Ngoại Thất Là Cửu Thiên Tuế

Chương 8



Tiêu Kỳ nói.

 

Hôm đó sau khi rơi xuống nước, Tiêu Ninh trúng tên ở chân.

 

Lại ngâm trong nước suốt một đêm.

 

Mạng thì cứu được.

 

Nhưng chân thì không.

 

Từ nay sẽ thành người què.

 

Ta chợt nhớ lại.

 

Hôm ấy lúc cứu ta, thân thủ của Tiêu Ninh thật sự không tệ.

 

Khiến ta không khỏi nghi ngờ.

 

Những năm qua hắn luôn bị ta đè đầu đ.á.n.h.

 

Có khi nào là cố ý nhường ta không?

 

Trong lòng bỗng thấy khó chịu.

 

Đám hạ nhân Tiêu phủ đều bị đuổi ra ngoài.

 

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

 

Lúc ấy ta mới bước vào.

 

Tiêu Ninh đang ngẩn người nhìn con d.a.o găm dùng để gọt trái cây trên bàn.

 

“Ninh Cẩu!”

 

Nghe thấy giọng ta.

 

Hắn sững người.

 

Rồi vội vàng quay mặt đi.

 

Nghiêm mặt lại.

 

Lén dùng chăn che kín chân mình.

 

“Sao ngươi lại tới?”

 

Tên chuyên vừa gặp đã cãi nhau với ta ngày nào, giờ lại trở nên yên tĩnh như thế, khiến lòng ta nghẹn lại.

 

Ta ngồi phịch xuống chiếc ghế gần hắn nhất.

 

“Dù sao ngươi cũng là ân nhân cứu mạng của ta. Đến thăm ngươi chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

 

Nghe vậy.

 

Trên mặt hắn lộ ra chút đắc ý.

 

“Coi như ngươi còn có lương tâm.”

 

Nhưng lại chê ta ngồi quá gần.

 

“Một cô nương khuê các sao có thể vào phòng nam nhân chứ? Mau ra ngoài!”

 

Ta mà nghe lời hắn à? Nằm mơ đi.

 

Ta chỉ dịch ghế sang bên cạnh bàn, tiện tay cầm quả táo lên tung hứng.

 

“Thôi được rồi. Xét thấy ngươi là bệnh nhân, hôm nay ta không đ.á.n.h ngươi nữa.”

 

Tiêu Ninh lại không thích thái độ mềm nhũn ấy của ta.

 

“Ngươi tốt bụng vậy sao?”

 

“Hừ. Biết đâu trong lòng đang tính xem nên chỉnh ta thế nào.”

 

“Lần này là gì?”

 

“Lén thả cóc vào ao cá của ta? Hay là—”

 

Hắn vừa quay đầu.

 

Đã bị ta nhét thẳng một miếng táo vào miệng.

 

Dùng đầu d.a.o găm xiên đưa tới.

 

Ta thấy hắn quá ồn.

 

“Im miệng đi.”

 

“Lắm lời quá.”

 

Tiêu Ninh ngây người một lúc.

 

Sau đó ngoan ngoãn c.ắ.n miếng táo.

 

Chậm rãi nhai từng chút một.

 

Hắn ngốc rồi à?

 

Ta bắt đầu tán gẫu.

 

“Thân thủ của ngươi học từ khi nào vậy?”

 

Tiêu Ninh lại trở về bộ dạng cà lơ phất phơ quen thuộc.

 

“Từ năm ba tuổi.”

 

Sớm hơn cả ta.

 

Ta thật muốn bóp c.h.ế.t hắn.

 

“Ngày nào cũng giả vờ yếu đuối trước mặt ta. Khổ cho ngươi rồi.”

 

Hắn đắc ý.

 

“Sao nào? Ghen tị vì võ công của gia tốt à? Hay là quỳ xuống dập đầu xin gia chỉ điểm vài chiêu?”

 

Ta khinh bỉ hừ một tiếng.

 

Tiêu Ninh bị bộ dạng tức tối của ta chọc cười.

 

Cuối cùng cũng không còn vẻ suy sụp lúc nãy nữa.

 

Ta miễn cưỡng khen hắn một câu.

 

“Cũng được đấy. Chân bị thương nặng như vậy mà hôm đó vẫn kéo được ta từ dưới sông lên.”

 

“Nói đi. Muốn gì?”

 

“Ta không muốn thiếu ngươi một ân tình lớn như thế.”

 

Tiêu Ninh đột nhiên khựng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhíu mày nhìn ta.

 

“Ngươi nói gì?”

 

Ta cảm thấy đầu óc hắn chắc ngâm nước đến hỏng luôn cả tai rồi.

 

Đành nhắc lại lần nữa.

 

“Cơ hội chỉ có một.”

 

“Nghĩ cho kỹ. Người khiến ta mắc nợ nhân tình không nhiều đâu.”

 

Ta còn ngồi bên cạnh thúc giục.

 

Nhưng Tiêu Ninh hiếm hoi lại rơi vào im lặng.

 

Ta hỏi gì.

 

Hắn cũng rất lâu mới đáp.

 

Cuối cùng ta mắng một câu:

 

“Có bệnh.”

 

Rồi đứng dậy định đi.

 

Thì cổ tay đột nhiên bị hắn nắm lấy.

 

Hắn bình tĩnh gọi:

 

“Sở Dao.”

 

“Hử?”

 

“Nếu dùng ân cứu mạng này...”

 

“Đổi lấy việc nàng lấy thân báo đáp. Nàng có đồng ý không?”

 

Ta như bị nước sôi tạt phải.

 

Lập tức hất tay hắn ra.

 

“Ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c rồi à?!”

 

Tiêu Ninh thu tay về.

 

Khóe môi khẽ cong.

 

“Chỉ đùa thôi.”

 

Ta trợn mắt.

 

Không thèm quay đầu.

 

Chỉ phất phất tay.

 

“Vài hôm nữa ta lại tới thăm ngươi.”

 

Phía sau vẫn im lặng.

 

Không có bất kỳ âm thanh nào.

 



 

Lúc ta rời Tiêu phủ, vừa ngồi lên xe ngựa của Sở phủ, tên tiểu tư thân cận bên cạnh Tiêu Ninh bỗng vội vã đuổi theo.

 

“Xin Sở nhị tiểu thư dừng bước.”

 

Ta vén rèm xe.

 

“Có chuyện gì?”

 

Tiểu tư chắp tay cung kính.

 

“Tiểu công gia sai nô tài tới truyền một lời.”

 

“Hôm đó trên thuyền, quả thật ngài ấy đã cứu cô nương.”

 

“Nhưng sau khi xuống nước, ngài ấy cũng bị nước cuốn trôi xuống hạ lưu.”

 

“Sau đó được người Tiêu phủ  tìm thấy rồi đưa về.”

 

“Sở nhị tiểu thư.”

 

“Ân nhân cứu mạng của cô nương... không phải ngài ấy.”

 

Nói xong, hắn hành lễ rồi rời đi. Ta siết c.h.ặ.t tấm rèm, cổ họng nghẹn lại, nhất thời chẳng biết phải làm sao.

 

14

 

Ta hùng hùng hổ hổ chạy về nhà.

 

Mẫu thân đi ngắm hoa rồi, phụ thân thì đi uống trà, không ai có ở phủ.

 

Ta lập tức đổi hướng, chạy sang chỗ trưởng tỷ.

 

Không ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng hiếm có.

 

Tỷ phu dù gì cũng là Thượng thư Bộ Binh đường đường chính chính. Bên ngoài được người đời gọi là Ngọc Diện Diêm Vương. Nhưng trong mắt ta suốt những năm qua… Chỉ là một lão cổ hủ lớn lên đẹp như bình hoa.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Trưởng tỷ làm nũng với hắn, hắn còn phải từ từ rút tay về, nghiêm mặt nói: “Bên ngoài phải chú ý chừng mực.”

 

Đúng là kẻ chẳng hiểu phong tình.

 

Nhưng ta không ngờ, ở trước mặt trưởng tỷ, vị tỷ phu thanh cao cô ngạo ấy, lại có ngày quỳ xuống trước phu nhân.

 

“Đêm qua thật sự là nàng ta tự ngã trước xe ngựa của ta. Ta chỉ sai tiểu tư đưa nàng tới y quán an trí. Từ đầu tới cuối cũng không để lộ thân phận. Ta cũng không biết nàng ta làm sao tìm được tới đây. Nàng đừng tin những lời ly gián của nàng ta.”

 

Trưởng tỷ cầm bàn tính trong tay, chăm chú tính sổ, có nghe vào tai hay không thì chỉ mình tỷ ấy biết.

 

Tỷ phu quỳ hai gối dưới chân nàng, vừa nói vừa bóp chân cho nàng, động tác thành thạo đến mức đáng sợ.

 

Nếu để đồng liêu hay thuộc hạ nhìn thấy, chắc sẽ sợ đến ngã ngửa.

 

Trưởng tỷ là người đầu tiên nhìn thấy ta.

 

“Dao Dao, sao muội lại tới đây?”

 

Tỷ phu đứng bật dậy nhanh như chớp, cũng chẳng dám nhìn ta, ho khan mấy tiếng rồi lẩm bẩm:

 

“Vừa rồi hơi choáng đầu, giờ khỏe rồi. Hai người cứ nói chuyện đi, ta tới thư phòng đây.”

 

Một chuỗi động tác quá thuần thục, trưởng tỷ mặt không cảm xúc nhìn theo hắn rời đi.

 

Ta nhịn cười đến đau bụng. Mãi một lúc mới nhớ tới chuyện chính.

 

Nghe xong câu chuyện của ta. sắc mặt trưởng tỷ trở nên nghiêm túc, nàng nhấp một ngụm trà.

 

“Muội thật sự muốn biết sao?”