Ngoại Thất Là Cửu Thiên Tuế

Chương 3



Hôm nay phủ Quốc Công mở tiệc thưởng hoa.

 

Nói trắng ra chỉ là cái cớ.

 

Ta vốn không có hứng xem mắt, nên cố ý bảo xa phu đi chậm, trở thành người đến cuối cùng.

 

Lúc tới nơi, các tiểu thư khuê các đã trò chuyện gần xong cả rồi.

 

Mẫu thân chỉ tay vào đầu ta:

 

“Hôm nay phải giả bộ làm thục nữ cho ta! Nếu không, về nhà ngươi liệu hồn!”

 

Ta vâng dạ cho có lệ.

 

Nhân lúc bà quay sang tán gẫu với Vương phu nhân, ta ôm nguyên một đĩa điểm tâm chạy mất.

 

Đi đâu cũng thấy người.

 

May mà Tiêu phủ rất lớn.

 

Ta trốn vào một thủy tạ bên hồ cho cá ăn.

 

Ngồi trên lan can, bẻ từng miếng bánh vụn.

 

Một hạ nhân đi tới, ôn tồn nhắc nhở:

 

“Cô nương cẩn thận một chút. Lan can này có chỗ hơi lỏng, còn chưa kịp sửa chữa.”

 

Ta nói lời cảm tạ.

 

Người đó mỉm cười gật đầu rồi đi sang nơi khác.

 

Bên ấy dường như còn có một người đang đứng.

 

Ta chỉ kịp nhìn thấy một góc áo màu nguyệt bạch.

 

Đi dạo một vòng, ta lại đụng phải Tiêu Ninh.

 

Hắn đang vội ra ngoài, bị ta chặn đường nên vừa ngẩng đầu đã muốn nổi nóng.

 

“Tên nào không có mắt thế—”

 

“Ơ? Sở lão nhị? Sao ngươi lại tới đây?”

 

Ta trợn trắng mắt, lười để ý đến hắn.

 

Tiêu Ninh lại lon ton theo phía sau như một tên chân sai vặt.

 

“Không phải chứ, không phải chứ? Ta nhìn nhầm rồi sao? Ngươi thế mà cũng tới phủ Tiêu? Còn ăn diện lộng lẫy như vậy nữa? Trước kia chẳng phải ngươi từng nói cho dù Tiêu phủ là ổ vàng ổ bạc cũng không lọt nổi vào mắt ngươi sao?”

 

“Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi à?”

 

Lắm mồm quá!

 

Ta đột nhiên dừng bước, quay người lại, cố làm ra vẻ:

 

“Vậy ngươi nên cẩn thận đi.”

 

Hắn khoanh tay, chẳng hề để tâm:

 

“Cẩn thận cái gì?”

 

“Cẩn thận một ngày nào đó ta thật sự trở thành tẩu t.ử của ngươi. Đến lúc ấy ngươi phải ngày ngày cúi người thỉnh an, gọi một tiếng tẩu tẩu.”

 

Tiêu Ninh ngẩn người.

 

Đến khi hiểu ra, hắn tức đến méo cả mặt, chỉ vào ta:

 

“Ngươi! Một cô nương mà sao chẳng biết xấu hổ gì cả!”

 

Ta?

 

Ta á?

 

Ta từng cưỡi hẳn lên người hắn giữa đường phố, đ.á.n.h cho hắn khóc cha gọi mẹ.

 

Từng đẩy hắn xuống sông vào ngày Thất Tịch, khiến hắn thành gà rớt nước.

 

Còn từng nhốt hắn trong nhà xí, tiện tay ném thêm một tổ ong vò vẽ vào.

 

Bây giờ hắn lại chạy tới bảo ta không biết xấu hổ?

 

Có buồn cười không chứ?

 

Ta cố ý bước sát tới, đưa tay nâng cằm hắn đầy khiêu khích.

 

“Nào, gọi thử một tiếng tẩu tẩu xem. Biết đâu cuối năm ta còn lì xì cho ngươi ít tiền.”

 

Tiêu Ninh đỏ bừng cả mặt, trốn thật xa:

 

“Ngươi không biết xấu hổ!”

 

Ta làm mặt quỷ với hắn.

 

“Lêu lêu lêu!”

 

Nhưng vừa xoay người lại, ta bỗng khựng bước.

 

Ở cuối hành lang, một người đang chậm rãi đi tới.

 

Một thân bạch y.

 

Khí chất nhã nhặn đoan chính.

 

Sáng trong như trăng.

 

Ngay cả Tiêu Ninh phía sau cũng lập tức ngoan ngoãn lại, quy củ hành lễ:

 

“Đại ca.”

 

Ta ngây người.

 

Đây chính là Tiêu đại công t.ử, Tiêu Kỳ sao?

 

05

 

Ta phải công nhận, lần này mẫu thân hiếm khi nhìn người chuẩn xác.

 

Vị Tiêu đại công t.ử này quả thực là một nhân vật tuyệt diệu.

 

Gương mặt ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vòng eo ấy.

 

Đôi chân ấy.

 

Thật muốn mang về nhà nuôi làm ngoại thất quá đi mất.

 

Bỗng có một cánh tay chắn ngang trước mắt ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Sở lão nhị, đủ rồi đấy!”

 

“Ngươi nhìn đại ca ta đến chảy cả nước miếng rồi kìa! Có biết mất mặt không hả?!”

 

Tên khốn Tiêu Ninh này!

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đang định đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn.

 

“Tiêu Ninh, đừng hồ nháo.”

 

Tiêu Kỳ chậm rãi lên tiếng trách mắng.

 

“Nhị tiểu thư Sở phủ là khách, không được vô lễ. Mau xin lỗi.”

 

Tiêu Ninh nghẹn khuất đến cực điểm.

 

Bây giờ ai cũng có thể leo lên đầu hắn rồi!

 

Cố tình là hắn lại chẳng dám đắc tội một ai.

 

Ta đắc ý lắc lư đầu.

 

Tiêu Kỳ lặng lẽ nhìn ta một lúc lâu.

 

Do dự mãi, cuối cùng vẫn nghiêm túc khuyên nhủ:

 

“Sở nhị tiểu thư, những lời đùa vừa rồi sau này vẫn nên nói ít đi thì hơn. Nếu để người khác nghe được, e rằng sẽ sinh hiểu lầm với cô nương.”

 

Ôi chao.

 

Bị chính chủ nghe thấy rồi.

 

Lần này tới lượt Tiêu Ninh đắc ý.

 

“Cười đi, sao không cười nữa?”

 

Mặt ta nóng bừng.

 

Lần đầu tiên không biết phải đáp lại thế nào.

 

Nếu đổi thành hạng vô lại như Tiêu Ninh thì dễ rồi.

 

Đánh một trận là xong.

 

Nhưng nghe nói thân thể Tiêu đại công t.ử không được khỏe, quanh năm dựa vào t.h.u.ố.c thang để sống, yếu ớt vô cùng.

 

Chỉ sợ một quyền của ta hắn cũng không chịu nổi.

 

Tiêu Ninh càng lúc càng hả hê, bày ra vẻ mặt đáng ghét.

 

“Đại ca ta đang cảnh cáo ngươi đừng có si tâm vọng tưởng đấy!”

 

Ngay sau đó, đầu hắn bị quạt gấp gõ mạnh một cái.

 

“Đừng nói bậy.”

 

Tiêu Kỳ nhắc nhở:

 

“Lúc nãy chẳng phải đệ còn la hét bảo có việc gấp phải ra ngoài sao? Sao còn chưa đi?”

 

Tiêu Ninh ôm đầu.

 

Ánh mắt lập tức tỉnh táo hẳn.

 

Sắc mặt cũng trở nên vô cùng hoảng hốt.

 

Hắn vội vàng gọi người rồi hấp tấp chạy ra khỏi phủ.

 

Tiêu Kỳ quay sang ta:

 

“Sở nhị tiểu thư đừng tức giận. Ta thay đệ đệ xin lỗi cô nương.”

 

Ta vội vàng xua tay.

 

Trong lòng lại thấy vô cùng chột dạ.

 

So với mấy câu châm chọc của Tiêu Ninh hôm nay, thật sự chẳng đáng là gì so với những lần trước đây ta chỉnh hắn.

 

Cũng không biết nếu Tiêu Kỳ biết được năm xưa ta từng đ.á.n.h đệ đệ hắn nằm liệt giường suốt một tháng...

 

Liệu hắn còn khách khí với ta như bây giờ hay không.

 

Càng nghĩ càng thấy mất tự nhiên.

 

Ta bèn đề nghị quay về chỗ yến tiệc.

 

Người đàn ông mỉm cười:

 

“Trùng hợp thật.”

 

“Vừa rồi mẫu thân cũng bảo ta qua đó. Đi cùng nhé.”

 

06

 

Mẫu thân kéo ta sang một bên.

 

Trên mặt là vẻ kích động không giấu nổi.

 

“Là nó có ý với con, hay là con có ý với nó?”

 

Ta đầy tiếc nuối lắc đầu.

 

Rồi kể lại chuyện mất mặt ban nãy.

 

“Không có hy vọng đâu.”

 

Nhưng mẫu thân lại không nghĩ vậy.

 

“Sao con biết là không có hy vọng?”

 

Tuy chuyện học hành của ta chẳng ra sao, nhưng thoại bản thì đọc không ít, phân tích chuyện nam nữ cũng đâu ra đấy.