Ngóng Cánh Chim Bay

Chương 10



Bà ôm n.g.ự.c, gần như sắp ngất, ta vội đỡ bà, gọi người đi mời đại phu.

 

Ta ở bên chăm sóc bà ngày đêm, nhờ đó được ra khỏi từ đường.

 

Cha lại muốn làm khó ta, nhưng bị mẹ cản lại, bà không nhắc tới những lời ta nói trong từ đường.

 

Nếu nói với cha, người đầu tiên cha trách móc sẽ là bà.

 

Hoặc cũng có thể…

 

Ta nhìn đôi mắt ngấn lệ của mẹ khi bà nhìn ta.

 

Thôi vậy… không truy cứu nữa…

 

17

 

Cha ta quan lộ không thuận, từng có ý định tính toán trên người ta.

 

Nhưng danh tiếng của ta đã không còn như trước, bên ngoài còn mơ hồ lan truyền lời đồn rằng đại tiểu thư Tống gia đã phát điên.

 

Những gia đình quyền quý cao môn sẽ không muốn cưới ta làm chính thê.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Cha ta trọng thể diện, thà gả thấp cho ta còn hơn để ta làm thiếp.

 

Mẹ lo liệu hôn sự cho ta, chọn mãi vẫn không tìm được người thích hợp, bà sợ ta không vừa ý rồi lại nổi điên, liên lụy cả nhà.

 

Ta ở nhà sống rất yên ổn.

 

Mỗi khi có thời gian, Thẩm Quân Lan sẽ tới tìm ta cưỡi ngựa. Hắn dạy ta b.ắ.n cung, tặng ta hoa giống và chậu cây.

 

Còn mang những món mới mà t.ửu lâu của tỷ tỷ hắn vừa ra mắt tới cho ta ăn thử.

 

Hắn quanh co hỏi ta:

 

“Khi nào nàng mới chuẩn bị xong?”

 

Rồi lại vội vàng giải thích:

 

“Ta không phải đang thúc ép nàng đâu, chỉ là ta sợ tới lúc nàng chuẩn bị xong, ta lại không kịp làm người đầu tiên.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nàng cứ từ từ nghĩ, không cần vội. Ta không vội thành thân.”

 

“Không, thật ra ta cũng hơi vội… nhưng cũng không vội đến thế. Tóm lại tùy nàng.”

 

“… Ai da cái miệng này của ta.”

 

Hắn càng nói càng lộn xộn, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

 

Ta nhớ lại trước kia mình từng sợ hãi cuộc sống làm Thế t.ử phu nhân thêm một lần nữa.

 

Bây giờ, ta đưa tay sờ lên n.g.ự.c.

 

Dường như sau khi lật tung cái bàn ấy lên, ta làm gì cũng không còn sợ như trước nữa.

 

Ta mở một vườn hoa, chuyên trồng đủ loại hoa có màu sắc rực rỡ. Ban đầu chỉ để mua vui cho bản thân, cũng chẳng để tâm chuyện kinh doanh.

 

Ta cũng từng nghe những lời đàm tiếu về mình.

 

Sau đó, có phu nhân và tiểu thư để mắt tới hoa trong vườn. Dần dà, mọi người đều nói đại tiểu thư Thẩm gia rất giỏi trồng hoa.

 

Ta đã khác trước rồi.

 

Danh tiếng của ta cũng không còn giống trước nữa.

 

Nhưng hình như… cũng chẳng trở nên tệ đến vậy.

 

Lúc rảnh rỗi, ta vẽ một bức tranh mới đem tặng Ôn Nhiên.

 

Lần này, con chim đã bay trên bầu trời.

 

Ôn Nhiên kinh ngạc:

 

“Là cô sao?”

 

Ta mỉm cười nhẹ nhõm:

 

“Là ta. Nhờ lời chúc của cô, cuộc sống của vị họa sĩ ấy quả thật đã trở nên tốt hơn rồi.”

 

-HẾT-