khác lặn xuống, Hải Châu lại nhìn thấy loài sinh vật dài ngoằng như cái tẩu t.h.u.ố.c... là cá, cũng không biết có phải cá không, toàn thân màu cam, nếu không phải thấy có xương sống thì nàng đã tưởng là rắn biển. Nàng lặng lẽ mở túi lưới tiến lại gần, nhân lúc chúng không để ý tóm được ba con.

Lão rùa ngậm một con nhím biển bơi lại, Hải Châu hiểu ý dùng cào sắt cạy ra cho nó. Thấy có đàn cá bơi qua, nàng gõ mấy con nhím biển trên đá ngầm, nhanh nhẹn cạy ra rồi ném về phía chúng. Đàn cá đi ngang qua liền rẽ hướng, húc nhím biển lên rồi lại thả xuống như đang đá cầu.

Cá rất béo nhưng Hải Châu chỉ nhìn chứ không bắt. Bắt vào lưới thì dễ, đưa lên thuyền mới khó, muốn ăn cá nướng thì thà ra bến tàu mua cho nhanh.

Mặt khác, nếu có người bắt chước nàng mở quán ăn đêm thì loại cá biển rẻ tiền dễ kiếm này chắc chắn là lựa chọn hàng đầu, nàng không muốn cạnh tranh với họ.

Dưới tảng đá ngầm đùn lên một làn nước đục. Hải Châu bơi tới, thấy râu tôm thò ra từ khe đá, nàng nắm lấy râu tôm lôi ra ngoài, một cái đầu tôm hùm lộ ra.

Tôm hùm chui tọt vào túi lưới. Hải Châu bắt đầu cạy bào ngư bám trên đá ngầm, suýt nữa thì bỏ sót mấy con ẩn mình trong đám rong biển.

Tối nay sẽ làm món hủ tiếu xào gạch cua bào ngư, hủ tiếu xào thịt cua vụn, miến hấp tỏi, tôm hấp tỏi.

Buổi tối bán gì hoàn toàn phụ thuộc vào việc vớt được gì dưới biển.

“Nương ơi, Hải Châu tỷ về rồi kìa!”

Vừa vào ngõ đã nghe thấy tiếng gọi, bước chân đẩy xe của Hải Châu khựng lại. Thấy đám trẻ đang chơi trong ngõ nhìn mình với ánh mắt rực lửa, nàng liếc nhìn cửa nhà mình trong ngõ liền cười hỏi:

“Sao thế? Có chuyện gì à?”

“Không có chuyện gì đâu, muội mau về đi, bọn nó lên cơn thèm ăn đấy mà.” Phụ nhân trẻ bị đứa con lôi xềnh xệch ra cửa vẻ mặt bất đắc dĩ nói với Hải Châu: “Mau về tắm nước nóng đi, kẻo trúng gió.”

Hải Châu hiểu ý, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, nói với đám trẻ đang nhìn mình hau háu:

“Ta về dọn dẹp xong sẽ bảo Phong Bình ra gọi mấy đứa.”

“Bọn muội đợi ở đây luôn.”

Tiểu cô nương sún răng nói.

Đông Châu nghe tiếng nói chuyện chạy ra cửa ngó rồi lại nhanh ch.óng rụt vào trong sân, bảo Phong Bình:

“Mau nhóm lửa đi, tỷ về rồi.”

Khi Hải Châu vào đến cửa, ống khói bếp đã bốc khói nhẹ. Đông Châu và Tề A Nãi ra giúp nàng dỡ đồ trên xe xuống, lão rùa tự bò xuống hố nước.

“Chiều nay nương con đưa Bình Sinh sang chơi được một lúc, quần áo may xong rồi, bà ấy mang sang cho các con đấy.” Tề A Nãi chủ động nhắc tới, “Tối bà ấy còn phải về nấu cơm nên không đợi con được.”

“Không sao đâu, có phải một hai năm không gặp đâu mà lần nào gặp cũng phải đủ mặt. Hai nhà ở gần, bà ấy sang đây cũng tiện, lúc nào rảnh con cũng có thể sang thăm bà ấy mà.” Hải Châu tháo dây buộc tóc, cầm lược chải lại mái tóc rối nói tiếp: “Tuy con bảo hai nhà đi lại như bà con thân thích nhưng cũng không cần câu nệ lễ tiết quá, bà ấy không đợi con về đã đi con cũng không trách đâu.”