Đông Châu đã hiểu chuyện, nghe xong lời này một chốc cũng hiểu được ý tứ, nghĩ đến việc sẽ không còn được gặp lại nương nữa thì tức khắc khóc òa lên. Nàng vừa khóc, Phong Bình cũng òa khóc theo, hai đứa nhỏ khóc đến thương tâm làm người qua đường đều ngoái lại nhìn.
Hoa bà mối liếc nhìn hai đứa trẻ đang gào khóc, đối mặt với vẻ mặt âm trầm của Tề A Nãi nói:
“Ta đây cũng là ăn ngay nói thật, người làm buôn bán đều tính toán thiệt hơn, hài t.ử không hiểu chuyện nhưng lão tỷ tỷ nên hiểu...”
“Không cần nhiều lời, bà chỉ cần nói cho chúng ta biết quê quán người đó ở đâu.”
Hải Châu không muốn nghe bà ta dông dài.
“Hà tất phải vậy, đi tìm được thì làm gì được chứ? Ta cũng không gạt ngươi, người ta đã cố ý dặn dò là không muốn nương ngươi qua lại với bên này nữa... Thôi được rồi, thôn Hạ Kim Liên huyện Bình Định, các ngươi cứ tìm đến đó đi.”
Người vây xem càng lúc càng đông, Hoa bà mối không muốn bị thiên hạ đàm tiếu nên vội vàng bỏ lại vài câu rồi đẩy đám đông rời đi.
“Được rồi, nín đi, không khóc nữa.” Hải Châu ngồi xổm xuống lau nước mắt cho Đông Châu và Phong Bình, “Biết địa chỉ rồi thì kiểu gì cũng tìm được người, sẽ còn gặp lại nương mà.”
Tiếng khóc nhỏ dần, người xem náo nhiệt cũng giải tán ai lo việc nấy, chẳng ai rảnh rỗi bận tâm đến ba bà cháu đang ủ rũ trong góc.
Sống gần biển không biết lục địa rộng lớn thế nào, ngư dân sống bám biển đa số cả đời không ra khỏi đại dương mênh m.ô.n.g. Tề A Nãi không biết huyện Bình Định ở hướng nào cũng không biết đi thuyền có tới được không, chỉ biết đường xá xa xôi, đi tìm người nguy hiểm trùng trùng. Bà nói với Hải Châu:
“Ta thấy lời Hoa bà mối không giả đâu, người mà nương con tái giá chỉ cần là người đàng hoàng thì bà ấy sống cũng không đến nỗi nào. Bên kia đã không muốn qua lại với các con thì chúng ta cứ sống tốt phần mình. Đợi nương con ổn định rồi sẽ gửi thư cho các con hoặc biết đâu vài năm nữa bà ấy theo người ta đến bến tàu Vĩnh Ninh buôn bán, đến lúc đó tự khắc sẽ tìm các con.”
Người qua kẻ lại đông đúc không phải chỗ tiện nói chuyện, Hải Châu một tay dắt một đứa nhỏ nói muốn đi dạo:
“Nãi nãi, chúng ta về rồi hãy nói.”
“Cũng được, ta ra thuyền đợi các con.”
--
“... Sao lại vẫn muốn đi? Người ta đã về quê rồi con còn đi bến tàu Vĩnh Ninh làm gì?”
Tề A Nãi chỉ thấy đau đầu. Bà vừa về đến nhà đã phải dọn dẹp căn phòng bẩn thỉu hôi hám, trời tối mịt còn chưa được ăn cơm lại thấy Hải Châu cứ nghển cổ bướng bỉnh đứng trước mặt, bà chỉ thấy thân mệt mà tâm càng mệt hơn.
“Hải Châu à, con cũng lớn rồi, thêm bốn năm năm nữa là có thể xuất giá. Nãi nãi cũng không giấu giếm dỗ ngon dỗ ngọt con làm gì, nương con không thể quay lại nữa đâu, bà ấy có nhà mới rồi. Con và Đông Châu, Phong Bình nên sớm dập tắt cái ý định viển vông đó đi cho ta đỡ lo. Cái gia đình rách nát này không chịu nổi sóng gió nữa đâu. Mấy đứa con cứ an ổn mà lớn lên, khi nào ta c.h.ế.t ta sẽ mang nhị thúc con theo, lúc đó con cũng trưởng thành rồi muốn làm gì thì làm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời lão thái thái nói ra còn đắng hơn nước hoàng liên, người ngoài nghe thấy chắc sẽ nghĩ bà cay nghiệt. Nhưng bảo Hải Châu quanh năm suốt tháng ru rú ở làng chài nhỏ nuôi hai đứa đệ muội khôn lớn là chuyện không thể nào. Nàng sống lại một kiếp đâu phải chỉ để thay người khác nuôi con. Chuyến đi bến tàu Vĩnh Ninh này nàng nhất định phải đi, rời xa người trong thôn nàng mới có thể xuống biển bắt cá. Nàng muốn vừa nghe ngóng tin tức của nương vừa kiếm một khoản tiền sửa lại con thuyền nát ở nhà, có thuyền mới có thể đường hoàng cùng người ta ra khơi.
“Con chỉ đi chuyến này thôi. Con muốn đi hỏi thăm xem kế phụ con là người thế nào. Nếu đúng như lời Hoa bà mối nói, con sẽ hoàn toàn yên tâm trở về an phận chăm sóc Đông Châu và Phong Bình khôn lớn.” Hải Châu hạ thấp giọng, vẻ mặt cô đơn nói: “Nãi nãi, bà ấy là mẹ ruột của con, tiền sính lễ tái giá bà ấy đều để lại cho con chữa bệnh, bà ấy vì con mới đi. Ngày nào con cũng nghĩ đến chuyện này, đêm đến không ngủ được. Nương con đi gấp gáp cũng là vì không chấp nhận nổi việc con sắp c.h.ế.t, có khi hiện tại bà ấy còn tưởng con đã c.h.ế.t rồi ấy chứ.”
Trong phòng yên tĩnh trở lại, hồi lâu sau Tề A Nãi thở dài một tiếng, xua tay bảo nàng về:
“Lúc đi con nhớ gửi Đông Châu và Phong Bình sang đây.”
Gió biển không thổi tan được bầu không khí u ám bao trùm ngôi nhà đá nhưng Hải Châu quay lưng đi, âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y vui sướng. Cuối cùng nàng cũng có cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp để tự do bay nhảy vài ngày rồi.
“Hải Châu, con lại đây.” Từ trong nhà đá vang lên giọng nói yếu ớt. Tề nhị thúc nằm trong bóng tối bảo Hải Châu đứng ở cửa đừng vào: “Ra ngoài đừng sợ, bến tàu nào cũng có lính canh, người xấu bên ngoài không nhiều như nãi nãi con nghĩ đâu. Ngày mai hết kỳ cấm biển, người trong thôn đa số đều ra khơi nên không ai đi cùng con được. Con nhớ mang theo bạc và hộ tịch, trong vòng năm ngày nhất định phải trở về.”
Trên biển và hoang đảo lắm trộm cướp, ngư dân phạm tội bỏ trốn ra đó cũng không ít. Quan phủ vì đề phòng trộm cướp lên bờ quấy nhiễu nên quy định ngư dân ven biển cứ qua mười tuổi là phải đến quan phủ làm hộ tịch, mỗi năm đổi một lần. Nếu có người năm ngày không về nhà, thôn trưởng phải lên quan phủ báo cáo, một tháng vẫn không thấy tăm hơi thì coi như mất tích.
Trong ký ức của Hải Châu có biết chuyện này nhưng phải đến khi Tề nhị thúc nhắc nàng mới nhớ ra. Nàng hỏi thêm vài câu rồi nhân lúc trời tối đi về nhà.
Không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, hôm sau Hải Châu dặn dò Đông Châu và Phong Bình xong xuôi liền lên thuyền đi bến tàu Hồi An trước.
--
“Hộ tịch đâu? Đi đâu đây?”
Hải Châu đưa tấm vải lụa có hoa văn ra, ngẩng mặt để quan binh đ.á.n.h giá rồi khai báo:
“Ta đi bến tàu Vĩnh Ninh tìm nương, trượng phu mới của nương ta sống ở đó.”
“Năm ngày phải quay về, nếu muộn sẽ phải theo chúng ta lên quan phủ một chuyến.”
Quan binh trả hộ tịch lại cho nàng, thấy nàng như lần đầu đi thuyền xa nhà nên dặn dò nàng cất kỹ hộ tịch kẻo mất.
Thương thuyền đang bốc hàng, Hải Châu nộp mười văn tiền rồi theo dòng người lên thuyền, chọn một chỗ không vướng chân dựa vào mạn thuyền đứng. Đợi thuyền chạy, nàng liền nhoài người ra mạn thuyền ngắm nhìn biển xanh mênh m.ô.n.g.
Hải âu chao lượn trên bầu trời, đôi mắt đen láy như hạt đậu quan sát động tĩnh trên mặt biển rồi bất ngờ lao v.út xuống nước. Bóng trắng chìm xuống rồi lại nổi lên, móng vuốt sắc nhọn quắp c.h.ặ.t con cá béo mập lao lên khỏi mặt nước, m.á.u cá đỏ tươi hòa cùng bọt nước từ bộ lông vũ rớt xuống biển cả bao la.
Cảnh tượng săn mồi đầy kích thích khiến Hải Châu xem đến mê mẩn, tiếng nói chuyện ồn ào bên tai như gió thoảng, có người bắt chuyện nàng cũng chẳng buồn để ý.
Thương thuyền lênh đênh trên biển nửa ngày, đến trưa thì ngang qua bến tàu Vĩnh Ninh. Hải Châu cùng bảy tám người nữa xuống thuyền, đưa hộ tịch cho quan binh gác bến xem xét rồi mới được lên bờ. Nàng nhớ lại lúc đến thấy bờ biển không có người canh gác, trộm cướp nếu muốn lên bờ hoàn toàn có thể đi vòng qua những chỗ vắng vẻ, ban đêm chèo thuyền cướp bóc làng chài rồi tẩu thoát trước khi quan binh tới. Nghĩ vậy thì việc quan phủ quản lý hộ tịch dường như là để tăng cường quản lý ngư dân thì đúng hơn.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Hải Châu, nàng nghĩ một thoáng rồi quẳng ra sau đầu, hỏi đường người dân rồi đi về phía thôn Hồng Thạch.