Đêm tân hôn, Ngũ hoàng t.ử vén khăn che đầu của ta lên.
Chàng mặt không cảm xúc mà rằng:
“Bên ngoài đều bảo chúng ta là kẻ què sánh đôi cùng đứa ngốc, hừ, xem như trời sinh một cặp.”
Ta lý nhí phản bác:
“Chàng đúng là một người què thật, nhưng ta không phải đứa ngốc, bọn họ toàn nói bậy nói bạ.”
Chân mày Ngũ hoàng t.ử nhướng lên, ánh mắt nhìn ta như thể đang nhìn một thứ đồ chơi hiếm lạ.
Ta liếc nhìn thần sắc của Ngũ hoàng t.ử, liền biết cái miệng hại cái thân, lại nói sai lời rồi.