Ngoại Thất Là Cửu Thiên Tuế

Chương 6



Tư Mã Phục mất hứng thu lại ý cười.

 

Vừa định nghiêm mặt giảng cho ông vài câu “đạo lý”.

 

 

Thì đột nhiên.

 

Một ám vệ xông cửa bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.

 

“Chủ t.ử, không xong rồi!”

 

“Chiếc thuyền mà Sở cô nương đang ngồi bị chìm rồi!”

 

10

 

Vừa lên thuyền đã gặp Tiêu Ninh.

 

Hứng thú của ta lập tức mất hơn phân nửa.

 

Hắn cũng không ngờ sẽ gặp ta ở đây.

 

Những người bên cạnh nhìn hồi lâu mới dám hỏi:

 

“Tiểu công gia, người này là ai vậy?”

 

“Hai người quen nhau sao?”

 

Ta và hắn đồng thời nhìn nhau một cái.

 

Rồi cùng quay đầu đi.

 

“Quen.”

 

“Không quen!”

 

Câu sau là ta nói.

 

Tiêu Ninh tức đến bật cười.

 

Hắn đuổi hết đám người phía sau đi.

 

Đợi xung quanh không còn ai chú ý mới bước tới đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới.

 

Vẻ mặt đầy ghét bỏ.

 

“Ai dạy ngươi mặc thành thế này vậy?”

 

“Xấu c.h.ế.t đi được.”

 

“Còn nữa, ngươi là nữ nhân, tới nơi này làm gì?”

 

Ta lười đáp lời.

 

Cổ tay nghiêng nhẹ.

 

Ly rượu trong tay đổ thẳng lên người hắn.

 

Tiêu Ninh không kịp né.

 

Phần hạ thân lập tức ướt sũng.

 

Tình cảnh vô cùng xấu hổ.

 

Gương mặt tuấn tú của hắn đỏ bừng vì tức giận.

 

Hắn vội ôm cái gối che lại, đồng thời túm lấy ta đang định chuồn mất.

 

“Sở lão nhị!”

 

“Ngươi quá đáng vừa thôi nhé!”

 

“Trên thuyền này đến cả bộ y phục thay cũng không có.”

 

“Ngươi định để ta ngồi khô thế này cả đêm sao?”

 

Ta tức tối hất tay hắn ra.

 

Chán ghét vô cùng.

 

“Đáng đời!”

 

“Buông tay!”

 

“Ta còn phải đi xem bọn họ nhảy múa.”

 

Nghe nói màn múa hôm nay rất đặc biệt.

 

Nam nữ đều có.

 

Y phục ít đến đáng thương.

 

Người xem chỉ cần nhìn thôi cũng lâng lâng như tiên.

 

Tiêu Ninh nghe xong lập tức sa sầm mặt.

 

Sống c.h.ế.t không chịu cho ta đi.

 

Nghiến răng nói:

 

“Làm bẩn y phục của ta xong, bản thân lại chạy đi hưởng thụ?”

 

“Nằm mơ đi!”

 

“Ngươi quản ta à?!”

 

“Gia quản đấy thì sao!”

 

“Về nhà ta nhất định sẽ tới cáo trạng với Sở đại nhân!”

 

“Đồ yếu đuối! Ngươi dám!”

 

“Đồ đàn bà đanh đá! Ngươi mắng ai đấy?!”

 

Thế là hai chúng ta lao vào đ.á.n.h nhau.

 

Nhưng lần này không giống mọi khi.

 

Ta ở thế yếu.

 

Ta nghi ngờ tên này gần đây đã đi bái sư học nghệ!

 

Đánh tay không lại.

 

Đá chân cũng không lại.

 

Ta đang chuẩn bị dùng tới hàm răng.

 

Miệng vừa há ra.

 

Thì đột nhiên...

 

Có người đập vỡ vò rượu.

 

Ngay sau đó vô số mũi tên đang cháy lao thẳng về phía con thuyền.

 

Tiêu Ninh biến sắc.

 

Hắn lập tức kéo mạnh ta về phía mình.

 

Một mũi tên vừa khéo cắm phập xuống chỗ ta vừa ngồi ban nãy.

 

Nguy hiểm thật!

 

Có người bị vật nặng đè trúng, đang gào cứu mạng.

 

Ta định chạy tới.

 

“Cẩn thận!”

 

Tiêu Ninh ôm lấy ta tránh sang bên.

 

Nhìn lại nơi vừa đứng.

 

Mấy chục mũi tên đã xuyên thủng sàn thuyền.

 

Đám thích khách này rõ ràng không định để ai sống sót.

 

“Đừng lo cho người khác nữa!”

 

“Giữ mạng mình trước đã!”

 

Lần đầu tiên Tiêu Ninh không còn bộ dạng cợt nhả thường ngày.

 

Sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị.

 

Ta có chút bất ngờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Con thuyền không nhỏ.

 

Nhưng người tới đây đều là đám công t.ử ăn chơi tìm vui.

 

Không mang theo bao nhiêu hộ vệ.

 

Lửa cũng không thể khống chế nổi.

 

Không ít người bị ép phải nhảy xuống nước.

 

Tiêu Ninh kéo tay ta tránh né những mũi tên.

 

Chạy tới mép thuyền.

 

“Nhảy!”

 

Nhưng ta sợ nước mà!

 

Song lửa sắp cháy tới nơi rồi.

 

Không nhảy thì chỉ có c.h.ế.t.

 

Tiêu Ninh chẳng cho ta cơ hội do dự.

 

Hắn kéo ta lao xuống nước.

 

Ngay khoảnh khắc ấy.

 

Con thuyền phía sau nổ tung.

 

Những người chưa kịp chạy thoát lập tức hóa thành từng đám m.á.u thịt.

 

Đương nhiên.

 

Ta cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Sau khi rơi xuống nước.

 

Khắp nơi đều là mảnh vỡ.

 

Thuyền nổ xong, đám thích khách còn b.ắ.n tên xuống nước.

 

Nhất quyết g.i.ế.c sạch không chừa ai.

 

Vô số người vùng vẫy.

 

Tiếng la hét hỗn loạn khắp nơi.

 

Tiêu Ninh không kịp giữ lấy ta.

 

Một tấm ván gỗ đập thẳng xuống đầu.

 

Ta vừa mới ngoi lên mặt nước đã bị đ.á.n.h chìm xuống lần nữa.

 

Cơ thể không ngừng chìm xuống đáy.

 

Càng vùng vẫy càng chìm nhanh hơn.

 

Ta đưa tay về phía mặt nước đang ngày càng xa.

 

Lòng lạnh ngắt.

 

Lần này...

 

Có lẽ thật sự xong rồi.

 

Biết trước thế này ta đã không lén chạy ra ngoài.

 

Nếu để mẫu thân biết được.

 

Chắc bà sẽ khóc đến ngất mất.

 

Phụ thân thì nhất định lại bị đ.á.n.h.

 

Mấy ngày trước trưởng tỷ vừa báo tin có hỷ.

 

Từ sau khi tỷ phu trở về, tỷ ấy đã vội vàng cắt đứt quan hệ với mấy ngoại thất kia.

 

Không biết đã trải qua chuyện gì.

 

Mà thái độ thay đổi hoàn toàn.

 

Ngày ngày khuyên nhủ ta sau khi thành thân tuyệt đối đừng đứng núi này trông núi nọ.

 

Người chịu khổ cuối cùng vẫn là chính mình.

 

Điều tệ nhất là...

 

Ta còn chưa dám nói cho tỷ ấy biết.

 

Trong phòng ta hiện giờ đã cất giấu không ít chân dung mỹ nam.

 

Những ký ức kỳ quái như từng mảnh vỡ không trọn vẹn quay cuồng quanh ta.

 

Ta dường như nhìn thấy chính mình lúc năm sáu tuổi.

 

Đang đi trên con đường cung dài hun hút.

 

Tay nắm tay một thiếu niên tuấn tú.

 

“Mỹ nhân tỷ tỷ.”

 

“Gọi sai rồi.”

 

“Ta là nam t.ử.”

 

“Vậy ta phải gọi người là gì?”

 

“Ca ca sao?”

 

Thiếu niên bật cười, nhẹ nhàng bóp tay ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Khi không có ai thì gọi ca ca.”

 

“Có người ở đó thì gọi ta là A Phục.”

 

“A Phục.”

 

“Ừ?”

 

“A Phục, A Phục, A Phục!”

 

Ta gọi hết lần này đến lần khác.

 

Mà hắn cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.

 

Dường như rất hài lòng.

 

“Nhớ được là tốt.”

 

... ... ...

 

11

 

Trên mặt nước nổi lềnh bềnh không ít t.h.i t.h.ể cùng những mảnh vỡ của con thuyền.

 

Một hàng hắc y nhân cầm đuốc đứng tản ra bốn phía.

 

Vừa canh gác, vừa tránh hiềm nghi.

 

“...A Phục.”

 

Tiểu cô nương vừa được cứu lên bờ cuối cùng cũng sau vài lần được truyền khí đã nôn ra ngụm nước đục trong bụng.

 

Gương mặt dần có lại chút huyết sắc.

 

Tư Mã Phục bừng tỉnh khỏi cơn kinh hãi.

 

Khóe mắt hắn vẫn còn đọng lệ.

 

Hắn khựng lại một chút, đưa tay lau khóe môi cho nàng, rồi kéo nàng vào lòng.

 

Như cam chịu số mệnh, hắn cúi đầu xuống.

 

Trán chạm trán.

 

Trong giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào vì may mắn thoát mất.

 

Hắn khẽ thì thầm:

 

“Dao Dao...”

 

Chỉ thiếu chút nữa thôi...

 

Hắn cũng mặc một thân hắc y.

 

Vì vừa xuống nước nên y phục ướt đẫm.